[xuyên Không - Trùng Sinh] 《sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 80

Cập nhật lúc: 09/01/2026 09:21

Giỏ xe đạp đã chất đầy, hai bên tay lái còn treo thêm lỉnh kỉnh đủ thứ đồ.

"Ba, mẹ, tụi con đi chúc Tết đây ạ."

Tống Nhiễm Nhiễm nhìn Lâm Mộng Vân đang nắm c.h.ặ.t t.a.y mình, hai đứa chỉ là về nhà ngoại ăn bữa cơm trưa thôi mà làm như sắp phải xa nhau lâu lắm không bằng.

"Nhiễm Nhiễm, thay mẹ gửi lời chúc Tết sớm đến ba mẹ con nhé."

Lâm Mộng Vân thật sự không nỡ. Tết năm ngoái trong nhà vắng vẻ, hiu quạnh vô cùng. Cô con dâu cả vừa xinh đẹp lại vừa khéo ăn khéo nói, có con bé ở bên cạnh, dù chỉ nhìn thôi bà cũng thấy tâm trạng tốt lên hẳn.

"Mẹ, con biết rồi ạ, buổi tối tụi con lại về đây ngủ mà."

Đã kết hôn hơn một năm rồi, có lẽ ở nhà mẹ đẻ cũng chẳng còn phòng cho Tống Nhiễm Nhiễm nữa.

"Mẹ, mẹ còn dây dưa nữa là tụi con phải ngủ lại nhà Nhiễm Nhiễm một đêm luôn đó."

Cố Bắc Thành hiếm khi thấy Lâm Mộng Vân lề mề như vậy, bèn lên tiếng thúc giục.

"Cái thằng này, đi sớm về sớm nhé."

Lâm Mộng Vân buông tay ra, nhìn đôi bích nhân bước ra khỏi cổng viện, mới quay vào nhà sưởi lửa.

Tống Nhiễm Nhiễm căng thẳng ôm eo Cố Bắc Thành, càng gần đến nhà mẹ đẻ, lòng cô càng hoảng hốt.

"Vợ ơi, em đừng sợ, đây cũng không phải chuyện em có thể quyết định được."

"Nếu em không đến, họ có thể sẽ phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."

Cố Bắc Thành cảm nhận được đôi bàn tay hơi run rẩy nơi thắt lưng, bèn lên tiếng an ủi.

"Cũng đúng!"

Tống Nhiễm Nhiễm biết mình đã nghĩ quá nhiều, tâm trí dần ổn định lại.

"Ba, mẹ, con về rồi đây."

Sau khi Cố Bắc Thành dừng xe đạp, Tống Nhiễm Nhiễm đứng ở cổng viện hét lớn vào trong nhà.

"Ông nó ơi, là Nhiễm Nhiễm với Bắc Thành qua chơi kìa."

Tô Lan Hương vẩy vẩy nước trên tay, dùng khăn lau sơ qua.

Bà gọi với vào phía Tống Đông Dương đang giả bộ đọc báo.

Mới hôm qua bọn họ còn nói, con gái gả đi như bát nước hắt đi.

Đã về đến Yến Kinh rồi mà cũng không biết qua thăm cha mẹ lấy một lần.

Thế mà sáng sớm nay, ông ấy đã dậy thật sớm để chỉnh đốn bản thân.

Tờ báo kia Tống Đông Dương cầm trên tay nửa ngày trời mà chẳng thấy lật trang nào.

"Hừ, tôi cũng có điếc đâu, chúng nó có tay có chân, tự biết đi vào."

Nói thì nói vậy, nhưng Tống Đông Dương rốt cuộc vẫn không ngồi yên được, đi theo Tô Lan Hương ra khỏi phòng khách.

Mấy người đàn ông trong nhà cũng lững thững đi ra theo.

"Ba, mẹ, đứa con gái bất hiếu này về chúc Tết hai người đây ạ."

Có lẽ là do dung hợp ký ức của nguyên chủ, Tống Nhiễm Nhiễm vừa nhìn thấy Tô Lan Hương với những sợi tóc bạc trên trán, mắt đã đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.

