[xuyên Không - Trọng Sinh Tn70] Gia Đình Ở Thượng Hải - Chương 109
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:32
“Đó là vì sáng nay em đã tìm cô ấy để hỏi về chuyện ngoại trú, để lại cho cô ấy ấn tượng sâu sắc. Dù sao thì, em cũng là người đầu tiên mà.”
Lý do này tìm cũng thật là hời hợt, mọi người cười nói xôn xao.
“Được rồi, không làm mất thời gian của mọi người nữa, mời tiếp tục ạ.” Chử Thần đưa tay ra hiệu mời, rồi ngồi xuống.
Cố vấn học tập cười trêu anh thêm vài câu, rồi quay sang khen ngợi từng người một trong số những bạn có số phiếu cao.
“Phiếu thấp cũng đừng nản lòng, không phải các em không đủ ưu tú, mà đúng như Chử Thần đã nói, khóa này của các em có quá nhiều nhân tài xuất sắc rồi.”
Mọi người lại được một trận cười ồ.
Rất nhanh, lớp trưởng, bí thư chi đoàn, ủy viên học tập, ủy viên đời sống, ủy viên tuyên truyền, ủy viên tổ chức... đều đã được bầu ra.
Nhờ đó, mọi người cũng đã quen mặt nhau hơn.
Ngoảnh đi ngoảnh lại, sau khi tham gia kỳ thi tiếng Anh xong, đã đến ngày trước buổi tối chào tân sinh viên.
Tối hôm đó, Chử Thần gọi điện thoại cho Khâu Thu, hỏi cô có muốn cùng Chiêu Chiêu qua xem buổi diễn không, anh sẽ đạp xe về đón hai mẹ con.
Khâu Thu cúi người hỏi Chiêu Chiêu đang chạy lại nghe điện thoại xem có muốn đi không?
“Có hay không ạ?” Chiêu Chiêu lớn bằng ngần này rồi vẫn chưa được xem biểu diễn văn nghệ bao giờ.
“Có những tiết mục gì vậy anh?” Khâu Thu hỏi xong liền đưa ống nghe lại gần tai Chiêu Chiêu.
“Hợp xướng, đơn ca, đơn vũ, múa tập thể, ngâm thơ, độc tấu nhị, biểu diễn Accordion...”
“Ba ơi, mẹ nói ba sẽ lên sân khấu kéo đàn Accordion, con vẫn chưa được nghe ba kéo đàn bao giờ cả!”
Chử Thần bật cười: “Tối mai đến nhé, ba kéo cho con và mẹ nghe.”
“Dạ, con phải ăn diện thật là xinh đẹp mới được.”
Hẹn xong thời gian, Khâu Thu liền cúp điện thoại, vừa quay đầu đã thấy Chiêu Chiêu đang kiễng chân bám vào quầy lễ tân, vươn dài cổ nói với dì ở phòng điện thoại: “Dì Giang ơi, ba con mời con và mẹ tối mai đến trường của ba xem biểu diễn ạ.”
Dì Giang ở bên trong cười ngất: “Dì nghe thấy rồi.”
Chiêu Chiêu mãn nguyện gật gật đầu, buông tay đang bám quầy ra, hạ đôi chân nhỏ đang kiễng xuống, đi theo mẹ ra ngoài.
Trong căn hộ có khá nhiều người ở chung, lúc này đang là giờ cao điểm đi làm về, trước thang máy có mười mấy người đang đợi, con bé cũng chẳng cần biết có quen hay không, cứ thế gọi một lượt ông, chú, chị, dì, sau đó kiêu ngạo hếch cằm lên: “Ba con mời con và mẹ tối mai đến trường của ba xem biểu diễn ạ. Chú ơi chú đã xem biểu diễn bao giờ chưa?”
Người đàn ông được gọi là chú mặc bộ quân phục, vẻ mặt nghiêm nghị, cúi đầu nhìn con bé, cứng nhắc gật đầu.
Chiêu Chiêu tức khắc trợn tròn mắt: “Có hay không ạ? Mọi người đã biểu diễn những gì thế ạ?”
Người đàn ông mím môi, nghĩ đến buổi tối văn nghệ Tết Dương lịch cách đây không lâu, cố gắng hạ giọng nói nhẹ nhàng: “Đội nữ chiến binh đỏ.”
Cô gái nhỏ bên cạnh nghe thấy thế, ngẩng đầu hỏi: “Là vở vũ kịch Ballet phải không ạ?”
Người đàn ông gật đầu.
Chiêu Chiêu kéo kéo ống quần Khâu Thu: “Mẹ ơi, con chưa xem cái đó bao giờ?”
Khâu Thu xoa đầu con bé, cười nói: “Hôm nào mẹ đưa con đi xem.”
Có một cụ già khác, chắc là người hoạt động văn nghệ, cúi người kể tỉ mỉ cho Chiêu Chiêu nghe về bối cảnh câu chuyện Đội nữ chiến binh đỏ.
Trong lúc nói chuyện, thang máy đã đi xuống, Khâu Thu dắt tay Chiêu Chiêu cùng đám đông bước vào trong.
