[xuyên Không - Trùng Sinh] 《sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 72
Cập nhật lúc: 09/01/2026 09:19
Trần Quốc Đống hận không thể tự chọc mù mắt mình, bữa sáng chưa ăn mà cơm ch.ó thì đã ăn đủ rồi.
“Cho cậu này, cầm lấy mà đi xe buýt, cậu chưa ăn sáng phải không, lát đi ngang qua tiệm cơm quốc doanh tôi sẽ mua cho cậu mấy cái bánh bao thịt để lót dạ.” Cố Bắc Thành nhìn đồng hồ, tiệm cơm quốc doanh sắp đến giờ mở cửa buổi trưa rồi. Anh lấy ví từ túi trong của áo khoác ra, lấy một hào đưa cho Trần Quốc Đống.
“Tôi cảm ơn anh nhé, một hào vừa đủ cho tôi đi xe buýt.” Trần Quốc Đống nhận lấy đồng một hào đó, nhét vào túi, quay người đi ra ngoài viện. Đàn ông có vợ thật t.h.ả.m, lúc Cố Bắc Thành mở ví ra, anh ta chỉ thấy mấy tờ tiền lẻ. Anh ta không biết ví của Cố Bắc Thành có ngăn bí mật, nếu không quan sát kỹ thì không thấy được.
“Vợ ơi, đi thôi.” Mùa đông ở Yến Kinh quá lạnh, rất nhiều người mua vé tháng xe buýt. Xe buýt mùa đông cũng không mở cửa sổ, người chen người, đủ loại mùi vị tràn ngập trong toa xe, chủ yếu là Cố Bắc Thành sợ có kẻ thừa cơ chiếm tiện nghi của vợ mình. Trước khi về Yến Kinh, Tống Nhiễm Nhiễm đã lập một danh sách, có thể tiện thể mua đủ ở chỗ Trần Quốc Đống.
“Anh Bắc Thành, Trần Quốc Đống không giận chứ?” Tống Nhiễm Nhiễm nhìn bóng người đang rảo bước đi xa, quay đầu hỏi Cố Bắc Thành.
“Cậu ấy không phải người hẹp hòi thế đâu, ngày nào cậu ấy cũng tiếp xúc với các ông các bà, hạng người khó nhằn nào mà chưa gặp qua?” “Cậu ấy là thấy chúng ta ân ái quá, chịu không nổi nên mới đi nhanh thế thôi.” Cố Bắc Thành kiểm tra lại căn nhà một lần nữa, đóng cửa lớn lại, nắm tay Tống Nhiễm Nhiễm, đẩy xe đạp ra khỏi viện.
“Thơm quá!” Cố Bắc Thành dừng lại trước tiệm cơm quốc doanh, người thợ vừa khéo mở nắp xửng bánh bao thịt vừa hấp chín. Bánh bao màn thầu thời này cái nào cái nấy to tướng, lại đều dùng men ủ kiểu cũ. Bên cạnh xửng hấp có một tấm biển, Tống Nhiễm Nhiễm liếc nhìn, một cái bánh bao thịt giá một lạng phiếu lương thực cộng thêm năm xu.
“Bác ơi, cho cháu hai mươi cái bánh bao thịt!” Cố Bắc Thành lấy từ ví ra hai cân phiếu lương thực và một đồng tiền, đưa cho nhân viên phục vụ đứng cạnh xửng hấp.
“Được rồi!” Nhân viên phục vụ nhanh tay lẹ mắt dùng túi giấy dầu gói lại rồi đưa cho Cố Bắc Thành.
“Vợ ơi, mười hai cái bánh bao này em cất kỹ nhé!” Tống Nhiễm Nhiễm đeo túi chéo, nhận lấy bánh bao bỏ vào túi rồi thu vào không gian. Bánh bao thịt to thế này, hiện tại cô không thấy đói lắm, ăn một cái cũng không hết.
“Mấy cái bánh bao kia của anh có cần em cất vào túi luôn không?” Thời tiết này, bánh bao thịt ở ngoài trời chỉ vài phút là nguội ngắt.
