[xuyên Không Trọng Sinh Tn80] 《cô Vợ Nhỏ Cay Nghiệt Và Cuộc Hôn Nhân Quân Nhân Tn 80: Chú Của Chồng Cũ Sủng Không Ngừng》 - Chương 523
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:17
Hai người vừa đi ra khỏi tiệm cơm vừa ợ hơi đầy thỏa mãn. Cố Bạch Lộ thấy buồn cười, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Anh hai đúng là người dễ thỏa mãn, cứ có đồ ăn ngon, trò vui là anh lại hớn hở ngay.
"Đi! Chúng ta đi dạo công viên thôi. Anh nhớ ở Công viên Nhân dân có bán kem sữa đấy, mình lượn một vòng rồi ra chờ xe hậu cần!"
Cố Song Học thông thuộc đường xá ở thành phố hơn cả Phó Chí Viễn và Cố Bạch Lộ. Hai người kia cũng không có ý kiến gì, dù sao cũng rảnh rỗi, ra ngoài một ngày thì chơi cho đã đời luôn!
Tuy nhiên, Cố Bạch Lộ đã nảy ra một ý định khác. Tiệm cơm quốc doanh nằm không xa căn nhà của họ Vương, khi thấy ở cuối phố có một cửa hàng cung ứng, mắt cô sáng lên.
"Anh hai, b.út máy của em hỏng rồi, em muốn vào cửa hàng cung ứng xem thử. Chúng ta dạo qua đó một chút rồi mới đi mua kem nhé?"
Cố Song Học dĩ nhiên chẳng có gì không bằng lòng. Bố mẹ cho em gái bao nhiêu tiền và tem phiếu anh đều nhìn thấy hết, một xấp dày cộp cơ mà! Chẳng biết bao giờ anh mới được đối xử "ưu ái" như thế nhỉ?
Ba người cùng đi về phía cửa hàng cung ứng. Trong doanh trại cũng có cửa hàng cung ứng nhưng đa số chỉ bán dầu muối mắm muối, dĩ nhiên không thể nhiều đồ bằng trên thành phố. Hơn nữa, trên này không chỉ bán vải vóc mà còn đủ thứ đồ linh tinh mà thanh niên rất thích.
Đám cặn bã nhà họ Vương ban ngày ban mặt cũng sẽ ở trong nhà giở trò đồi bại với phụ nữ mà chẳng kiêng nể gì, cô muốn xác nhận lại một chút.
Vào cửa hàng chưa được bao lâu, Cố Bạch Lộ lấy cớ đau bụng muốn đi vệ sinh, để Cố Song Học và Phó Chí Viễn ở lại xem b.út máy, còn mình thì lủi đi mất dạng.
Nếu cô không nhìn nhầm thì cửa hàng cung ứng nằm ở số 39 phố Quản Dương, vậy số 45 chính là căn lầu nhỏ phía sau!
Chương 452: Ngoại truyện - Sự trùng hợp
Cố Bạch Lộ đi ra từ cửa sau của cửa hàng cung ứng, gần đó có một nhà vệ sinh công cộng, nhưng cô không định vào đó mà chỉ muốn thám thính nơi này.
Cô tìm theo số nhà từng căn một: số 41, số 42... số 45!
Cố Bạch Lộ nhìn căn nhà trước mắt rồi quan sát môi trường xung quanh. Căn nhà này đúng là kiểu "hạc giữa bầy gà", những căn nhà khác cũng có hai tầng nhưng đều xám xịt, cũ kỹ, chỉ có nơi này trông đúng kiểu biệt thự nhỏ cổ kính.
Cố Bạch Lộ hiểu ngay, nếu không phải sống trong căn biệt thự thế này thì anh em nhà đó cũng chẳng thể lừa được nhiều cô gái đến vậy. Phải biết rằng có những người tự nguyện bước vào, nhưng một khi đã bước qua cánh cửa đó thì mọi chuyện không còn do họ quyết định nữa.
Bên ngoài là một căn lầu nhỏ sang trọng, có phong cách, nhưng một khi đã đặt chân vào, đối với những cô gái đó, bên trong chẳng khác nào địa ngục!
Cố Bạch Lộ đi vòng quanh căn lầu. Ngay khi vòng ra phía sau, từ một căn phòng phát ra tiếng cười đùa cợt nhả, cô bất giác rùng mình một cái: Anh em nhà họ Vương đang ở bên trong!
Cô không tự chủ được mà muốn nghe rõ hơn một chút, nên đứng nép sát vào tường không cử động. Khi Phó Chí Viễn đi tới, anh bắt gặp Cố Bạch Lộ đang áp sát vào tường với gương mặt đỏ bừng...
Phó Chí Viễn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì coi như sống uổng bao nhiêu năm qua. Gan của cô vẫn lớn y như vậy!
Anh đứng yên tại chỗ không bước tới, ngước lên thấy rèm cửa sổ khẽ động đậy. Anh liền lao nhanh tới trong vài bước chân, một tay nắm lấy tay Cố Bạch Lộ, tay kia bịt c.h.ặ.t miệng cô để ngăn cô hét lên.
