[xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 3

Cập nhật lúc: 03/01/2026 01:00

Cô lắc đầu nói: "Vận thế của chính cô đã yếu đến mức này rồi, làm sao có thể ảnh hưởng đến tôi được?"

Nguyễn Như Mạn không hiểu một tràng thuật ngữ mệnh lý kia, nhưng cô ta nghe hiểu Giang Hoài Tuyết nói mình "phú quý khó lòng dài lâu".

Cô ta lập tức nhìn sang cha Nguyễn: "Ba, ba nghe xem chị đang nói cái gì kìa. Con làm gì có phú quý nào, chẳng phải đều là do gia đình cho sao? Chị nói phú quý của con không dài lâu, chẳng phải là đang rủa nhà họ Nguyễn chúng ta giàu sang không bền ư?"

Cha Nguyễn quả nhiên không hài lòng mà nhìn về phía Giang Hoài Tuyết: "Hoài Tuyết, đừng giở mấy trò này ra nữa."

Ông đương nhiên biết trên đời này có sự tồn tại của những bậc thầy xem bói, nhưng những người đó ai nấy đều là các bậc lão thành năm sáu mươi tuổi. Giang Hoài Tuyết mới bao nhiêu tuổi chứ? Cô vừa mới trưởng thành, thì có thể biết được cái gì.

Mẹ Nguyễn lại càng không tin chuyện thần thánh ma quỷ. Trong mắt bà, Giang Hoài Tuyết chỉ là học được dăm ba câu bậy bạ ở đâu đó rồi cố tình nói ra để mỉa mai người khác.

Nghĩ đến đây, sự hài lòng mà mẹ Nguyễn vừa mới nảy sinh đối với diện mạo và khí chất của Giang Hoài Tuyết cũng giảm sút đi vài phần.

Giang Hoài Tuyết khoanh tay trước n.g.ự.c, tựa vào gối đệm, trong phút chốc cảm thấy dở khóc dở cười.

Nghĩ năm đó, bao nhiêu người cầu khẩn xin cô xem quẻ, xem tướng, đoán chữ mà còn chẳng có cơ hội gặp mặt, vậy mà bây giờ cô đại phát từ bi nói miễn phí cho nhiều như thế, đối phương lại không biết điều.

Cô nhớ lại lúc ở Tây Nam cùng lão già họ Giang, ông từng nói với cô rằng: "Thế gian ngu muội, chỉ thích nghe lời có lợi cho mình, không thích nghe lời xui xẻo, bởi vậy mới có câu 'lời thật thì hay mất lòng'".

Lúc đó cô rất kiêu ngạo mà đáp: "Với bản lĩnh của con, con nói cái gì thì người khác phải nghe cái đó."

Lão già họ Giang cười lắc đầu: "Con à, chưa nhập thế thì chưa hiểu thấu lòng người."

Giờ nhìn lại, đúng là lão già họ Giang có kinh nghiệm hơn.

Giang Hoài Tuyết không phải kiểu người thích quỵ lụy, nếu cô đã nói mà người ta không tin, cô cũng chẳng buồn tốn thêm lời.

"Con ăn no rồi, mọi người cứ thong thả dùng bữa." Giang Hoài Tuyết đặt đũa xuống, uống một ngụm nước ấm, "Không phiền nếu con rời bàn trước chứ?"

Mẹ Nguyễn gật đầu: "Vậy con về phòng nghỉ ngơi trước đi, sáng mai tài xế Tiểu Lý sẽ đưa con và Mạn Mạn cùng đến trường."

"Con biết rồi."

Giang Hoài Tuyết gọi quản gia lại, bảo ông dẫn cô về phòng ngủ của mình.

Tòa biệt thự chính của nhà họ Nguyễn tính cả tầng hầm là sáu tầng, có tám phòng ngủ. Cha mẹ Nguyễn ở tầng ba, Nguyễn Như Mạn ở tầng bốn, còn căn phòng nhà họ Nguyễn sắp xếp cho Giang Hoài Tuyết lại nằm ở tầng năm.

Giang Hoài Tuyết đứng trước cửa sổ sạch bong của phòng ngủ, chỉ cần cúi đầu là có thể thu trọn cảnh sắc khu vườn ngoài cửa sổ vào tầm mắt. Ánh trăng như dải lụa mỏng phủ lên người cô, khiến góc nghiêng của cô trông càng thêm xa xăm và bí ẩn.

Quản gia sững người một lát, trong lòng thầm lẩm bẩm, luôn cảm thấy vị đại tiểu thư vừa trở về này trông có vẻ thâm sâu khó lường.

Nhưng mà không đúng chứ, chẳng phải cô mới mười chín tuổi sao?

Quản gia vừa nghĩ vừa hỏi: "Đại tiểu thư có hài lòng với căn phòng này không ạ? Nếu không hài lòng tôi sẽ đổi cho cô."

Giang Hoài Tuyết: "Cũng được, cứ tạm thời ở đây đi."