“Không cần, cứ để trong giỏ xe đi, lát nữa bánh bao có nguội thì Trần Quốc Đống sẽ tự hâm nóng lại.” Cố Bắc Thành để tám cái bánh bao thịt lớn còn lại vào giỏ xe, Trần Quốc Đống trông thì hời hợt nhưng thực ra rất tỉ mỉ. Chợ đen nhiều năm qua có thể ngày càng lớn mạnh, vai trò của Trần Quốc Đống trong đó là không thể phủ nhận. Lát nữa họ đi ăn cơm, ăn bánh bao này vào thì cơm không trôi được nữa, mấy cái bánh bao để riêng ra đó đều là mua cho Trần Quốc Đống. Đừng nhìn Trần Quốc Đống gầy mà lầm, sức ăn gấp mấy lần anh, lương thực của cả nhà Trần Quốc Đống chẳng đủ cho một mình anh ta ăn. Trước khi làm chợ đen, mỗi ngày Trần Quốc Đống chỉ được ăn no một hai phần. Cũng nhờ anh thường xuyên tiếp tế nên mới không đến nỗi c.h.ế.t đói. Lý do Trần Quốc Đống làm chợ đen cũng là vì anh ta ngày càng lớn, sức ăn cũng theo đó mà tăng lên, nên mới mạo hiểm làm chợ đen. Trần Quốc Đống bây giờ trông khá bình thường, chứ trước đây gầy nhom. Nhà anh ta đông anh em, cấp bậc của cha anh ta vừa vặn vào được khu tập thể, cả nhà đều dựa vào tiền lương của một mình cha anh ta mà sống. Cha mẹ cũng không thể vì một mình anh ta mà cắt bớt lương thực của những người khác. Dù sao ai cũng không được ăn no, ba năm đó anh ta không bị c.h.ế.t đói cũng coi như mạng lớn. Cố Bắc Thành chỉnh lại khăn quàng cổ cho Tống Nhiễm Nhiễm, bọc kín khuôn mặt cô trong khăn, rồi bắt đầu xuất phát đến nhà Trần Quốc Đống.
Khi hai người đến nhà Trần Quốc Đống, cửa lớn đang khép hờ. Cố Bắc Thành đẩy cửa, một tay dắt Tống Nhiễm Nhiễm, một tay đẩy xe đạp vào sân.
“Hai người cuối cùng cũng đến rồi à? Lúc chở tôi thì đạp nhanh thế, bánh bao thịt lớn của tôi đâu?” Bánh bao của tiệm cơm quốc doanh gần đó là nhất rồi, nếu không phải ban ngày anh ta phần lớn thời gian đều ngủ bù, còn buổi tối tiệm cơm quốc doanh lại không bán bánh bao thịt thì anh ta có thể ăn hàng ngày cũng được.
“Trong giỏ xe ấy, có lẽ lạnh rồi, cậu tự hâm nóng đi.” Cố Bắc Thành lấy bánh bao thịt trong giỏ xe ra đưa cho Trần Quốc Đống.
“Vẫn còn chút hơi ấm, hâm nóng phiền phức lắm, vào bụng tôi là nóng hết ấy mà.” “Lúc ngủ không thấy đói, vừa ngửi thấy mùi thơm bánh bao này là dạ dày tôi bắt đầu đau rồi.” Trần Quốc Đống mở giấy dầu, bốc bánh bao lớn lên ăn ngấu nghiến. Anh ta bị đau dạ dày từ nhỏ, không được để đói, cứ hói là dạ dày lại đau thắt lại.
Chương 97
Trong nhà bếp núc lạnh lẽo, cô gái mới thuê hôm nay sao muộn thế này vẫn chưa qua nấu cơm cho anh ta? Tết năm nay, Trần Quốc Đống cũng không biết mình có nên về nhà ăn tết hay không. Hồi nhỏ anh ta từng bị ngất xỉu ở nhà vài lần mà chẳng có lấy một ai trong nhà quan tâm đến anh ta. Đặc biệt là những năm đó, Trần Quốc Đống đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu không có Cố Bắc Thành tiếp tế thì anh ta đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi. Mấy năm Trần Quốc Đống ra ngoài, không có một ai trong nhà tìm anh ta cả. Có lẽ họ đều tưởng Trần Quốc Đống đã c.h.ế.t đói ở bên ngoài rồi. Nếu họ biết Trần Quốc Đống đang làm chợ đen, chắc họ hận không thể để anh ta c.h.ế.t luôn bên ngoài cho rảnh.
“Vào nhà đi, tiền mặt tôi đã kiểm kê xong rồi, còn có cả tiền hoa hồng năm nay của anh nữa.” Tám cái bánh bao thịt lớn, Trần Quốc Đống ăn chưa đầy hai phút đã sạch bách. Bụng đã no, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên, anh ta vỗ vỗ tay, bước vào phòng khách.
“Vợ tôi còn có đồ muốn mua, cậu xem ở đây có đủ không?” “Chỗ tôi mà không có thì bên ngoài anh cũng khó mà mua được.” “Vợ ơi, đây là tiền hàng khô và tiền hoa hồng năm nay của anh, em đếm xong rồi cất đi.” Cố Bắc Thành nhìn lò than đã tắt trong phòng khách, ra hiệu bảo Tống Nhiễm Nhiễm đưa danh sách cho Trần Quốc Đống, còn anh bê lò than vào bếp bắt đầu nhóm lửa.
“Những thứ tôi muốn mua đều ở trên tờ giấy này, nếu cậu không có cũng không sao, đồ nhiều quá, mấy ngày nữa chúng tôi lại qua lấy.” “Chỗ này coi như tiền đặt cọc cho cậu!” Tống Nhiễm Nhiễm đưa danh sách vật tư cho Trần Quốc Đống, nhìn đống tiền từng xấp từng xấp trên bàn, cô cũng giống như Trần Quốc Đống, rút vài xấp ra kiểm tra rồi giữ lại một xấp, còn lại đều thu vào túi chéo. May mà hồi đó khi cô làm chiếc túi này, phần đáy đặc biệt dùng vải nilon. Làm dày và rộng như cặp sách, mười mấy cân tiền mặt cho vào cũng vẫn còn dư chỗ.
