[xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 231

Cập nhật lúc: 03/01/2026 10:06

Tạ Trọng Diên: [Là cùng một người.]

Giang Hoài Tuyết: [Anh biết sao? Là ai?]

Tạ Trọng Diên: [Anh đã tra ra tên của đối phương từ rất sớm, nhưng mãi vẫn không tìm thấy lão ta sống ở đâu.]

[Tên là Bạch Thuần Thường.]

Sách Trang Tử có câu: "Đạo lưu nhi bất minh cư, đắc hành nhi bất danh xứ; thuần thuần thường thường, nãi tỷ vu cuồng."

Ý nghĩa của câu này là: Nếu một người hành sự theo đạo pháp, không tự cao tự đại, không khoe khoang, tuân theo đức hạnh mà không cho mình là phi phàm, thì người đó sẽ hiện ra với vẻ thuần phác, bình thường.

Cái tên này nghe giống như một biệt danh mà người trong giới huyền học sau này tự đặt cho mình hơn là tên khai sinh cha mẹ đặt cho từ đầu.

Ngón tay Giang Hoài Tuyết khẽ động, quả nhiên không thể từ cái tên này mà bấm quẻ tính ra được điều gì.

Chương 165: Cuộc hẹn đi câu

Tuy nhiên, người này họ Bạch?

Trí nhớ của Giang Hoài Tuyết vốn rất tốt. Cô nhớ có lần Giang Hồng Nhân từng nhắc đến trong lúc trò chuyện, rằng mộ tổ nhà Vương Thế Xương lần trước là mời một vị đại sư huyền học họ Bạch đến xem.

Liệu có phải là Bạch Thuần Thường không?

Giang Hoài Tuyết nhìn xa xa về phía Giang Hồng Nhân đang trò chuyện cùng Vương Thế Xương. Quanh họ là một vòng người, không biết đang tán gẫu chuyện gì mà bầu không khí rất vui vẻ.

Cô suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định không tiến lại hỏi ngay lập tức.

Giang Hoài Tuyết định đợi đến khi yến tiệc kết thúc, trên đường về nhà mới đề cập chuyện này với Giang Hồng Nhân. Thế nhưng, khi cô và Giang Hồng Nhân vừa bước ra khỏi sảnh tiệc, Mục Uy cũng đi theo sau.

Giang Hoài Tuyết liếc nhìn hắn một cái.

Giang Hồng Nhân chủ động giải thích: "Tiểu Mục nói lát nữa cậu ấy về hơi khó bắt xe, ta bảo tài xế tiện đường chở cậu ấy một đoạn."

Giang Hoài Tuyết thầm nghĩ sao mới đó đã gọi là "Tiểu Mục" rồi, nhưng cô cũng không nói gì, chỉ gật đầu.

Mục Uy cười hiền lành: "Cảm ơn Giang lão và mỹ nữ họ Giang."

Giang Hoài Tuyết hơi rùng mình với cách gọi "mỹ nữ họ Giang" này. Giang Hồng Nhân cười híp mắt: "Khách sáo gì chứ, đã hẹn hôm nào cùng đi câu cá rồi mà."

Giang Hoài Tuyết: "..."

Thì ra là vậy. Cách nhanh nhất để thân thiết với Giang Hồng Nhân chính là:

Thứ nhất, cùng đ.á.n.h cờ. Thứ hai, cùng đi câu cá.

Nếu ai có thể cùng Giang Hồng Nhân làm cả hai việc này, lại còn hẹn được thêm vài lần nữa, thì người đó quả thực không hề đơn giản.

Nơi ở của Mục Uy không hoàn toàn cùng đường với khu Bích Đào Viện, nhưng cũng không cần phải đi vòng quá xa. Sau khi hắn và Giang Hồng Nhân tán gẫu trên xe hơn nửa tiếng về kỹ năng và kinh nghiệm câu cá, điểm đến đã hiện ra.

Mục Uy lịch sự chào tạm biệt hai người.

Nhìn theo bóng Mục Uy đi vào cổng khu chung cư, Giang Hoài Tuyết thu hồi tầm mắt, nhìn sang Giang Hồng Nhân. Hai ông cháu có đủ sự ăn ý để không cần cô lên tiếng, ông đã biết cô đang nghĩ gì.

"Là cậu ta chủ động đề cập đấy."

Giang Hoài Tuyết "ừm" một tiếng: "Con thấy mấy người cùng đội với ông lúc đó cũng có mặt ở buổi tiệc, cậu ta không tìm người khác mà lại tìm ông, có chút kỳ lạ."