Câu chuyện của ông lão vẫn tiếp tục.
Đến tầng sáu, Khâu Thu mời: “Thưa cụ, vào nhà cháu uống chén trà nóng ạ?”
Ông lão cười cười, đi theo ra khỏi thang máy, nhưng không vào nhà mà chỉ đứng ở hành lang kể xong câu chuyện cho Chiêu Chiêu, bấy giờ mới đi về phía cầu thang bộ.
Đèn phía cầu thang bộ hơi tối, Khâu Thu gọi với theo bảo Du Giai Giai lấy đèn pin ra giúp tiễn ông cụ một đoạn.
Ông lão xua xua tay, không đợi Du Giai Giai ra tới nơi đã nhanh chân chạy biến mất dạng.
“Mấy người hàng xóm gặp hôm nay nhân phẩm tốt thật đấy!” Vào cửa, Khâu Thu buông Chiêu Chiêu ra, cảm thán với bà cụ đang ngồi trước bàn ăn.
Chưa đợi bà cụ hỏi han gì, Chiêu Chiêu đã chạy tót đến bên cạnh bà, bám lấy chân bà, ngước mặt lên vui vẻ nói: “Cụ ơi, ba con mời con và mẹ tối mai đến trường của ba xem biểu diễn ạ.”
Du Giai Giai cất đèn pin về chỗ cũ, cười nói: “Chỉ mời con và mẹ thôi à?”
Chiêu Chiêu ngẩn ra, vội vàng giải thích thay Chử Thần: “Ba đạp xe về đón, chỉ chở được con và mẹ thôi ạ.”
Bà cụ bĩu môi: “Ai thèm chắc!” Nói xong, bà đứng dậy vào bếp bưng thức ăn.
Khâu Thu hì hì cười đi theo: “Hôm nào con đưa bà đi xem vở vũ kịch Ballet Đội nữ chiến binh đỏ nhé.”
Bà cụ: “Xem rồi.”
“Vậy thì đưa bà ra ngoại ô thả diều.”
Bà cụ nhìn nhìn đôi tay gầy chân yếu của mình, khinh khỉnh: “Chị xem tôi có chạy nổi không?”
Khâu Thu “ha ha” cười nói: “Cụ bà lập chí sống hơn trăm tuổi thì khó khăn gì mà không khắc phục được. Chạy không nhanh thì mình chạy chậm thôi. Được rồi, con tuyên bố, lát nữa ăn cơm xong, chúng ta sẽ cùng làm diều.”
Ở nhà có giá tre dùng để phơi quần áo, Khâu Thu rút ra một thanh, dùng d.a.o chẻ ra, chuốt thành từng nan dài nhỏ.
Du Giai Giai giúp tìm kéo, chỉ sợi, bà cụ dắt Chiêu Chiêu xuống cửa hàng dưới lầu mua màu vẽ, b.út lông, giấy bản và dây thả diều.
Vừa đi, bà còn vừa càm ràm với Chiêu Chiêu: “Mẹ con làm việc thật là nghĩ ra cái gì là làm cái đó ngay. Bảo thả diều là lập tức phải tự hì hục làm diều ở nhà cho bằng được.”
Chiêu Chiêu khó hiểu nghiêng đầu nhìn bà: “Cụ ơi, cụ không thích làm diều ạ?”
Không thích thì sao còn phải kéo con bé ra ngoài mua đồ, rõ ràng mẹ đã nói là không vội, mai mua cũng được mà.
Bà cụ: “...” Bà có thể nói là bà rất phấn khởi với việc đi dạo ngoại ô không?
Đúng là một nhà, người này còn biết cách làm người khác nghẹn lời hơn người kia.
Đồ mua về, Khâu Thu và Du Giai Giai ngồi trước bàn ăn đã làm xong một cái khung bướm nhỏ.
Bà cụ nhận lấy cái khung, đo đạc kích thước các chỗ, rũ một tờ giấy bản ra, cầm kéo bắt đầu cắt may, xong xuôi, nhận lấy hồ dán mà Du Giai Giai vừa mới nấu bằng bột mì, bắt đầu phết giấy lên khung tre.
Khâu Thu tìm một cây b.út lông, mở màu vẽ ra, tùy ý vẽ một mẫu nhỏ lên một mảnh giấy bản vụn vừa cắt ra.
Bà cụ nhận lấy xem qua, rồi dắt Chiêu Chiêu tô màu cho con diều.
Khâu Thu và Du Giai Giai thì bắt đầu làm khung con diều thứ hai hình Trư Bát Giới.
Thấy đã chín rưỡi rồi, chưa đợi con diều thứ hai làm xong, mấy người đã thu dọn đồ đạc, tắm rửa rồi đi ngủ.
Chiêu Chiêu hôm nay hơi phấn khích, cởi áo khoác, áo len, quần len ra, chỉ mặc bộ đồ lót màu trắng in hoa hồng, nhào lộn trên giường, lộn từ đầu này sang đầu kia, rồi lại lộn ngược lại, một lát sau đường đi bị lệch, nửa người rớt xuống giường.
