[xuyên Không - Trọng Sinh Tn70] Gia Đình Ở Thượng Hải - Chương 44
Cập nhật lúc: 09/01/2026 13:12
Mẹ Nhạc đẩy người ngồi xuống bên lò sưởi, rót cốc nước nóng đưa cho cô ta cầm ủ ấm tay, cười nói: "Vậy bà ấy dọn ra ngoài, căn phòng nhỏ phía nam ở Nghi Hưng Phường có phải có thể cho các con làm phòng tân hôn không?"
"Căn phòng đó được bao nhiêu diện tích đâu..." Trong đầu Nhạc Vấn Hạ hiện lên mấy căn phòng của bà cụ ở đường Mậu Danh, trong lòng đầy khao khát, những ô cửa sổ lớn sát đất, có tầm nhìn đẹp nhất, rộng rãi, thông thoáng, sáng sủa, ở trong đó, khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua rèm cửa voan trắng rọi xuống, cô ta có thể tưởng tượng được khoảnh khắc mình tỉnh dậy trong chăn ấm trên chiếc giường đệm lò xo hạnh phúc biết bao!
"Mẹ ơi, mẹ biết không, ba phòng lớn, một phòng cho người giúp việc, hai phòng kho, bếp, phòng tắm, hệ thống sưởi, lò sưởi, ban công lớn..." Nhạc Vấn Hạ đứng dậy, chiếc áo khoác trên người tuột xuống mà không hay biết, hào hứng nói, "Dù bảo nồi hơi của tòa nhà từ đầu những năm giải phóng đã không cho đốt nữa, phòng tắm, hệ thống sưởi không dùng được, ống khói của lò sưởi cũng bị bịt, nhưng có những thứ đó thì chính là đẳng cấp. Mẹ ơi, mẹ đi nói chuyện với mẹ Chử Húc đi, cho con một phòng, con chỉ cần một phòng thôi, đám cưới này chúng con kết ngay lập tức."
Mẹ Nhạc nghe mà kinh ngạc: "Nhiều phòng như vậy, đều được trả lại hết rồi sao?! Không có nhà nào tranh giành nhà với bà ấy à? Không có nhà nào chen vào ở cùng sao?"
Nhạc Vấn Hạ lắc đầu: "Tòa chung cư đó cũng gần giống sơ đồ căn hộ tòa nhà chúng ta đang ở đây, chia thành căn một phòng, hai phòng, ba phòng và bốn phòng. Căn bốn phòng không nhiều, cả tòa nhà chỉ có mấy bộ, bà nội anh ấy một mình chiếm một bộ."
Mẹ Nhạc thẫn thờ lẩm bẩm: "Có bản lĩnh thế sao?!"
Bố Nhạc nhíu mày: "Gia đình anh tư của tiểu Húc đã về và dọn vào ở cùng bà cụ rồi à?"
"Vâng, về rồi, cũng dọn vào rồi." Nhạc Vấn Hạ bĩu môi, nhặt chiếc áo khoác trên ghế khoác lên, chen ngồi cạnh mẹ mình, hậm hực nói: "Người phụ nữ anh tư anh ấy lấy trông kiêu kỳ lắm, con vừa mới nói sơ qua ý định của mình với bà nội Chử Húc, thế mà hay lắm, bà ấy chỉ thẳng mặt con, đuổi con ra ngoài. Xì! Bà ấy có tư cách gì mà đuổi con, cũng có phải nhà của bà ấy đâu."
"Bà ấy đuổi con?!" Mẹ Nhạc kinh ngạc nói, "Bà ấy chẳng phải từ dưới quê lên sao? Lấy đâu ra tự tin thế?"
Nói đoạn, mẹ Nhạc ngắm nghía con gái, xinh đẹp, phong thái, ăn mặc lịch sự, lại còn biết kéo đàn Cello, đứng đó một cái là hiện rõ ưu thế của con gái thành phố lớn, "Bà ấy gặp con mà không thấy tự ti sao?"
