[xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 287

Cập nhật lúc: 03/01/2026 13:08

“Nó là người hâm mộ cuồng nhiệt của Giang tổng, muốn xin chữ ký của Giang tổng…”

Tiểu Đào ngẩn người một lát mới phản ứng lại được “Giang tổng” này là đang chỉ Giang Hoài Tuyết.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì Hoài Tuyết chỉ đóng đúng một bộ phim thôi phải không?” Tiểu Đào hồi tưởng một chút, “Là một bộ phim tiên hiệp.”

Tiết An: “Chính là bộ đó, em trai anh xem xong thì coi cô ấy như thiên nhân hạ phàm, nhân vật Giang tổng đóng đã trở thành người tình trong mộng của nó. Thời kỳ dậy thì, trong phòng nó dán đầy poster của nhân vật đó, suốt ngày than ngắn thở dài tiếc nuối tại sao Giang tổng không đóng phim nữa mà lại đi lấy chồng sớm thế.”

Tiểu Đào: “…”

Nghe cái đà này, đúng là một người hâm mộ duy nhất (唯粉 - Only fan) cuồng nhiệt.

Nhưng Tiểu Đào thực sự không thấy căng thẳng, cũng chẳng lo lắng. Với thân phận và hoàn cảnh hiện tại của cô, không có gì có thể khiến cô phải lo âu hay bất an. Đến Liêu Phổ mà cô còn nói bỏ là bỏ, gia đình Tiết An có dễ gần hay không, có thích cô hay không, đối với cô mà nói đều không quá quan trọng.

Tuy nhiên, vì phép lịch sự, lúc ra ngoài vào ngày hôm sau Tiểu Đào vẫn hỏi một câu: “Người nhà anh thích gì? Chúng ta vẫn còn thời gian, có thể ghé trung tâm thương mại mua đồ.”

Dù sao cũng không thể đi tay không đến thăm trưởng bối.

Tiết An hì hì cười: “Anh mua xong hết rồi, để sẵn trong xe, lát nữa em cứ thế xách vào là được.”

Tiểu Đào hơi ngạc nhiên, không ngờ Tiết An trông có vẻ khờ khạo nhưng thực tế làm việc lại chu đáo và tỉ mỉ đến thế. Cô không từ chối: “Vậy được, tôi không mua nữa.”

Trên đường đi, khóe mắt cô thoáng lướt qua mấy hộp quà đó, trong một khoảnh khắc, tâm trí bỗng bay đi rất xa.

Năm đó, trước lần đầu tiên cô cùng Liêu Phổ đi thăm nhà họ Liêu, Liêu Phổ đã đưa cô đi mua quà, kể cho cô nghe về sở thích và tính cách của bố mẹ anh.

Anh tràn đầy hối lỗi nói: “Anh là con một trong nhà, bố mẹ đặt kỳ vọng vào anh quá cao… Có lẽ vì thế mà họ sẽ giận lây sang em. Xin lỗi em, Bình Bình, hiện tại anh vẫn chưa thể thuyết phục được họ, nhưng em hãy tin anh, sớm muộn gì anh cũng khiến họ thay đổi cách nhìn.”

Liêu Phổ không chỉ nói suông, anh thực sự đã nỗ lực đối kháng với gia đình vì Tiểu Đào. Có một lần mẹ Liêu trong lúc nóng giận đã tát anh một cái thật mạnh, vết thương trên mặt anh phải mất một tuần mới tan hết.

Tiểu Đào đối với anh ít nhiều cũng có sự áy náy, cô nắm lấy tay anh mỉm cười rạng rỡ: “Hai đứa mình sống với nhau, chứ có phải tôi sống với bố mẹ anh đâu. Hơn nữa, đường dài mới biết ngựa hay, sợ cái gì?”

Sau này thời gian trôi qua, người nhà họ Liêu quả nhiên không còn bài xích cô như lúc đầu, bắt đầu dần dần đối xử tốt với cô. Thậm chí những năm gần đây, bố mẹ Liêu vẫn luôn duy trì mối quan hệ khá tốt với cô.

Sau khi cô và Liêu Phổ ly hôn, mẹ Liêu từng khóc gọi điện cho cô để níu kéo, kể lại rất nhiều chuyện cũ.

“… Có một lần mẹ bắt gặp nó đang giặt tất cho con, cảm giác trong lòng lúc đó không biết diễn tả thế nào. Nó ở nhà đến quần áo của mình cũng chẳng tự giặt lấy vài lần, vậy mà lại cam tâm tình nguyện xắn tay áo lên giặt tất cho con, lúc đó mẹ đã biết đời này của nó chỉ có thể là con thôi…”

“… Hai đứa bao nhiêu năm qua phong ba bão táp đều đã cùng nhau vượt qua, chuyện gì mà chưa từng nếm trải cơ chứ, cửa ải khó khăn thế nào, dốc cao bao nhiêu cũng đã thấy cả rồi, sao lần này lại không được nữa hả con?”

