[xuyên Không Trọng Sinh Tn70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 569
Cập nhật lúc: 25/12/2025 19:53
Giang Mỹ Thư cuối cùng cũng mệt nhoài, cổ họng khan đặc sau những lần đạt đến đỉnh điểm cao trào. Cô cứ ngỡ mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, nhưng Lương Thu Nhuận vẫn nhất quyết không chịu rời ra. Ngay cả khi cô đã chìm vào giấc ngủ, hai cơ thể vẫn duy trì trạng thái gắn kết khăng khít.
Khi Mỹ Thư tỉnh dậy lần nữa, tinh thần cô có chút uể oải. Cô khẽ vén chăn lên nhìn, nhận ra cơ thể trần trụi của mình đã được mặc quần áo chỉnh tề. Cô nhẹ phào một cái, nhưng rồi không kìm được mắng khẽ một câu: "Đồ lưu manh."
Nhìn quanh không thấy bóng dáng Lương Thu Nhuận đâu, rõ ràng anh đã đi làm từ sớm. Mỹ Thư thấy bụng dưới cứ âm ỉ khó chịu, người không chút sức lực. Phải mãi đến hơn mười giờ, cô mới cảm thấy mình hồi phục lại được đôi chút.
Ngồi dậy nhìn bát cháo trắng trên bàn đã nguội ngắt, cô cũng chẳng còn tâm trạng nào để ăn. Sau khi thu xếp ổn thỏa, cô đi thẳng đến Hậu Nhai tìm Lương Thu Nhuận, cô muốn giải quyết dứt điểm vấn đề đổ đất thải ngay trong hôm nay.
Khu Hậu Nhai lúc này bụi mù mịt, vì công trình chưa xây xong nên ngay cả văn phòng cũng chỉ là lán trại tạm thời. Mỹ Thư tìm một vòng, cuối cùng thấy Lương Thu Nhuận trên công trường. Anh mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, vóc dáng cao ráo, đứng thẳng tắp giữa đám đông. Gương mặt quá đỗi xuất sắc khiến anh trở thành cảnh sắc rạng rỡ nhất nơi công trường khô khốc này.
"Lão Lương!"
Cô vừa gọi, Lương Thu Nhuận – người đang mải giải thích bản vẽ với cấp dưới – lập tức nhận ra. Anh quay đầu lại, thấy Mỹ Thư mặc một chiếc váy trắng đứng ở phía ngoài.
Thu Nhuận dặn dò người bên cạnh: "Đợi một chút, vợ tôi đến. Cậu cứ làm theo phương án trước đó tôi nói đi."
Người nọ tò mò liếc nhìn Mỹ Thư. Những người làm ở công trường đều biết Lương Thu Nhuận đã kết hôn, nhưng thực tế chưa ai thấy mặt vợ anh bao giờ, bởi Thu Nhuận giấu vợ quá kỹ. Thấy anh rời đi, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn theo.
Giữa làn khói bụi và bùn đất, Giang Mỹ Thư trong bộ váy trắng, tết hai b.í.m tóc, làn da trắng như tuyết, lông mày thanh tú như tranh vẽ, trông cô hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh công trường này.
"Đấy là vợ của Nhà máy trưởng Lương à?" "Hèn gì ngày nào tan làm anh ấy cũng về đúng giờ, lại còn hay thấy anh ấy gọi điện thoại với giọng dịu dàng cực kỳ." "Có người vợ xinh đẹp thế kia, là tôi tôi cũng dịu dàng."
Nói đoạn, mọi người nhìn nhau cười ý nhị, rõ ràng là đang xem trò vui. Lương Thu Nhuận quay đầu nhìn qua một cái đầy thản nhiên, đám đông lập tức im bặt. Anh đi tới dắt tay Mỹ Thư vào văn phòng tạm thời ít bụi bặm hơn.
Anh khẽ hỏi: "Sao em lại đến đây? Sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa?"
Anh không nói thì thôi, vừa nhắc đến là Mỹ Thư lại thấy bụng dưới hơi đau mỏi, đó là "di chứng" sau những va chạm quá mạnh bạo đêm qua. Đến nỗi lúc này nhìn thấy anh, cô lại thấy bủn rủn chân tay một cách vô thức. Cô thật không hiểu nổi, một Lương Thu Nhuận trông ôn nhu hòa nhã như vậy, sao ở trên giường lại dã man đến thế, hận không thể làm người ta tan xương nát thịt.
Thấy Mỹ Thư im lặng, Thu Nhuận lặng lẽ chờ đợi. Một lúc sau vẫn không thấy cô lên tiếng, anh lại khẽ hỏi: "Em sao vậy?"