Dừng một chút, cô bổ sung: "Hơn nữa còn chủ động hẹn ông đi câu cá, xem ra đa phần là có ý đồ khác."

Giang Hồng Nhân không vui nói: "Con nói gì lạ thế, biết đâu người ta thấy ta câu giỏi, đơn thuần chỉ muốn giao lưu học hỏi thì sao."

Giang Hoài Tuyết nghiêng đầu cười, trêu chọc: "Thế thì còn đáng sợ hơn, chứng tỏ kỹ thuật của cậu ta còn tệ hơn cả ông."

"Kỹ thuật câu cá kém hơn ta chẳng phải là chuyện bình thường sao?" Giang Hồng Nhân khá tự đắc, "Con đừng quên hồi ở Tây Nam, ta là người xếp hạng thứ mười trong làng mình đấy."

Giang Hoài Tuyết bóc phốt: "Lần thi đó tổng cộng chỉ có mười hai người tham gia, mà người đứng bét với áp ch.ót còn bị ngã xuống nước cơ mà."

Giang Hồng Nhân nghẹn họng.

"Tóm lại!" Ông nhấn mạnh, "Chắc chắn là có người câu cá kém hơn ta."

Giang Hoài Tuyết bày tỏ sự đồng tình: "Điều này thì đúng, dù sao thế giới rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có thể xảy ra."

Giang Hồng Nhân: "..."

Rõ ràng là Giang Hoài Tuyết đang đồng ý với ông, nhưng sao ông nghe câu này lại chẳng thấy vui chút nào nhỉ.

Ở ghế lái phía trước, Tạ Tây lén cười một cái. Anh thầm nhủ trong lòng, lại vừa học được một cách nói chuyện mới.

Để che giấu nụ cười, anh chủ động hỏi: "Người lúc nãy có vấn đề gì sao ạ? Có cần tôi đi điều tra không?"

Giang Hoài Tuyết quen biết anh đã lâu, cũng biết Tạ Tây ngoài việc phụ trách theo sát cô, còn làm một số việc không tên khác — ví dụ như điều tra người.

Giang Hoài Tuyết nói: "Vậy anh tra thử đi, vất vả cho anh rồi. Lát nữa tôi sẽ nói với Trọng Diên một tiếng."

Dù sao xét về mặt nghiêm ngặt, Tạ Tây là người của Tạ Trọng Diên.

Tạ Tây: "Vâng ạ."

Buổi tối lúc ăn cơm, Tạ Trọng Diên không về, nói là ăn tại công ty. Ăn xong, Giang Hồng Nhân ra ngoài đi dạo, Giang Hoài Tuyết loanh quanh trong sân một vòng rồi quay về phòng khách đợi Tạ Trọng Diên.

Mãi đến hơn tám giờ tối, Tạ Trọng Diên mới về đến Bích Đào Viện. Anh từ hiên nhà vòng vào, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Giang Hoài Tuyết đang ngẩng lên khi nghe tiếng động.

"Hoài Tuyết?"

Tạ Trọng Diên cởi áo khoác đưa cho dì giúp việc. "Em đang đợi anh à?"

Giang Hoài Tuyết rót cho anh một ly nước ấm: "Vâng, muốn nói chuyện với anh về việc lúc ban ngày."

Tạ Trọng Diên nhận lấy ly nước, ngồi xuống đối diện Giang Hoài Tuyết, nhấp một ngụm: "Cảm ơn em."

"Ý em là chuyện Tạ Hiên đã nói?" Anh trầm ngâm một lát, "Theo những gì anh điều tra trước đó, Bạch Thuần Thường sau khi về kinh thành từng gặp cha con Tạ Hiên một lần. Chính trong lần gặp đó, người của anh mới tra được một số thông tin của lão ta."

"Nhưng sau đó, những người giám sát cha con Tạ Hiên nói rằng Bạch Thuần Thường không liên lạc lại với họ nữa."

Tạ Trọng Diên thành thật nói: "Bạch Thuần Thường này rất có danh tiếng trong giới huyền học ở Đế Kinh, dường như cũng có chút bản lĩnh. Ít nhất là những nơi lão ta đi qua, camera giám sát trong khoảng thời gian liên quan đều bị nhiễu loạn."

Anh nhớ Giang Hoài Tuyết cũng có thể làm được điều này.

"Đệ t.ử của lão ta được biết đến có khoảng tám chín người, hiện tại ở Đế Kinh ngoài Đinh Dịch Lâm ra còn có hai người nữa."

Giang Hoài Tuyết: "Bức tranh Như Mộng Như Vụ của Đinh Dịch Lâm, chắc hẳn là do lão ta vẽ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.