Nhạc Vấn Hạ ngẩn người, Khâu Thu đó... xinh đẹp hơn cô ta tưởng tượng, mặc đồ cũng không tệ, còn có khí chất trên người cô ấy, cô ta chỉ từng thấy trên người mấy bà thái thái, tiểu thư tư bản hồi nhỏ thôi.
"Bà ấy đuổi con, thế bà nội nói thế nào?" Bố Nhạc không quan tâm đến lòng ưu việt hay hư vinh của vợ con, ông chỉ quan tâm đến thái độ của chủ nhà.
Nhạc Vấn Hạ c.ắ.n môi, không dám nói huỵch toẹt chuyện bà cụ đã đoạn tuyệt quan hệ với bố Chử, sợ bố mẹ thấy nhân phẩm nhà họ Chử có vấn đề, bắt cô ta chia tay với Chử Húc: "Bà ấy bảo đã dọn căn phòng nhỏ phía nam ở Nghi Hưng Phường ra để cho con và Chử Húc làm phòng tân hôn rồi."
Mẹ Nhạc: "Vậy con nói với bà ấy là hai đứa không lấy phòng ở Nghi Hưng Phường, bảo bà ấy chia cho một phòng lớn ở chung cư."
Nhạc Vấn Hạ cúi đầu, hơi không dám nhìn vào mắt bố mẹ: "... Bà ấy không đồng ý."
"Chuyện này..." Mẹ Nhạc quay sang nhìn chồng, "Hay là mai em xách đồ qua xem thế nào, chẳng phải bảo bà cụ ốm sao."
"Không ổn!" Bố Nhạc lắc đầu, "Chưa đính hôn, chưa sính lễ, nhà mình đừng có nhúng tay vào. Có chuyện gì thì để Chử Húc đi nói với bà nội nhà nó. Không được thì còn có bố mẹ nó nữa."
Mẹ Nhạc nhìn con gái, Nhạc Vấn Hạ bấm bấm đầu ngón tay, gật đầu với mẹ: "Mai con sẽ nói với anh ấy."
Tình cảm năm năm cô ta không muốn từ bỏ, bảo cô ta từ bỏ mấy căn phòng lớn ở chung cư đường Mậu Danh, cô ta lại càng không cam tâm.
Chử Húc khóa xe xong, rảo bước giẫm lên cầu thang gỗ kêu kẽo kẹt lên tầng hai, thì thấy cửa phòng lớn phía nam đang hé mở, trong phòng thắp đèn sáng trưng, ánh đèn ấm áp rọi lên sàn gỗ tếch ở cửa, mọi người vây quanh chiếc bàn tròn ngồi một vòng, giữa bàn đặt một chiếc bánh kem nhỏ, xung quanh là mấy đĩa thức ăn kèm, ai nấy đều đang cười, nghe ý tứ trong lời họ nói thì là em gái tốt nghiệp trường y được phân công về bệnh viện Quảng Tế làm hộ lý hộ sinh rồi.
Bánh kem là mẹ đặc biệt đến hiệu bánh Hồng Phóng T.ử đặt, để chúc mừng em gái được phân vào một bệnh viện tốt, có một công việc tốt.
Trong phòng tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, ấm cúng lạ thường.
Chử Húc đứng lặng tại chỗ, do dự hồi lâu, không dám đi vào, sợ mình như một vị khách không mời mà đến, xông vào nói lý do mình quay lại sẽ khiến nhà cửa đảo lộn, ai nấy đều không yên ổn, phá hỏng bầu không khí ấm áp trong phòng.
Xoay người đẩy cửa căn phòng nhỏ phía nam, Chử Húc bật đèn, lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
Chăn bông dày trên giường Chử Húc không động vào, em gái còn cần dùng mà.
