[xuyên Không Trọng Sinh Tn80] 《cô Vợ Nhỏ Cay Nghiệt Và Cuộc Hôn Nhân Quân Nhân Tn 80: Chú Của Chồng Cũ Sủng Không Ngừng》 - Chương 231

Cập nhật lúc: 25/12/2025 14:20

Lưu Anh không khỏi kinh ngạc xen lẫn vui sướng: "Vậy là em vẫn có thể tiếp tục đi học sao?"

"Anh Tử, sau này em nhất định phải nghĩ cho bản thân mình trước, dù sau này có con rồi cũng vậy, hãy cứ lo cho cảm xúc của em, học tập của em và sự nghiệp của em trước đã. Anh là hậu phương vững chắc của em, cha mẹ cũng vậy. Chuyện con cái chúng ta đều có thể giúp một tay, em không cần phải bảo lưu đâu, anh không muốn em phải hy sinh cái giá quá lớn vì con."

Lưu Anh hơi ngẩn người. Những lời này trước đây cô chưa từng nghĩ tới. Khi còn ở nhà họ Lưu, cô luôn bị yêu cầu phải hy sinh vì em trai, em gái và cha mẹ. Cho dù ý thức tự chủ của cô đã thức tỉnh, cô vẫn luôn vô thức nhân nhượng người khác. Những lời Chu Minh nói khiến cô bừng tỉnh: Hóa ra bấy lâu nay mình vẫn sống như vậy sao?

Thấy cô im lặng, Chu Minh nói tiếp: "Anh hy vọng em được làm những việc em thích, đi học, làm xưởng may, cứ mạnh dạn mà làm giống như Lộ Lộ vậy. Đừng sợ, chúng ta đều là chỗ dựa của em."

Lưu Anh chậm rãi tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, lòng cô ấm áp như có một lò sưởi nhỏ vậy.

"Em biết rồi, cảm ơn anh, Chu Minh. Em sẽ hoàn thành việc học. Tuy nhiên là người một nhà, có những lúc không thể không hy sinh, em vẫn sẽ đặt con lên hàng đầu. Em là mẹ, anh là cha, chúng ta cùng nhau bảo vệ con nhé."

Chu Minh gật đầu, cả hai lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc ấm áp này.

"Anh cả, chị dâu, ra ăn cơm thôi! Nồi lẩu nóng sực rồi đây!"

Chu Bạch Lộ không vào phòng mà đứng ngoài cửa gọi vọng vào. Lưu Anh và Chu Minh mỉm cười, đứng dậy ra ăn cơm! Con người luôn trưởng thành và thay đổi theo thời gian, điều đáng mừng là tất cả mọi người đều đang trở nên tốt đẹp hơn!

Chương 192: Buổi tiệc trà đính hôn

Mùng Một Tết, Lưu Anh bắt mạch ra tin hỷ, ai nấy đều hân hoan. Bà cụ Vương Vận Chi cũng rất vui mừng, vì Tống Nhã Ninh đã nhận Chu Minh làm con thì đó cũng chính là cháu ngoại bà. Suốt bữa cơm, bà liên tục gắp thức ăn cho Lưu Anh khiến cô có chút ngượng ngùng.

Lúc Cố Cửu Tư và Cố Song Học trở về thì mọi người đã ăn được một lúc. Liêu Phàm cũng không về nhà, cả ba vừa tới, mọi người liền vội vàng lấy thêm bát đũa.

Chu Bạch Lộ biết nhà đông người nên từ trước Tết đã chuẩn bị sẵn mấy chiếc nồi lẩu đồng, hôm nay đúng là có dịp dùng đến. Cố Cửu Tư và Liêu Phàm đều đã đói lả, nhưng Cố Song Học sau khi vào phòng thay đồ ra thì mặt mày cứ hầm hầm không vui.

Cô không hỏi thì cũng có người không nhịn được. Tống Nhã Ninh thấy con trai như vậy liền nhướng mày hỏi: "Em trai bạn học của con không sao chứ?"

Cố Song Học hơi ngượng ngùng, lắc đầu đáp: "Gãy chân rồi ạ, nhìn thế kia chắc phải phẫu thuật rồi. Mẹ, chẳng phải bác Liễu là chuyên gia hàng đầu mảng này sao? Có chuyển viện được không mẹ?"

"Chuyển đi con, mai mẹ trực, con viết tên bạn con lại đây, lát nữa bảo cô ấy trực tiếp đến tìm bác Liễu."

Tống Nhã Ninh không nói hai lời đã lo xong việc cho con trai, nhưng bà thầm nghĩ phải hỏi kỹ xem "người bạn học" nào mà thằng bé lại sốt sắng đến thế.

Chu Bạch Lộ nhìn Cố Cửu Tư bằng ánh mắt dò hỏi, Cửu Tư nháy mắt lại với vẻ mặt đầy ám muội. Lộ Lộ hiểu ngay.