Quản gia thầm nghĩ cái chữ "tạm thời" này nghĩa là sao, nhưng ông không nhiều lời. Sau khi Giang Hoài Tuyết nói không cần gì thêm, ông liền lui ra ngoài.

Sau khi ông đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Giang Hoài Tuyết. Cô ngước mắt nhìn vầng trăng sáng treo cao bên ngoài, ngón tay cử động nhanh thoăn thoắt, tạo thành một thủ ấn kỳ lạ.

Nếu có người hiểu về huyền học ở đây, liếc mắt một cái là có thể nhận ra đây là đang bấm quẻ.

Từ sau khi đến thế giới này, mỗi ngày Giang Hoài Tuyết đều bấm một quẻ, tuy nhiên mỗi ngày kết quả nhận được đều giống hệt nhau.

Hôm nay vẫn không có gì thay đổi.

Giang Hoài Tuyết hạ tay xuống, thầm thở dài một tiếng.

Chương 3: Tạ Tam Gia

Sáng sớm hôm sau, quản gia kiểm tra xong tiến độ bữa sáng trong bếp, định lên lầu gọi Giang Hoài Tuyết dậy.

Người nhà họ Nguyễn đều có giờ giấc thức dậy cố định vào ngày làm việc, nhưng Giang Hoài Tuyết dù sao cũng mới đến ngày đầu tiên, quản gia lo lắng nếu mình không nhắc nhở, cô sẽ dễ ngủ quên.

Kết quả là quản gia còn chưa kịp bước vào thang máy đã thấy Giang Hoài Tuyết bước chân nhẹ nhàng từ bên ngoài đi vào.

Quản gia có chút kinh ngạc: "Đại tiểu thư ra ngoài từ lúc nào vậy?"

Ông dậy rất sớm nhưng không hề phát hiện Giang Hoài Tuyết đã ra khỏi cửa.

Giang Hoài Tuyết ngẫm nghĩ: "Không chú ý thời gian lắm, chắc là lúc trời vừa hửng sáng."

Lúc đó khoảng hơn năm giờ, quản gia cũng vừa mới ngủ dậy. Ông nghĩ có lẽ mình không chú ý tới, tuy cảm thấy hơi lạ nhưng không truy cứu sâu thêm.

Ông đâu có biết Giang Hoài Tuyết vốn dĩ không hề ra ngoài bằng cửa chính, mà là từ tầng năm nhảy thẳng xuống vườn hoa, rồi từ bức tường cao bên kia vườn hoa trèo ra ngoài.

Giang Hoài Tuyết chê cái biệt thự này làm quá phức tạp, lên xuống lầu phải đi thang máy, ra cửa còn có hệ thống an ninh, cô cảm thấy không thuận tiện bằng việc tự mình hành động.

Nếu không phải lúc quay về phát hiện người làm vườn đang cắt tỉa cây cảnh, cô còn định trèo trực tiếp vào lại cơ.

Giang Hoài Tuyết về phòng tắm rửa, thay quần áo, lại sắp xếp lại giấy tờ tài liệu cần mang đến trường hôm nay. Khi xuống lầu lần nữa, cha mẹ Nguyễn và Nguyễn Như Mạn đã ngồi bên bàn ăn nhỏ.

Nhà ăn ở tầng hầm xa hoa lộng lẫy, cơ bản chỉ dùng để chiêu đãi khách khứa vào những dịp chính thức. Hôm qua là ngày đầu tiên Giang Hoài Tuyết về nhà, để bày tỏ sự trang trọng mới chọn địa điểm dùng bữa ở đó, còn bình thường người nhà họ Nguyễn đều dùng bữa tại phòng ăn nhỏ ở tầng một.

Quản gia tối qua đã nói với Giang Hoài Tuyết những chuyện này, sợ cô quên nên đích thân đợi ở tầng một để dẫn cô vào phòng ăn.

Giang Hoài Tuyết lịch sự chào hỏi mọi người một tiếng rồi tùy ý chọn một chỗ ngồi xuống.

Lúc ăn sáng, cha Nguyễn nói với Giang Hoài Tuyết: "Ba và mẹ con vốn định đích thân đưa con và Mạn Mạn đi, nhưng hôm nay công ty có một cuộc họp rất quan trọng, mẹ con cũng phải đi cùng ba. Mạn Mạn đã nhập học được hơn một năm rồi, cũng rất quen thuộc với trường học, cứ để con bé đi cùng con là được."

Giang Hoài Tuyết nuốt ngụm sữa đậu nành, đặt ly xuống mới trả lời: "Dạ, con biết rồi."

Cha Nguyễn: "Con đã nghỉ học hơn một năm rồi, chắc chắn sẽ không theo kịp chương trình. Tuy nói ba có bỏ tiền ra, nhưng nếu thành tích học tập của con quá kém thì cũng không được. Nếu con thực sự không theo kịp thì cứ về bảo với ba mẹ, ba mẹ sẽ sắp xếp gia sư cho con."

Giang Hoài Tuyết cảm thấy buồn cười.

Đây đã là lần thứ hai cha Nguyễn nói rằng ông cảm thấy cô sẽ không thể theo kịp chương trình đại học rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.