Trên chăn bông xếp một chiếc chăn len nhãn hiệu "Phượng Hoàng". Đây là năm 1972, Tổng thống Mỹ Nixon sang thăm Trung Quốc, các đơn vị như Nhà máy dệt len số 1 Thượng Hải, Nhà máy dệt bông số 18 đã tiếp nhận nhiệm vụ sản xuất quà tặng tinh xảo cho Nixon, chọn nguyên liệu là len Mohair và len Úc, đặc biệt thuê người thiết kế và đăng ký nhãn hiệu chăn len "Phượng Hoàng".
Cùng với việc Thủ tướng Chu đưa chiếc chăn len này làm quốc lễ tặng cho đội ngũ tháp tùng Nixon sang thăm Trung Quốc, danh tiếng của chăn len "Phượng Hoàng" với tư cách là quốc lễ đã vang dội khắp cả nước.
Mẫu chăn len tương tự được bán tại các cửa hàng bách hóa lớn như Cửa hàng bách hóa số 1 Thượng Hải với mức giá cao gấp 3 lần chăn len thông thường, nhưng hễ lên kệ là bị tranh mua sạch sành sanh.
Năm đó, bà cụ nhận được tin Chử Thần kết hôn, đã lén mang phiếu Hoa kiều đến cửa hàng Hữu Nghị, bỏ ra hơn 90 tệ mua một lúc hai chiếc. Một chiếc chuẩn bị gửi cho Chử Thần, chiếc còn lại vốn định cho cháu đích tôn, lúc đó Đinh Mân vừa sinh chắt trai Phòng Dục, nghĩ bụng không thể quá bên trọng bên khinh.
Ai ngờ đâu, đồ xách về nhà, chiếc của Chử Thần đã bị con dâu lén lút cất đi, bà cụ tức giận quá, chiếc của cháu đích tôn cũng không cho nữa, quay người gửi cho Chử Thần, chiếc này cũng đòi lại từ chỗ Tạ Mạn Ngưng.
Dùng rất giữ gìn, đến giờ vẫn như mới.
Bàn tay Chử Húc đặt trên chăn len xoa xoa một cái, không lấy, xoay người mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc chăn len thô nền màu vàng đất có vân hoa hồng xanh, ở góc có đắp hai miếng vá. Đây là chiến lợi phẩm bác cả thu được trên chiến trường trong cuộc kháng chiến chống Nhật năm 1940, cũng là di vật của ông.
Giũ chăn len trải trên giường, Chử Húc lấy từng bộ quần áo của bà cụ trong tủ ra đặt lên trên, sau đó bắt chéo bốn góc buộc lại, đeo trên vai, xách thêm một chiếc vali da bò để trên nóc tủ, nhẹ chân nhẹ tay đi ra khỏi cửa, xuống lầu, cưỡi xe đạp thẳng tiến đến chung cư đường Mậu Danh.
Đi được nửa đường, những hạt tuyết lả tả rơi xuống.
Ngược gió, bàn tay đeo găng tay len của Chử Húc dần dần tê dại, xương bắt đầu thấy đau. Gió lạnh thấu xương cuốn theo hạt tuyết tạt vào mặt như d.a.o cắt, mở mắt cũng thấy khó khăn, dần dần sau lưng toát ra từng lớp mồ hôi nóng.
Chử Thần vừa xuống xe buýt, chợt thấy một người đạp xe lướt qua, không khỏi nhìn theo, do dự gọi một tiếng: "Chử Húc?"
Chử Húc bóp phanh, chống chân dừng lại bên đường, quay đầu nhìn Chử Thần đang đi về phía mình: "Anh tư."
Dưới ánh đèn đường, tuyết rơi lả tả, mờ mịt mặt mũi nhau.
Chử Thần đến gần, liếc nhìn đồ đạc buộc sau xe, ánh mắt dừng lại trên bọc chăn len cũ phủ đầy tuyết, vội vàng đưa tay phủi đi, sau vài cái quét sạch tuyết đọng, Chử Thần mới biết mình không nhìn lầm, đó là di vật đồng đội của bác cả gửi về.