"Con gái ngoan, con có bất hiếu chỗ nào đâu, đừng nói mấy lời đó nữa. Cả khu tập thể này ai mà không biết con gái tôi là hiếu thảo nhất."

Tô Lan Hương lấy khăn tay từ trong túi ra, vừa lau nước mắt cho Tống Nhiễm Nhiễm, vừa sụt sùi khóc theo.

Con gái gả đi rồi thì không còn tự chủ được nữa, đâu phải muốn về nhà mẹ đẻ là về được ngay.

Chính bà cũng đã mấy năm rồi chưa về thăm mẹ già.

Tô Lan Hương ôm c.h.ặ.t lấy Tống Nhiễm Nhiễm, Tống Đông Dương đứng bên cạnh có chút ngơ ngác.

Nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, nhất thời ông cảm thấy có chút luống cuống.

"Ba, anh cả, anh hai, anh ba."

Cố Bắc Thành dựng xe đạp xong, bắt đầu gỡ những thứ đồ treo trên xe xuống.

Anh cũng không hiểu sao Tống Nhiễm Nhiễm lại đột nhiên khóc như vậy.

Nhưng nhìn cô thế này, Cố Bắc Thành cảm thấy rất xót xa.

Anh ra hiệu cho nhạc phụ đại nhân, bảo ông khuyên nhủ nhạc mẫu một chút.

"Khụ, hai người như vậy không hay lắm đâu, để hàng xóm nhìn thấy lại cười cho, chúng ta vào nhà nói chuyện đi."

Tống Đông Dương vốn có cả bụng lời muốn nói, nhưng nhìn đống quà lớn quà nhỏ mà một mình Cố Bắc Thành xách không xuể, ông cũng không nỡ lên tiếng trách móc nữa.

"Ừ, con gái à, con cao hơn mẹ rồi đấy, vào nhà nói chuyện thôi."

Tô Lan Hương dùng khăn lau khóe mắt, nhìn Tống Nhiễm Nhiễm trước mặt với nước da hồng hào trắng trẻo, lại còn cao thêm một đoạn, bà hài lòng gật đầu với Cố Bắc Thành.

Nhìn dáng vẻ của Tống Nhiễm Nhiễm là biết, sau khi gả đi con gái mình sống còn tốt hơn cả lúc ở nhà.

Con gái thường xuyên gửi đồ về nhà ngoại mà nhà họ Cố cũng không có ý kiến gì.

Mấy người anh trai giúp Cố Bắc Thành xách mấy túi quà vào phòng khách.

Tô Lan Hương vừa quan sát Cố Bắc Thành, vừa dắt tay Tống Nhiễm Nhiễm vào phòng khách.

Căn hộ và sân vườn mà nhà họ Tống được phân không lớn bằng nhà họ Cố.

Lại thêm đông người nên trông có vẻ hơi chật chội.

"Hôm nay mẹ làm toàn những món con thích thôi. Bắc Thành, con có món gì thích ăn không?"

"Mẹ, con món gì cũng ăn được ạ, Nhiễm Nhiễm thích ăn gì là con thích ăn nấy."

Cố Bắc Thành thấy hai mẹ con quyến luyến không rời, trong lòng có chút khâm phục Tống Nhiễm Nhiễm, vợ anh đúng là người khiến ai cũng yêu mến.

"Bữa trưa còn một lúc nữa mới xong, Bắc Thành, con lại đây đ.á.n.h với ba ván cờ."

Bộ quân cờ này cũng là do con gái gửi về, trước đây ông không nỡ mang ra dùng.

Giờ biết bên thông gia cũng có một bộ rồi, ông mới dám mang ra khoe khoang.

Bộ quân cờ này chất liệu khác với bộ của thông gia, nhưng cũng rất hiếm có.

Bộ này của ông nhận được sớm hơn bên thông gia tận một tháng đấy.

