[xuyên Không - Trùng Sinh] Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Thật Thiên Kim, Giá Trị Con Người Hàng Tỷ - Chương 71
Cập nhật lúc: 03/01/2026 02:00
Giang Hoài Tuyết mỉm cười, chậm rãi nói: "Không được."
Sắc mặt của Trương quản lý và cô nhân viên đều thay đổi. Nụ cười khách sáo ban nãy của Trương quản lý cũng tắt ngấm, giọng điệu đã bắt đầu trở nên khó nghe: "Thưa quý khách, như vậy là quý khách đang ép người quá đáng rồi đấy."
Giang Hoài Tuyết cười nhạt một tiếng, hỏi ngược lại: "Tôi ép người quá đáng?"
Đạo lý trên đời này đôi khi kỳ lạ như vậy, rõ ràng người không nói lý là kẻ khác, nhưng những người đứng xem lại không đi chỉ trích kẻ đó, mà quay sang bảo bạn rằng thôi bỏ đi, nhịn một chút cho xong. Nếu bạn không chịu nhịn, cũng không chịu nhượng bộ, đối phương sẽ quay lại chỉ trích bạn, bảo bạn sao mà hẹp hòi, không khoan dung, không lương thiện và biết điều.
Dường như tất cả mọi người đều quên mất, ngay từ đầu người làm sai rốt cuộc là ai.
Cô cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt tủ kính, mỉm cười: "Vậy thì cứ coi như tôi ép người quá đáng đi, cặp khuy măng sét này hôm nay tôi nhất định phải lấy."
"Cô đừng có mà không biết điều, hôm nay tôi mua nó là đang tiết kiệm tiền giúp cô đấy." Từ Đường thấy thái độ cô không kiêu ngạo cũng không hèn nhát, bèn ngồi trên sofa đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi của cô một lát.
"Cô mua tặng ai? Bạn trai à? Bạn trai cô nhìn qua cũng chẳng giống người có tiền gì, ngay cả một chiếc túi ra hồn cũng không mua nổi cho cô." Cô ta cười mỉa mai. "Tôi khuyên cô, đừng có cố quá mà thành quá cố, mua loại đồ xa xỉ này tặng người ta, có số tiền đó thà để mà mua đồ cho mình, ít nhất cũng đổi cái túi nào nhìn được một chút."
Giang Hoài Tuyết liếc cô ta một cái, tháo chiếc túi trên vai xuống, nhàn nhạt hỏi: "Cô thấy nó không đáng tiền?"
Từ Đường hếch chiếc cằm nhọn lên, kiêu ngạo nói: "Chẳng lẽ cô muốn nói nó là hàng hiệu gì sao? Tôi nói cho cô biết, túi hiệu trên toàn thế giới tôi đều nhẵn mặt, cái mẫu này của cô chắc chắn không nằm trong số đó."
Giang Hoài Tuyết gật đầu: "Đúng là không phải hàng hiệu gì."
Gương mặt Từ Đường lộ rõ vẻ đắc ý kiểu "quả nhiên là vậy".
Giang Hoài Tuyết lật lớp lót bên trong quai túi ra ngoài: "Chẳng qua nó được thiết kế và chế tác bởi Chris Viann mà thôi, còn về vật liệu..." Cô cười như không cười: "Thì không tiện tiết lộ cho người ngoài biết."
Từ Đường lạnh mặt: "Cũng chỉ là Chris..."
"Cái gì?!" Cô ta đột ngột đứng phắt dậy, bước một bước tới trước mặt Giang Hoài Tuyết, nhìn chằm chằm vào dấu ấn bên trong quai túi, chấn động nói: "Không thể nào!"
Trương quản lý nhìn thoáng qua cũng thất thanh: "Hóa ra thực sự là..."
Cô nhân viên bịt miệng, nhìn Giang Hoài Tuyết với vẻ không thể tin nổi. Trương quản lý, nhân viên và Từ Đường đều là những người am hiểu tường tận về các thương hiệu cao cấp. Chồng của Từ Đường không rành lắm, chỉ thấy cái tên Chris Viann nghe rất quen tai.
"Người này là ai? Sao mọi người đều phản ứng như thế?" Không ai trả lời anh ta, anh ta cảm thấy khó hiểu, đành tự mở điện thoại ra tìm kiếm.
Công cụ tìm kiếm lập tức hiện ra hàng loạt thông tin: [Chris Viann, đứng đầu danh sách 10 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nhất thế giới.] [Hoàng gia nước X ca ngợi Chris Viann là nữ hoàng của giới thiết kế.] [Mẹ đẻ của thời trang - Con đường thành công của Chris Viann.] [Bản tin mới nhất về Chris Viann: Nói rằng nàng Muse đã thay đổi cuộc đời mình.]