Run tay, cởi dây thừng, lấy chăn len và vali xuống, Chử Thần vung chân đá Chử Húc một cái, tiếng "rầm" vang lên, cả người lẫn xe lăn lộn trên đất.
Chử Húc nằm dưới đất, đầu óc mụ mẫm, sau đó vừa kinh ngạc vừa giận dữ hét lên với Chử Thần: "Anh đá em làm gì?!"
Chử Thần kéo chiếc khăn quàng cổ xuống, trải ra bọc lấy chiếc chăn len cũ, ôm c.h.ặ.t vào lòng, bước tới bồi thêm cho anh ta hai đá, đá nào cũng trúng m.ô.n.g, "Chử Húc, mày không phải trẻ con, cũng chẳng phải thằng ngu, chiếc chăn len này có ý nghĩa gì với bà nội, chắc chắn mày không phải không biết! Bây giờ, mày nói cho tao biết, tại sao tao đá mày?"
"Em... em chẳng phải lấy nó bọc tạm quần áo của bà nội sao..."
Thấy anh ta vẫn còn tìm cớ cho sự bạc bẽo của mình, Chử Thần lười lý luận thêm, ôm đồ, xách vali xoay người đi thẳng.
Chử Húc nhìn anh tư đi xa, chân tay buông xuôi nằm vật ra, mặc cho tuyết rơi lên người, vùi lấp mình. Anh ta thật không hiểu nổi, người một nhà tại sao càng sống càng xa cách, càng sống càng xa lạ... Hồi lâu sau mới lồm cồm bò dậy, dựng xe đạp lên cưỡi, đuổi theo sau Chử Thần vào sảnh chung cư.
Chử Thần đứng ở cửa thang máy, quay đầu nhìn anh ta: "Bị đ.á.n.h còn nhẹ à?"
"Em... em đến đón Vấn Hạ." Chử Húc nói xong, khóa xe định đi theo Chử Thần vào thang máy.
Chung Minh: "Cô gái cậu dẫn đến lúc nãy đã đi rồi."
Chử Húc khựng lại, ngơ ngác nói: "Hả, đi rồi?!"
Chung Minh "xoạch" một cái kéo rào chắn thang máy lại, gạt tay cầm, thang máy chở ông và Chử Thần từ từ đi lên.
"Ngồi đi." Chung Minh dời chiếc ghế đẩu cao chân mình vẫn ngồi hằng ngày đến cạnh Chử Thần.
Chử Thần không từ chối ý tốt của ông, ôm đồ ngồi xuống: "Chú Chung, sau này nếu cháu không có nhà, Chử Húc hoặc bố mẹ cháu có qua đây, phiền chú giúp cháu ngăn họ lại."
Hết làm bảo vệ rồi lại làm thợ vận hành thang máy, người ra kẻ vào tòa nhà này không có chuyện gì qua mắt được Chung Minh, bố mẹ Chử Thần thế nào, ông cũng rất rõ tường tận, "Được."
Chử Thần cười, cảm nhận được lòng tốt của ông cụ: "Hiện tại chú đang ở đâu? Cháu từ quê lên có mang theo ít đặc sản, để cháu xách cho chú mấy thứ nếm thử."
Chân mày Chung Minh giãn ra, không từ chối: "Ở hầm để xe dưới lầu."
Trong lúc nói chuyện đã đến tầng sáu, Chử Thần chào tạm biệt rồi rời đi.
Chung Minh nhìn anh đi xa dọc theo hành lang, mới gạt tay cầm đi xuống tầng một. Giờ này ông cũng đến lúc tan ca rồi.
Chử Thần về đến nhà, Khâu Thu và chị hai vừa mới tắm cho bà cụ xong, quấn chăn đưa bà vào phòng ngủ.
Cửa vừa mở, Chử Thần đã ngửi thấy mùi dầu gội đầu tự chế đặc trưng hương gỗ tùng của Khâu Thu, "Tắm gội rồi à?"
