[xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 265

Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:04

"Ý ông là, nếu nó đã có ý với cháu, tại sao hồi đó lại đòi hủy hôn ước rồi kết nghĩa anh em?"

Tạ lão gia t.ử bách tư bất đắc kỳ giải (nghĩ mãi không ra), càng nghĩ càng thấy cháu trai nhà mình đầu óc không bình thường. Câu hỏi này Giang Hoài Tuyết từng nghĩ tới, Tạ Tuệ Lệ từng hỏi, và giờ đến lượt Tạ lão gia t.ử nêu ra.

Giang Hoài Tuyết không nhịn được cười thành tiếng. Cô cũng chẳng giúp Tạ Trọng Diên giải thích, chỉ dời chén trà trước mặt lão gia t.ử đi, thay bằng một ly nước ấm rồi chuyển chủ đề: "Không còn sớm nữa, ông cẩn thận kẻo uống trà lại mất ngủ."

Tạ lão gia t.ử hậm hực rụt bàn tay định rót trà lại.

Chẳng biết Tạ Trọng Diên và Giang Hoành Nhân đang bàn bạc chuyện gì mà không nghe thấy một tiếng động nào phát ra. Tạ lão gia t.ử tâm thần bất định, cứ chốc chốc lại nhìn lên lầu, lần đầu tiên cảm thấy phòng cách âm quá tốt cũng chẳng phải chuyện gì hay ho.

Giang Hoài Tuyết thì rất thản nhiên, cô ngồi dưới lầu một lát rồi đi ngủ. Còn Tạ lão gia t.ử thì gồng mình chống lại cơn buồn ngủ, đợi ròng rã mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy Giang Hoành Nhân và Tạ Trọng Diên bước ra khỏi thư phòng.

Sắc mặt Giang Hoành Nhân chẳng tốt hơn lúc mới vào là bao, thấy Tạ lão gia t.ử cũng không thèm chào hỏi, phất tay một cái rồi đi thẳng về phòng mình.

Tạ Trọng Diên day day thái dương: "Ông nội, sao ông vẫn chưa nghỉ ngơi?"

Tạ lão gia t.ử kéo anh vào thư phòng: "Chuyện lớn thế này sao ông ngủ được, hai đứa bàn bạc thế nào rồi?"

Tạ Trọng Diên do dự một chút: "Cũng tạm được ạ."

Tạ lão gia t.ử sốt sắng: "Tạm được là thế nào? Ông ấy đồng ý hay không đồng ý?"

Tạ Trọng Diên: "Giang lão nói Hoài Tuyết có thể yêu đương, ông ấy không quản..."

Tạ lão gia t.ử mừng rỡ: "Thế chẳng phải chuyện tốt sao?"

"... Nhưng ông ấy nói trước ba mươi tuổi Hoài Tuyết không được kết hôn." Tạ Trọng Diên uể oải bổ sung nốt vế sau.

Tạ lão gia t.ử: "..."

Ông lo âu tính toán một hồi, đợi đến lúc Giang Hoài Tuyết ba mươi tuổi thì Tạ Trọng Diên đã ba mươi sáu rồi, lúc đó Hoài Tuyết còn muốn cháu trai mình không? Thanh niên tài tuấn nhiều như vậy, cháu ông lại chẳng phải hạng người biết nói lời ngon tiếng ngọt, lỡ lúc đó Hoài Tuyết muốn đổi người thì làm thế nào? Tìm đâu ra một cô gái tốt như thế này nữa?

Tạ lão gia t.ử vừa sầu vừa vội, nghĩ đi nghĩ lại đều thấy là lỗi của Tạ Trọng Diên. Nếu không phải ban đầu nó chủ động đòi hủy hôn thì làm gì có chuyện gian nan như bây giờ?

Tạ lão gia t.ử nhịn không được lườm anh một cái, gắt gỏng: "Ta thấy anh đúng là tự làm tự chịu, đáng đời!"

Tạ Trọng Diên cười khổ thừa nhận: "Là trước đây con ngu ngốc ạ."

Tạ lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng: "Anh đừng hòng ta giúp anh nói lời tốt đẹp nhé."

Tạ Trọng Diên thở dài đầy lạc lõng.

Dĩ nhiên Tạ lão gia t.ử chỉ nói miệng vậy thôi, dù sao Tạ Trọng Diên cũng là cháu ruột, ông nhất định phải giúp. Bình thường đi câu cá, đ.á.n.h cờ hay leo núi với Giang Hoành Nhân, ông đều cố ý hoặc vô tình khen ngợi Tạ Trọng Diên. Ông còn tiết lộ đủ loại sở thích của Giang Hoành Nhân cho cháu trai để anh dễ bề "lấy lòng".