“Chị mua nhiều cuộn phim thế làm gì? Thứ này đắt xắt ra miếng đấy.” Trần Quốc Đống cầm lấy bản danh sách Tống Nhiễm Nhiễm đưa, quan sát kỹ lưỡng, thắc mắc hỏi.
“Tranh thủ lúc còn trẻ thì chụp thêm vài tấm ảnh làm kỷ niệm, chỗ cậu không có phim à?” Độ phân giải camera điện thoại của Tống Nhiễm Nhiễm quá cao, ảnh và video bên trong cô chỉ có thể giữ lại để sau này già rồi hai người cùng xem. Đợi đến khi chiếc điện thoại thông minh đầu tiên của Trung Quốc ra mắt, cô còn sống hay không cũng chẳng biết nữa. Mười mấy năm tới, phim chụp ảnh vẫn luôn đắt đỏ như vậy, cứ mua nhiều một chút đợi đến khi rửa ảnh rẻ thì mang ra rửa một thể.
“Hiện giờ tôi không có sẵn, nhưng tôi có thể kiếm cho chị, cái thứ không ăn không mặc được mà lại đắt đỏ này, trước giờ chưa có ai đến chợ đen mua cả.” “Vật tư trong này tôi đều có thể kiếm được, ba ngày sau hãy quay lại tìm tôi.” Cố Bắc Thành có thể để mắt đến Tống Nhiễm Nhiễm thì chắc chắn không chỉ vì vẻ ngoài xinh đẹp. Trước đây có bao nhiêu cô gái xinh đẹp mà chẳng có ai lọt vào mắt xanh của Cố Bắc Thành cả. Xem ra mình cũng bị tin đồn làm cho lầm lạc rồi, chỉ có tiếp xúc thực tế mới biết Tống Nhiễm Nhiễm không phải là bình hoa di động chỉ biết tiêu tiền. Thái độ của Trần Quốc Đống đối với Tống Nhiễm Nhiễm cung kính hơn nhiều, anh ta cất kỹ bản danh sách, rồi nhét một xấp tiền mặt vào túi áo khoác.
“Cậu rảnh thì dọn dẹp nhà cửa chút đi, sớm mà tìm lấy cô vợ, trong nhà vắng lạnh thế này chẳng giống chỗ có người ở gì cả.” Nhà của Trần Quốc Đống đều là thuê, gia đình này đã tuyệt tự, nhà bị thu hồi về quốc hữu, chỉ cần trả tiền thuê đúng hạn thì không ai đến gây phiền phức cả. Đợi sau này nhà cửa có thể giao dịch, anh ta còn được hưởng quyền ưu tiên mua.
“Cái dạng này của tôi thì thôi đừng đi làm hại con gái nhà lành người ta thì hơn.” Trần Quốc Đống lắc đầu vẻ không quan tâm, chính anh ta cũng đang sống trong cảnh thấp thỏm lo âu mỗi ngày.
“Giường lò anh đã đốt xong cho cậu rồi, chúng tôi đi trước đây, cậu cũng phải chú ý sức khỏe.” Chuyện bạn nối khố có kết hôn hay không Cố Bắc Thành cũng khó mà can thiệp, mỗi người đều có duyên phận riêng. Trần Quốc Đống năm nay mới hai mươi lăm, vài năm nữa kết hôn cũng không muộn.
“Đi đi! Đi đi! Tôi vừa khéo ngủ thêm một giấc nữa, lúc đi nhớ khép cửa lại.” Ngày mai đã là đêm giao thừa rồi, ngay cả những tên lưu manh trên phố cũng đều về nhà ăn tết hết rồi. Ban ngày ban mặt cứ khép hờ cửa là được, dù sao trước khi ngủ anh ta cũng sẽ đóng cửa phòng.
“Anh Bắc Thành, giờ chúng ta đi đâu?” Tống Nhiễm Nhiễm nhìn Cố Bắc Thành đóng cổng đại viện xong mới thu hết tiền mặt trong ba lô vào không gian, rồi hỏi Cố Bắc Thành đang đẩy xe đạp tiến về phía mình.
“Bây giờ chúng ta đến tiệm cơm tư nhân mà lần trước anh từng đưa em đến.” “Trước đây bọn anh cũng hay tụ tập ở đó, cơm nước ở tiệm cơm quốc doanh đều cần phiếu, nói chuyện cũng không tiện lắm.” Cố Bắc Thành chở Tống Nhiễm Nhiễm xuất phát đến tiệm cơm tư nhân.
“Đoàn trưởng Cố, sao hôm nay anh lại đến muộn nhất thế?” “Ái chà! Đây chắc là chị dâu nhỉ, quả nhiên danh bất hư truyền.” Người nói là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, trông rất lãng t.ử, đang dựa vào cửa hút t.h.u.ố.c, giọng điệu có chút cà lơ phất phơ.