“Con không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, nghĩ đến tình nghĩa ngày xưa mà cho nó thêm một cơ hội nữa có được không? Mẹ với bố con nhất định sẽ dạy cho nó một bài học nhớ đời.”

Tiểu Đào im lặng rất lâu mới nói: “Mẹ à, không phải vấn đề con có cho Liêu Phổ cơ hội hay không, mà là anh ấy đã không còn là Liêu Phổ của mười năm trước nữa rồi.”

Năm tháng đã âm thầm thay đổi lòng người từ lâu.

Đến mức khi buổi chiều hôm đó, cô nhìn thấy những bức ảnh người khác gửi đến trên màn hình điện thoại, nhìn thấy cơ thể vô cùng quen thuộc trên tấm hình đó, cô lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Giống như một chậu nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, ý thức vốn chìm trong hỗn độn bấy lâu của cô chợt bừng tỉnh.

“Sao lại không phải chứ? Bình Bình, con cứ nói ra, chúng ta bắt nó sửa, bắt nó sửa mà.”

Mẹ Liêu khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng nói tràn ngập sự đau lòng và không hiểu nổi.

“Bình Bình, Bình Bình à, con với Tiểu Phổ thân thiết như thế, hai đứa vốn dĩ tốt đẹp như thế, sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay chứ?”

Đúng vậy, sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay, ai mà ngờ được chứ?

Mười năm đã trôi qua.

Người lúc đầu chướng tai gai mắt với cô giờ đây lại luyến tiếc cô, canh cánh nhớ về những điểm tốt của cô, khóc lóc níu kéo cô. Còn chàng trai năm nào từng nhìn cô bằng ánh mắt đầy tình tứ, cùng cô thề non hẹn biển, nay lại ngủ bên gối của người khác.

Tiểu Đào nhớ đến một bài thơ từng đọc thời đi học: “Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, Hà sự thu phong bi họa phiến.” (Đời người nếu chỉ như lúc mới gặp, thì sao lại có chuyện gió thu khiến chiếc quạt vẽ phải buồn thương).

Chuyện trên đời đại để đều như vậy.

“Mị bất hữu sơ, tiển khắc hữu chung.” (Việc gì cũng có lúc bắt đầu tốt đẹp, nhưng hiếm khi giữ được trọn vẹn đến cuối cùng).

Cô nhắm mắt lại, ép ngược vệt nước mắt vừa chợt hiện nơi đáy mắt vào trong.

————

(Ghi chú: Friends with benefit là cách nói trở nên phổ biến sau một bộ phim, ý nghĩa tương đương với booty call. “Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, Hà sự thu phong bi họa phiến” trích từ bài Mộc Lan Từ của Nạp Lan Dung Nhược; “Mị bất hữu sơ, tiển khắc hữu chung” trích từ Kinh Thi – Đại Nhã).

(Ghi chú của tác giả: Câu chuyện của Tiểu Đào ban đầu định đặt vào phần chính văn, sau đó mới quyết định tách ra viết ngoại truyện. Đó là vì mình đã đọc rất nhiều truyện nam chính làm sai rồi dễ dàng theo đuổi lại vợ thành công, cảm thấy không cam lòng, nên đây là một câu chuyện về sự dứt khoát buông bỏ. Không phải mọi lỗi lầm đều có thể sửa chữa, không phải mọi tổn thương đều có cơ hội bù đắp, không phải tất cả mọi người sẽ luôn đứng yên tại chỗ chờ đợi. Nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành. Con người luôn phải tiến về phía trước, tình cảm cũng vậy ^^).

Chương 208: Ngoại truyện — Nhật ký ly hôn của Tiểu Đào (8)

Từ lúc nhận được ảnh người phụ nữ kia gửi đến, cho tới khi quyết định ly hôn, rồi phân chia tài sản, nhận giấy ly hôn, thậm chí là gặp lại Liêu Phổ, Tiểu Đào chưa từng khóc lấy một lần.

Cô không những không khóc, mà trên mặt thậm chí chưa từng xuất hiện vẻ đau đớn hay oán hận. Đi uống rượu ở quán bar đã là việc giống như “mượn rượu giải sầu” nhất mà cô từng làm rồi.

Người ngoài quan sát hành sự của cô đều nói cô không hổ là người vợ tào khang từng cùng Liêu Phổ gây dựng giang sơn năm xưa, tâm tính kiên cường, bách độc bất xâm.

Nhưng đã là con người, sao có thể không có tình cảm?

Chính tại lúc này, nơi không ai hay biết, vào thời khắc không ai hay biết, Tiểu Đào mặc cho bản thân chìm đắm trong cảm xúc đau lòng trào dâng từ những ký ức cũ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.