Khâu Thu ngồi trước bàn trang điểm soi gương bôi kem dưỡng da, cầm chiếc lược gỗ mun chải tóc, liền thấy con bé như một con vịt, túm lấy chăn vẫy vẫy đôi chân muốn leo lên, kết quả là càng vẫy càng rớt nhanh hơn, cái chăn cũng bị con bé kéo tuột xuống giường.
Cô không lên tiếng, cũng không quay đầu lại, Khâu Thu ngồi đối diện gương trang điểm, dùng khóe mắt nhìn qua gương xem con bé xử lý thế nào.
Nhóc con gạt cái chăn đang đè trên người ra, lén lút nhìn về phía Khâu Thu, thấy mẹ có vẻ không phát hiện ra, liền toét miệng cười, lồm cồm bò dậy, ôm chăn đẩy lên giường, người nhỏ sức yếu, có cố gắng thế nào thì cái chăn đó cũng không chịu leo lên giường cho.
Một hồi loay hoay, toát cả mồ hôi hột, người cũng sắp khóc đến nơi rồi.
Khâu Thu “phụt” một cái bật cười, bấy giờ mới đặt lược xuống, đứng dậy qua giúp con bé bế chăn đặt lên giường.
“Oa ——” một tiếng, nhóc con khóc rống lên, vừa khóc vừa nói: “Mẹ cười con... Con không chơi với mẹ nữa, con đi tìm cụ đây.”
Khâu Thu vội vàng bịt miệng, dỗ dành: “Mẹ không cười nữa.”
“Hức... Vừa nãy mẹ cười rồi.”
“Vậy mẹ xin lỗi con, mẹ sai rồi.”
Chiêu Chiêu sụt sịt mũi, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô, nửa ngày sau mới kéo tay áo quẹt mặt một cái, đại lượng nói: “Tha lỗi cho mẹ đấy.”
Khâu Thu lại muốn cười rồi, phải cố nhịn lắm mới không bật cười thành tiếng, nhưng biểu cảm trên mặt thì không khống chế được, đuôi lông mày khóe mắt đều mang theo ý cười lấp lánh.
Chiêu Chiêu: “...”
“Ui da~” Khâu Thu khẽ kêu.
Cảm xúc d.a.o động quá lớn, cô bị nhóc con trong bụng thúc cho một cú thật mạnh.
“Mẹ ơi ——” Chiêu Chiêu lo lắng nhìn cô, giọng nói sợ hãi.
“Không sao đâu, đừng sợ.” Khâu Thu kéo con bé vào sát bên mình, chỉ vào cái bụng lại nổi lên một cục, cười nói: “Xem kìa, biết chị bị bắt nạt nên đang đòi lại công bằng cho chị đấy. Có muốn chào em một cái không?”
Tay Chiêu Chiêu thử đặt lên bụng Khâu Thu, ngay sau đó bị thúc một cái.
“Á,” Chiêu Chiêu đột ngột rụt tay lại, chu môi bất mãn nói: “Mẹ ơi em đá con.”
“Không phải đá đâu, em đang chào con đấy.”
“Thật ạ?” Chiêu Chiêu nghi ngờ nhìn vào bụng Khâu Thu, đưa ngón trỏ ra khẽ chọc một cái.
Tay con bé vừa dời đi, chỗ vừa chọc lập tức nổi lên một cục nhỏ, Chiêu Chiêu “khúc khích” cười rộ lên, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn phấn khích nhìn Khâu Thu, reo lên: “Mẹ ơi mẹ nhìn kìa, con chọc em, em lập tức chọc lại luôn, thật sự đang chào con này.”
Khâu Thu cười gật đầu: “Đúng vậy, em muốn chơi với con đó.”
“Khi nào thì em mới ra ngoài ạ?”
“Phải đợi thêm một thời gian nữa.” Khâu Thu vén mớ tóc mái đẫm mồ hôi trên trán con bé, đứng dậy mở tủ quần áo lấy một bộ đồ lót mới và một chiếc quần lót nhỏ thay cho con bé.
“Vậy em có biết nghe kể chuyện không ạ?”
“Biết chứ.” Khâu Thu cười nói, “Chiêu Chiêu có muốn kể cho em nghe một câu chuyện không?”
“Dạ có.” Chiêu Chiêu hứng khởi nhảy xuống giường, mở cặp sách, lôi cuốn truyện tranh Xây dựng không quân mới của Trung Quốc vừa mượn của Viên Soái hôm nay ra, trèo lên giường, nép vào lòng mẹ, đôi chân nhỏ vểnh lên, khẽ chạm vào bụng Khâu Thu, chỉ vào những bức hình trên đó, kể từng câu từng câu một.
Lúc đầu còn hơi vấp váp, dần dần càng kể càng trôi chảy.
Thấy đã gần 11 giờ rồi, Khâu Thu nhẹ nhàng vỗ về lưng con bé, từng cái từng cái một, giọng nói trong lòng cô theo đó càng lúc càng thấp, càng lúc càng thấp, chẳng mấy chốc đầu đã ngoẹo sang một bên, ngủ thiếp đi.