Vẻ quan tâm đó làm Mỹ Thư thấy tủi thân: "Bụng đau âm ỉ, chân mỏi chân run."
"Lỗi của anh." Thu Nhuận ngồi xuống tháo giày cho cô, dịu dàng bảo: "Để anh xoa cho em nhé?"
Mỹ Thư nhìn người đàn ông đang cúi đầu chăm sóc mình, khẽ thu chân lại hỏi: "Lỗi của anh thì anh có sửa không?"
Thu Nhuận im lặng. Mỹ Thư suy nghĩ một chút rồi bảo: "Lão Lương, vậy lần sau anh làm nhẹ tay chút được không?"
Lời vừa dứt, văn phòng nhỏ bỗng chốc im phăng phắc. Lương Thu Nhuận khựng lại một chút, xỏ giày lại cho cô, nhưng tuyệt nhiên không trả lời là được hay không. Điều này làm Mỹ Thư không hiểu ý ra sao, cô giơ chân đá khẽ vào n.g.ự.c anh: "Được không hả lão Lương?"
Thu Nhuận đi giày xong cho cô mới thong thả nói: "Có thể đổi câu hỏi khác không?"
Duy chỉ có việc "nhẹ tay" là không được.
Mỹ Thư bấy giờ mới hiểu tại sao anh lại chần chừ không đáp. Cô không nhịn được mà chồm tới, ôm lấy vai anh c.ắ.n một trận: "Đồ háo sắc! Đồ háo sắc!" Cô thực sự vừa buồn cười vừa giận, nên mới c.ắ.n xé loạn xạ một hồi.
Đang lúc c.ắ.n dở thì bên ngoài vang lên tiếng hỏi: "Anh Thu Nhuận ơi, chị dâu nhỏ có ở đây với anh không?"
Cái cậu này đã quen thói, vừa hỏi xong là đẩy cửa vào luôn, vì cậu ta vốn rất thân thiết với vợ chồng Thu Nhuận. Nào ngờ cửa vừa mở ra, đập vào mắt lại là một màn nóng bỏng thế này. Mỹ Thư theo bản năng định leo xuống khỏi người Thu Nhuận, nhưng lại bị anh giữ chặt trong lòng, giấu kín gương mặt nhỏ nhắn vào ngực.
Thu Nhuận ngẩng đầu nhìn Kiều Gia Huy, ánh mắt lộ vẻ "sát khí": "Đi ra."
Kiều Gia Huy giật b.ắ.n mình, vội giơ tay che mắt: "Em mù rồi! Em không thấy gì hết! Không thấy gì hết!" Nói rồi cậu ta đi giật lùi ra ngoài như một con tôm luộc.
Cậu ta không nói còn đỡ, nói xong làm Mỹ Thư ngượng chín cả mặt. Cả gương mặt cô nóng bừng lên, hận không thể biến thành một con tôm luộc thật sự. Thu Nhuận thì vẫn bình tĩnh, anh vuốt ve má cô, lấy cốc nước áp vào mặt cô để giảm nhiệt rồi mới bảo: "Không có chuyện gì to tát đâu, đừng để bụng."
Anh biết Mỹ Thư rất mỏng mày hay hay sỉ diện. Chuyện này mà bảo không to sao? Lúc hai người thân mật lại bị Kiều Gia Huy nhìn thấy hết sạch. Mỹ Thư ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.
Thu Nhuận khẽ an ủi: "Hay là em về trước? Để anh hỏi xem Gia Huy đến có việc gì."
Mỹ Thư làm gì còn mặt mũi nào mà ra ngoài, cũng chẳng còn mặt mũi nhìn Thu Nhuận nữa. Cô cúi gằm mặt, dù được cốc nước làm mát nhưng má vẫn nóng ran: "Để em bình tĩnh lại chút đã." Cô hít hà mũi, cố tự trấn an: "Gia Huy cũng chẳng phải người ngoài, cứ coi như người nhà đi."
Thu Nhuận nghe vậy hơi khó chịu trong lòng, nhưng biết tâm trạng cô đang thấp thỏm nên cũng gật đầu: "Nếu em không muốn gặp cậu ta, để vài ngày sau gặp cũng được." Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, kể cả sự ngượng ngùng và xấu hổ.
Mỹ Thư lắc đầu: "Thôi, Gia Huy chắc chắn là tìm đến tận nhà rồi mới ra đây, hẳn là có chuyện gấp." Cô uống một ngụm nước cho tỉnh táo lại: "Cho cậu ấy vào đi anh."