Nào là đồ cổ danh họa, ngọc quý, bộ trà thủ công của đại sư... Chỉ sợ không nghĩ ra, chứ không sợ không mua được. Tạ Trọng Diên thậm chí cứ nửa tháng lại dành ra hẳn một ngày để chuyên tâm đi leo núi hoặc câu cá cùng Giang Hoành Nhân.

Tạ lão gia t.ử nhìn mà thấy "ê răng", nói riêng với Tạ Tuệ Lệ: "Ta thấy nó lún sâu vào hố lắm rồi."

Tạ Tuệ Lệ mỉm cười: "Chỉ cần lún đúng người thì lún sâu bao nhiêu cũng chẳng sợ."

Tạ lão gia t.ử gật đầu: "Cũng đúng, một nhà có con gái trăm nhà cầu, với bản tính và năng lực của Hoài Tuyết, coi như Trọng Diên đã trèo cao rồi."

... Hôm sau là cuối tuần, Giang Hoành Nhân và Tạ lão gia t.ử lại đi thuyền ra ngoài câu cá, Tạ Trọng Diên đi cùng. Lúc họ sắp xuất phát, Giang Hoài Tuyết thay bộ đồ rồi bước ra: "Hôm nay con không đến Cục, sẵn không có việc gì, con đi cùng mọi người."

Giang Hoành Nhân hứng thú: "Con cũng đi à? Hay là đ.á.n.h cược xem hôm nay ai câu được nhiều nhất đi."

Giang Hoài Tuyết không mắc bẫy: "Kỹ thuật câu cá của hai ông cháu mình là 'kẻ tám lạng người nửa cân', ai thắng cũng chẳng vẻ vang gì, câu được là tốt rồi." Phải biết là trước đây Giang Hoành Nhân đi câu toàn xách giỏ không về nhà.

Giang Hoành Nhân đắc ý: "Giờ ta không như xưa đâu nhé, hiếm khi trắng tay lắm, thường xuyên câu được cá lớn đấy."

Giang Hoài Tuyết hoài nghi: "Thật không? Con không tin."

Tạ Trọng Diên tiến lên giúp cô thu dọn đồ đạc, ôn nhu nói: "Chỗ đó tôi từng đến vài lần, cá khá dễ câu."

Giang Hoài Tuyết bán tín bán nghi, và rồi cô được tận mắt chứng kiến cá "dễ câu" đến mức nào. Khi mọi người đang im lặng thả câu, phao của Giang Hoành Nhân đột nhiên động đậy. Mắt ông sáng lên, lập tức nhấc cần, quả nhiên thấy một con cá béo múp míp mắc câu.

Giang Hoành Nhân mừng rỡ khôn xiết, vừa gỡ cá vừa cười lớn: "Hoài Tuyết, con nhìn xem, ta đã bảo kỹ thuật câu cá của ta tiến bộ vượt bậc rồi mà!"

Giang Hoài Tuyết đưa mắt nhìn qua mặt hồ gợn sóng. Thị lực cô cực tốt, những thứ người thường không thấy rõ thì trong mắt cô lại hiển hiện mồn một. Cô vừa tận mắt thấy có người lặn dưới đáy nước, móc con cá vào lưỡi câu của Giang Hoành Nhân.

Chẳng trách Giang Hoành Nhân bảo giờ hiếm khi trắng tay, cứ thế này thì ai mà trắng tay cho nổi? Ai là người tốn bao công sức sắp xếp chỉ để làm vui lòng Giang Hoành Nhân, dĩ nhiên không cần nói cũng biết.

Giang Hoài Tuyết quay sang nhìn Tạ Trọng Diên, cười như không cười, khẽ hỏi ngược lại: "Cá khá dễ câu?"

Tạ Trọng Diên khẽ cười đáp: "Vì để rước được mỹ nhân về dinh, đành phải hy sinh mấy con cá một chút vậy."

Chương 190: Quả hồng mềm Giang Hoài Tuyết

Trong những ngày Tạ Trọng Diên "lấy lòng" Giang Hoành Nhân bằng mọi cách có thể, thời gian trôi qua thật nhanh. Chớp mắt đã đến giữa hè, nhiều công việc của Cục Sự vụ Đặc biệt cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo, các quy tắc và chế độ đã được định đoạt xong xuôi.

Giang Hoài Tuyết đang chống cằm nghe người trong Cục thảo luận về tiêu chuẩn thành lập môn phái tu chân, việc nhận đệ t.ử có cần chứng chỉ hành nghề sư phạm hay không, thì điện thoại bỗng rung lên.

Lộ Lê: [Kinh biến! Tin tức bùng nổ của giới giải trí sắp ập tới đây!]

Dạo này không biết Lộ Lê lại xem cái gì mà cách nói chuyện kỳ quặc vô cùng.

Giang Hoài Tuyết: [... Có chuyện gì xảy ra thế?]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.