Cố Bạch Lộ giật b.ắ.n mình. Đứng dưới cửa sổ nghe không rõ lắm nên cô phải dỏng tai lên tập trung hết sức bình sinh, hoàn toàn không nhận ra Phó Chí Viễn đã đến từ lúc nào.
Cô ra hiệu bảo anh buông mình ra, nhưng Phó Chí Viễn không nhúc nhích, ngược lại còn dùng thân hình cao lớn của mình chắn đứng sự dòm ngó từ phía trên. Anh hơi cúi đầu, hơi thở và l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng của anh khiến thân nhiệt của Cố Bạch Lộ tăng cao.
Phó Chí Viễn giữ nguyên tư thế đó cho đến khi nghe thấy bên trong cửa sổ không còn động tĩnh gì nữa, anh mới dùng tay trái kéo Cố Bạch Lộ chạy vào con hẻm.
Chẳng hiểu sao Cố Bạch Lộ không dám nói một câu nào, cô cứ cảm giác như Phó Chí Viễn đã nhìn thấu mình vậy. Ánh mắt, biểu cảm và đôi môi mím c.h.ặ.t của anh đều nói cho cô biết sự phức tạp và không vui trong lòng anh lúc này.
Nhưng rốt cuộc anh không vui vì cái gì chứ? Chẳng lẽ cô đã đắc tội với anh? Không thể nào, cô có làm gì đâu!
Cố Bạch Lộ không hiểu, cũng không hỏi, cô không biết phải mở lời thế nào...
Hai người đi vòng một vòng lớn mới quay lại cửa chính của cửa hàng cung ứng. Suốt quãng đường đi Phó Chí Viễn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, không nói lời nào. Đến cửa anh mới buông tay ra, sải bước đi thẳng vào trong. Cố Song Học đợi đến mức sắp mất kiên nhẫn, sao hai cái người này cứ thay phiên nhau đi vệ sinh thế không biết? Chẳng lẽ cơm tiệm quốc doanh có vấn đề?
"Lộ Lộ? Em không sao chứ? Sao hai người đều mồ hôi nhễ nhại thế này?"
Nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của Cố Song Học, Cố Bạch Lộ mấp máy môi nhưng không nói gì, còn Phó Chí Viễn thì tùy tiện lấy cớ là trong nhà vệ sinh nóng quá để lấp l.i.ế.m qua chuyện.
Chọn xong cây b.út máy ưng ý, ba người đi về phía cổng công viên mua kem. Mỗi người cầm một chiếc kem, Phó Chí Viễn đã trả tiền trước khi hai anh em kịp ra tay. Cố Bạch Lộ ngại ngùng nhận lấy, khẽ liếc nhìn anh một cái.
Phó Chí Viễn đưa mắt quan sát gương mặt cô một lượt, nhận ra cô có vẻ đang sợ mình. Tuy nhiên anh cũng không giải thích, trong lòng chỉ nghĩ về chuyện nhà họ Vương. Việc này phải đẩy nhanh tiến độ, không thể để cô tiếp tục mạo hiểm như vậy nữa!
Bất kể mục đích của cô là gì, anh đều phải tiêu diệt mọi ẩn họa ngay từ trong trứng nước!
Anh sắp đi lính rồi, sau này thời gian ở bên cạnh cô sẽ rất ít. Anh không thể lúc nào cũng kề cạnh, nên phải đảm bảo môi trường xung quanh cô đều an toàn. Cái gọi là an toàn của anh dĩ nhiên bao gồm cả sự an toàn của nhà họ Cố. Anh nhớ rất rõ, chưa đầy một năm nữa Cố Song Học sẽ gặp tai nạn, đó cũng là khởi đầu cho bi kịch của gia đình cô.
Kiếp trước anh không có cơ hội giúp cô, khi nhận ra tình cảm của mình thì đã quá muộn. Kiếp này anh có ưu thế trời ban, anh sẽ bảo vệ cô trưởng thành. Cố Bạch Lộ chỉ có thể là vợ của Phó Chí Viễn anh mà thôi!
Trong ba người thì có hai người im lặng, chỉ có Cố Song Học là huyên thuyên suốt dọc đường cho đến khi xe hậu cần lái tới. Nhưng lần này, trong cabin xe hậu cần lại có thêm hai người nữa.
Nhìn thấy Vương Đại Hổ và Vương Đại Long, lòng Cố Song Học bốc hỏa. Nhưng anh không ngốc đến mức lao thẳng lên, anh biết mình đơn thương độc mã không ổn, anh Chí Viễn lại mới đến, anh không thể để anh ấy bị kéo vào chuyện này.
"Ồ! Chẳng phải em gái nhà họ Cố đây sao? Đi đâu đấy? Lên thành phố sao không tìm anh chơi hả? Mau lên đây anh nhường chỗ cho! Song Học à, ngại quá nhé, cậu phải ra ngồi phía sau rồi!"