"Con chẳng phải đã gửi quà về nhà trước rồi sao, sao còn mang theo nhiều thứ về nhà ngoại thế này?"

Trên sàn phòng khách bày đầy quà cáp, chỉ riêng hai tảng thịt heo béo thượng hạng kia thôi đã rất khó kiếm rồi.

Đủ các loại t.h.u.ố.c lá, rượu vang đỏ, rượu quốc lủi, trà, hạt khô, kẹo, bánh điểm tâm và trái cây.

"Có phần do mẹ chồng con chuẩn bị, còn có phần con và Bắc Thành muốn hiếu kính ba mẹ."

"Năm ngoái tụi con không về nhà được, không mang nhiều quà một chút, con sợ ba không cho con vào cửa mất."

Tống Nhiễm Nhiễm lắc lắc tay Tô Lan Hương, bật cười trêu chọc mẹ mình.

"Cái con bé này, kết hôn rồi còn nhõng nhẽo hơn trước, cứ như đứa trẻ ấy."

"Bắc Thành, con bé này hơn một năm qua chắc gây cho con không ít rắc rối đâu nhỉ?"

"Dạ không ạ, tụi con sống rất tốt. Có cô ấy bên cạnh, cuộc sống của con còn tốt hơn trước nhiều, ngày nào cũng thấy vui vẻ."

"Chị, anh rể, tụi em chúc Tết hai người ạ. Chúc anh chị hòa thuận hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử."

Hai đứa em trai sinh đôi từ trong bếp chạy vụt ra.

Hai cậu bé giống hệt nhau, làm cùng một động tác, nói cùng một lời, trông đáng yêu không tả nổi.

"Cho hai đứa này!"

Nguyên chủ vốn là một người ích kỷ, không quan tâm lắm đến anh trai và em trai.

Tống Nhiễm Nhiễm lấy từ trong túi ra hai bao lì xì đã chuẩn bị riêng cho hai đứa, lần lượt đưa cho chúng.

Cố Bắc Thành thấy vậy cũng đứng dậy, lấy hai bao lì xì từ trong túi đưa cho hai anh em.

"Cảm ơn chị, cảm ơn anh rể ạ!"

Hai đứa em sinh đôi vui vẻ cảm ơn xong, cầm lấy bao lì xì rồi chạy tót vào bếp phụ giúp rửa rau.

Cố Bắc Thành bị Tống Đông Dương kéo đi đ.á.n.h cờ vây, anh hai nhà họ Tống tò mò quan sát Cố Bắc Thành.

Anh ta đã nghe danh Cố Bắc Thành từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên thấy người thật.

Anh ta thật sự không hiểu nổi, làm sao Cố Bắc Thành và Tống Nhiễm Nhiễm lại vừa mắt nhau được.

Cô em gái nhà mình vừa lười vừa ham ăn, lại còn hay hờn dỗi.

Thế mà bây giờ nhìn lại, hình như sau khi kết hôn họ sống khá tốt?

Chẳng lẽ con gái sau khi lấy chồng đều sẽ thay đổi sao?

Sao anh ta cảm thấy cô em gái mấy năm không gặp này như biến thành người khác vậy?

Trong bếp có chị dâu cả Dương Mai đang bận rộn, Tô Lan Hương kéo Tống Nhiễm Nhiễm về phòng để nói chuyện riêng.

"Con gái, môi trường ngoài hải đảo thế nào? Ở đó con có thích nghi không? Bắc Thành đối xử với con tốt chứ, sinh hoạt vợ chồng hai đứa ra sao?"

Tô Lan Hương nắm tay Tống Nhiễm Nhiễm, tỉ mỉ quan sát con gái, nước da trắng trẻo mịn màng hơn hẳn lúc trước khi kết hôn.

Bà biết con bé hiện tại sống rất tốt, nhưng vẫn muốn chính tai nghe cô nói ra.