Thu Nhuận sờ mặt cô thấy nhiệt độ đã hạ bớt mới đi ra gọi người. Kiều Gia Huy đang đứng ngoài lầm bầm một mình: "Thật không ngờ nha, anh Thu Nhuận với chị dâu chơi còn 'bạo' hơn cả mình..."
Lương Thu Nhuận vừa bước tới đã nghe thấy câu đó, chân mày anh giật nảy: "Chị dâu cậu bảo cậu vào kìa."
Gia Huy giật mình. Chưa kịp trả lời thì đã nghe Thu Nhuận dặn dò: "Chuyện lúc nãy cấm tuyệt đối không được nhắc lại trước mặt chị dâu cậu đấy."
Gia Huy gật đầu như gà mổ thóc: "Em biết rồi mà."
Sau khi dặn dò xong, Thu Nhuận mới dẫn Gia Huy vào. Trong phòng, Mỹ Thư đã sớm điều chỉnh lại tâm trạng.
"Gia Huy." Chỉ là, tuy bảo đã điều chỉnh nhưng khi nói chuyện cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
Gia Huy gật đầu: "Chị dâu nhỏ." Vẻ mặt cậu ta tỉnh bơ như thể chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra. "Em tìm chị có hai việc. Thứ nhất là chuyện hôm qua chưa nói hết, lúc chị gặp Trưởng phòng Lý ông ấy đã nói gì với chị vậy?" Cậu ta vốn tính tò mò, hôm qua bận quá quên hỏi, cả đêm trằn trọc cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Mỹ Thư đáp: "Tiền Hải đang lấp biển cần đất thải, mà chỗ lão Lương đây xây xưởng Hoành Thái lại đang thừa đất không biết đổ đi đâu, thế là hai bên khớp nhau luôn."
"Hóa ra là vậy." Gia Huy không mấy hứng thú với chuyện đó, liền chuyển sang việc thứ hai: "Bên Triệu Bân đã vẽ xong bản thiết kế đại khái rồi, anh ấy nhờ em hỏi xem khi nào chị có thời gian, anh ấy muốn hẹn gặp chị một buổi."
Mỹ Thư nhìn lịch trên bàn: "Hôm nay chắc không được rồi, hôm nay chị với anh Thu Nhuận phải ra Tiền Hải một chuyến, nên nhanh nhất cũng phải ngày mai. Em cứ hẹn với người ta sáng hoặc chiều mai đều được."
Gia Huy gật đầu: "Vâng, để lát em báo lại với Triệu Bân." Dặn dò xong cậu ta vẫn chưa đi, làm Mỹ Thư ngạc nhiên nhìn lại. Gia Huy gãi mũi: "Em muốn đi Tiền Hải xem với hai người."
Cậu ta bị ảnh hưởng bởi môi trường Hương Cảng nên tuy trẻ tuổi nhưng khá mê tín. Từ lúc gặp vợ chồng Thu Nhuận, vận may và sự nghiệp của cậu ta phất lên trông thấy. Cậu ta tin chắc hai người là quý nhân của mình, mà đã là quý nhân thì quý nhân ở đâu cậu ta phải ở đó.
Thấy cậu ta muốn đi, Mỹ Thư nghĩ một lát rồi bảo: "Vậy thì đi cùng luôn." Dù sao cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Cô ra đây tìm Thu Nhuận chủ yếu cũng vì việc này.
Sau khi Thu Nhuận bàn giao xong công việc ở công trường, ba người cùng xuất phát đi Tiền Hải. Dĩ nhiên Gia Huy là tài xế, xe lao vun vút giữa những làn bụi mù mịt. Có thể thấy Bằng Thành những năm 80 đã bắt đầu lộ rõ dáng dấp của một đại đô thị đang được quy hoạch.
Suốt dọc đường chỉ có Gia Huy liến thoắng, Mỹ Thư và Thu Nhuận lắng nghe. Gia Huy bô bô: "Nếu Tiền Hải cần đất thì tốt quá, sau này lúc xây dựng Tiểu Đông Môn, em cũng chở đất qua đó đổ, đỡ phải đau đầu tìm chỗ." Vấn đề từng làm Thu Nhuận mất ngủ bao đêm, nay cũng là giải pháp cho Gia Huy sau này.
Mỹ Thư ừ một tiếng: "Cũng được, nhưng chúng ta phải qua đó hỏi cho kỹ đã." Từ Hậu Nhai đến Tiền Hải không xa, lái xe mất khoảng bốn mươi phút, còn nếu đi bộ chắc phải mất hai tiếng đồng hồ.