Người đàn ông lướt màn hình, nhìn thấy một phần nội dung quan trọng: [... Được biết, tác phẩm phiên bản giới hạn do đích thân Chris Viann thiết kế cho thương hiệu L đã được đấu giá với mức giá trên trời gần 60 triệu nhân dân tệ.]
Tác phẩm giới hạn hợp tác với thương hiệu đã có giá cao như vậy, vậy thì chiếc túi trong tay cô gái trước mặt này... Dù gia cảnh khá giả, người đàn ông cũng phải giật mình. Đạo lý mà anh ta hiểu, những người có mặt ở đó tự nhiên cũng hiểu.
Từ Đường hơi thu lại vẻ khinh miệt, quan sát Giang Hoài Tuyết kỹ càng hơn một lần nữa. Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng cô gái này thực sự quá đẹp, đẹp đến mức có thể coi là người đẹp nhất cô ta từng gặp. Cô trông như vừa mới trưởng thành, gương mặt dưới ánh đèn sáng rực trắng ngần như sứ, đôi mắt rạng rỡ kinh người, khí chất thanh lãnh, cử chỉ lời nói cũng toát lên vẻ quý phái.
Chắc hẳn cũng sinh ra trong gia đình giàu có. Nhưng so với Từ Đường cô ta, vẫn còn kém một chút.
Đuôi lông mày Từ Đường nhướng cao: "Đã có thể lấy được hàng đặt riêng của Chris Viann, xem ra nhà cô cũng không thiếu tiền. Vậy tôi cũng chẳng ngại nói cho cô biết, tôi họ Từ, không phải họ Từ tầm thường, mà là nhà họ Từ trong bảy đại hào môn ở Đế Kinh."
Nói xong, cô ta nhìn chằm chằm vào Giang Hoài Tuyết, chờ đợi cô lộ ra vẻ kinh ngạc hoặc hoảng sợ. Nhưng biểu cảm của Giang Hoài Tuyết không hề lay chuyển, rèm mi khép hờ, giọng điệu bình thản: "Ồ, chưa nghe qua bảy đại hay tám đại hào môn gì cả, chỉ nghe qua bảy anh em Hồ Lô thôi."
Câu nói này vừa thốt ra, ánh mắt Từ Đường thay đổi sắc lẹm, những người có mặt đều lộ vẻ khó coi. Ở Đế Kinh này, ai có chút thâm niên mà không biết câu "Một Tạ, hai Vương, bốn thế gia, bảy hào môn"? Câu nói của Giang Hoài Tuyết chẳng khác nào công khai giẫm đạp lên thể diện của bảy đại hào môn dưới chân.
"Cô là ai? Cô họ gì?" Từ Đường chất vấn, "Tôi muốn xem thử nhà ai mà khẩu khí ngông cuồng đến vậy?"
Tuy nhiên, thái độ của cô ta hoàn toàn không ảnh hưởng đến Giang Hoài Tuyết. Giang Hoài Tuyết tùy ý nói: "Sao nào? Cô là nhân viên công vụ đang kiểm tra danh tính người dân bình thường đấy à? Câu hỏi nhiều quá, đưa thẻ ngành ra đây xem trước đã."
Thấy mặt Từ Đường tức đến đỏ bừng, Trương quản lý thầm kêu không ổn. Chỉ là chuyện nhỏ mua đồ thôi, đừng để sau này ầm ĩ lên lại khiến cửa hàng rước họa vào thân. Tình hình lúc này, chọn bên nào anh ta đã quá rõ ràng.
Trương quản lý cười không tươi nói với Giang Hoài Tuyết: "Thưa quý khách, cửa hàng chúng tôi có lẽ không thể cung cấp dịch vụ cho quý khách được, mời quý khách bước sang cửa hàng khác xem thử."
Giang Hoài Tuyết còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy một giọng nữ lạnh lùng vang lên phía sau mọi người:
"Không thể cung cấp dịch vụ?"
Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một chàng trai cao lớn tuấn tú một tay giữ cửa, nhường đường cho một phu nhân ăn mặc tinh tế, khí chất ung dung bước vào. Chàng trai nói: "Mẹ, mẹ đi chậm thôi, cửa cửa hàng này hơi trơn."
Vị phu nhân không thèm để ý đến con trai, bà liếc nhìn những người có mặt, không vui nói: "Đã không thể cung cấp dịch vụ, thì cái cửa hàng này cũng không cần mở nữa."