Chương 108

"Mẹ ơi, mẹ nhìn con xem có giống người sống không tốt không? Anh Bắc Thành đối xử với con cực kỳ tốt, con sống còn sướng hơn hồi ở nhà nữa. Ngày nào cũng được ngủ đến lúc tự tỉnh, dậy một cái là có cơm canh anh ấy để sẵn trong nồi cho rồi."

Tống Nhiễm Nhiễm xòe bàn tay cho Tô Lan Hương xem, đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng, không một tì vết này chính là minh chứng rõ nhất cho việc cô có được nuông chiều hay không.

"Thế nhưng con kết hôn cũng hơn một năm rồi, sao vẫn chưa thấy mang thai? Hay để mai mẹ đưa con đi bệnh viện kiểm tra thử xem?"

Tìm được con rể và nhà thông gia tốt thế này, thật sự là cả cái đất Yến Kinh này cũng khó mà kiếm được người thứ hai.

"Mẹ ơi! Mẹ quên mẹ chồng con là chủ nhiệm khoa sản sao? Nếu con có vấn đề gì, mẹ chồng đã sớm bốc t.h.u.ố.c điều dưỡng cơ thể cho con rồi."

Tống Nhiễm Nhiễm vốn định nói là hiện tại mình vẫn chưa muốn có con.

Nhưng chợt nghĩ đến người ở thời đại này đều thích đông con nhiều cháu.

Phụ nữ kết hôn mà không muốn sinh con, trong mắt họ đều bị coi là đầu óc có vấn đề.

"Cái đồ vô tâm này, mẹ chẳng phải là lo lắng cho con sao. Bắc Thành cũng đã ba mươi mốt tuổi rồi, con không vội nhưng chắc chắn mẹ chồng con phải vội rồi."

Bản thân Tô Lan Hương đối với con dâu lại rất khoan dung, cô con dâu cả năm năm chưa có gì bà cũng chưa từng thúc giục.

Trong nhà nhiều con trai, hai đứa con út tuổi còn nhỏ nên bà cũng không vội bế cháu nội.

"Trong nhà đã có một trai một gái hai đứa cháu rồi, con cũng chẳng thấy mẹ chồng ham hố gì thêm đâu. Cơ thể con gái mẹ hoàn toàn bình thường ạ."

"Mẹ ơi, mẹ cũng đừng thường xuyên viết thư giục con sinh con nữa, hiện tại là duyên chưa tới thôi. Nhà mình có gen sinh đôi, biết đâu sau này con một lần m.a.n.g t.h.a.i là được mấy đứa luôn đấy."

Tống Nhiễm Nhiễm tựa người vào lòng Tô Lan Hương, nũng nịu nói.

"Lớn tướng rồi mà còn không biết xấu hổ, còn đòi mẹ ôm. Thôi mẹ không giục nữa, chỉ cần con sống tốt là được."

"Chị dâu con làm cơm nhanh lắm, chắc là sắp xong rồi đấy, mau ra ngoài ăn cơm thôi."

Tô Lan Hương xoa xoa tóc Tống Nhiễm Nhiễm, phát hiện tóc cô cũng mềm mượt hơn trước rất nhiều, trong lòng càng thêm hài lòng về Cố Bắc Thành.

"Mẹ ơi, con muốn mang hết mấy quyển sách cũ của con ra đảo. Học vấn của anh Bắc Thành cao hơn con, con cũng phải học tập nhiều hơn để có nhiều tiếng nói chung với anh ấy."

Tống Nhiễm Nhiễm mà nói mình muốn tiến thủ thì Tô Lan Hương chắc chắn không tin, cô đành phải lấy lý do là để theo kịp Cố Bắc Thành.

"Hồi đi học không chịu chăm chỉ, giờ mới biết hối hận à. May mà con còn trẻ, giờ bắt đầu học cũng chưa muộn. Sách của con mẹ vẫn cất giữ cẩn thận lắm, lát nữa mẹ lấy ra cho."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Không - Trùng Sinh] 《sau Khi Xuyên Thư, Tôi Chọn Nằm Ngửa Trong Truyện Niên Đại》 - Chương 80: Chương 80 | MonkeyD