"Bạn học nữ của anh hai xinh lắm nhé, em thấy hai người hình như vẫn chưa tỏ tình đâu. Anh hai thì bận rộn chạy đôn chạy đáo lo cho cô ấy, còn cô ấy ở nhà có vẻ không được cưng chiều, cha mẹ cô ấy đến nơi còn mắng cả Tiết Kiều nữa. Ồ, chính là bạn học của anh hai đấy."

Cố Cửu Tư miêu tả lại một lượt, khẳng định chắc nịch là anh hai đã "lọt hố" rồi.

"Anh hai thừa nhận rồi à?" Chu Bạch Lộ hơi kinh ngạc. Anh hai vốn dĩ ngoài chuyện ăn uống ra thì chỉ có đọc sách, không ngờ anh cũng biết thầm thương trộm nhớ người ta, chuyện này thật chấn động.

"Em hỏi rồi, anh ấy không phủ nhận, em đoán là đúng đấy."

Hai chị em vừa ăn lẩu vừa rỉ tai nhau. Phó Trí Viễn ngồi bên cạnh nghe không sót chữ nào, anh xích lại gần phía Liêu Phàm, thấy ánh mắt cậu ta cứ dính c.h.ặ.t lấy Cửu Tư không rời. Trước đây anh không rõ chuyện hai người, nhưng giờ nhìn là thấy ngay. Liêu Phàm sao còn chưa hành động nhỉ? Anh gắp một miếng thịt bỏ vào bát Liêu Phàm.

"Nếm thử đi, tôi tự tay thái đấy."

Liêu Phàm nhìn ánh mắt cười như không cười của Phó Trí Viễn thì hơi ngượng, cúi đầu lùa ngay một miếng lớn vào miệng. Không ngờ miếng thịt vừa vớt ra từ nồi nóng hổi, làm cậu ta bị bỏng một vố đau điếng.

"Phì... khụ khụ khụ..."

Tiếng động này làm Cố Cửu Tư chú ý: "Anh không sao chứ? Mau uống nước đi, nước của em nguội rồi này."

Cô tự nhiên đưa cốc nước của mình qua. Liêu Phàm cũng chẳng do dự, đón lấy uống một ngụm lớn mới nuốt trôi được miếng thịt cừu.

Phó Trí Viễn và Chu Bạch Lộ nhìn người này rồi lại ngó người kia, mỉm cười đầy ẩn ý. Những câu muốn hỏi bỗng chẳng còn quan trọng nữa, hai người này sớm muộn gì cũng thành đôi thôi.

Liêu Phàm nuốt xong mới thốt lên được: "Bỏng c.h.ế.t tôi rồi!"

Cố Cửu Tư nhìn bộ dạng đó của anh thì bật cười. Nụ cười ấy lại khiến Liêu Phàm nhìn đến ngây người. Cửu Tư cười đến gập cả người lại, Liêu Phàm thấy cô cười thì cũng nhe răng cười theo. Cái không khí yêu đương nồng nặc này, vậy mà cả hai vẫn chưa chịu nói rõ... thật khiến người ta "nhức răng".

Chu Bạch Lộ khó khăn lắm mới nén được cười, nhìn sang bàn bên cạnh thấy cha mẹ đôi bên cũng đều tỏ vẻ hài lòng. Mọi người hiện giờ đều trong tâm thế xem kịch, xem xem bao giờ hai người mới chịu "ngửa bài". Liêu Phàm đã bắt đầu có ý thức rồi, giờ chỉ xem cậu ta có phải phái hành động hay không thôi. Nếu cậu ta chịu nói rõ và chính thức hẹn hò với Cửu Tư thì chắc tốt nghiệp là cưới được luôn.

Cố Cửu Tư còn cẩn thận rót thêm cho Liêu Phàm một cốc nước, nhìn mà Cố Dũng và Chu Thiết Trụ thấy "xót lòng", nhưng hai bà mẹ thì mặc kệ. Chẳng phải Liêu Phàm cũng đang gắp thịt cho Cửu Tư đó sao? Cửu Tư vừa định động tay là Liêu Phàm đã đưa đồ tới ngay, sự ăn ý này đúng là không phải dạng vừa.

Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười nói rộn rã. Trời tối, Phó Trí Viễn phải về nhà, anh và Liêu Phàm cùng đường nhưng hai người vẫn đứng ngoài sân một lát.

Chu Bạch Lộ sực nhớ ra lâu rồi không gặp Tư Ngọc, bèn hỏi sao hôm nay cậu bé không tới. Phó Trí Viễn lắc đầu: "Bị ông cụ xách lên đơn vị rồi, mùng Tám mới về. Cả kỳ nghỉ đều phải huấn luyện."

"Bắt em ấy đi lính ạ?" Chu Bạch Lộ hơi thắc mắc.

"Không phải, ông cụ bảo theo ba em ấy hai năm nên nhiễm tính kiêu ngạo, phải rèn lại cho bằng được. Giờ không ở trường thì em ấy cũng ở trong quân ngũ thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.