[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 214

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:15

Cả nhà quây quần bên mâm cơm ấm cúng, trò chuyện vui vẻ. Sau bữa tối, họ nán lại nghỉ ngơi một chút. Đến khoảng 8 giờ tối, Ninh Ngạn Tĩnh đưa Tô Tuyết Tình ra về. Ngày mai Tuyết Tình còn có việc, không tiện ở lại quá muộn.

Đến lúc này, anh cả Ninh vẫn chưa thấy về, anh vẫn còn đang bận rộn với công việc.

Khi Tô Tuyết Tình và Ninh Ngạn Tĩnh về đến nhà, cô không hề thắc mắc tại sao anh cả lại không thể nán lại đợi một chút. Đó là công việc, là lòng nhiệt huyết của anh với nghề, chẳng có gì để trách móc cả.

Mãi đến hơn 10 giờ đêm anh cả Ninh mới về đến nhà. Chị dâu cả nấu cho anh một bát mì, lại thêm cả trứng ốp la.

"Sao anh về muộn thế này?" Chị dâu cả hỏi, "Có nhiều việc phải bận tâm đến vậy sao?"

"Nhiều việc lắm, anh vừa mới tiếp nhận mà." Anh cả Ninh đáp, "Có một làng ở khu khai phát, có một hộ dân cứ nhất quyết không chịu dời đi, các lãnh đạo khác cũng đã xuống khuyên nhủ rồi. Anh muốn thử xem sao, để họ dời đi sớm chút. Họ mà không đi thì bản thiết kế phải thay đổi, lại còn ảnh hưởng đến diện mạo chung của cả khu nữa."

Anh cả không định dùng tiền để ép họ đi, mà muốn dùng tình lý để thuyết phục, tìm hiểu xem gia cảnh họ thế nào, cần giúp đỡ gì.

"Hay là để em đi cùng anh xem sao?" Chị dâu cả đề nghị, "Đôi khi đàn ông các anh khó mở lời, phụ nữ chúng em lại dễ nói chuyện hơn."

"Chuyện này không gấp." Anh cả bảo, "Cứ để anh thử trước đã, nếu tự mình làm xong được thì em cũng chẳng cần đi cho vất vả. Dân làng đó đa phần là ngư dân, họ ký giấy là đi ngay, giờ chỉ còn đúng hộ đó cứ bám trụ không chịu đi. Trong nhà lúc nào cũng phải có người túc trực, vì sợ hễ không có ai là nhà bị cưỡng chế dỡ bỏ ngay."

"Tối nay anh ra ngoài là vì chuyện này đấy à?" Chị dâu cả hỏi.

"Không, là việc khác." Anh cả đáp, "Anh mới về, nhiều chuyện còn chưa rõ lắm nên phải tìm hiểu thêm."

Anh cả Ninh muốn làm cho thật tốt, không thể để hỏng việc được.

Bên nhà họ Hứa, chị dâu cả Hứa rốt cuộc vẫn nhận quà cáp của người ta, nhưng đã bị Hứa Như Vân phát hiện. Phía nhà máy đang cần người, đa số những người đến ứng tuyển đều trúng tuyển. Trong số những người tặng quà cho chị dâu cả, cũng có người đỗ, người không đỗ thì chị dâu cả trả lại đồ, họ còn thấy chị dâu cả là người t.ử tế. Thế nhưng, có những kẻ vào được xưởng rồi lại cứ ngỡ mình là "con ông cháu cha", không chịu làm lụng hẳn hoi, chỉ muốn việc nhẹ lương cao, lại còn rêu rao rằng mình có người chống lưng phía trên.

Quản đốc phân xưởng không biết xử lý thế nào nên đã báo cáo lên cấp trên.

Nhan Dịch Thần biết chuyện, sai người đi xác minh tình hình thì được biết những người này đều thông qua nhà họ Hứa mà vào. Nhan Dịch Thần tìm Hứa Như Vân, Như Vân khẳng định cô không hề sắp xếp người, đồng thời bảo Dịch Thần cứ thẳng tay sa thải bọn họ.

Những kẻ bị sa thải liền kéo đến trước mặt chị dâu cả Hứa làm loạn, họ hoàn toàn không ngờ mình lại bị đuổi việc nhanh đến thế.

"Bà là đồ l.ừ.a đ.ả.o!" "Tôi mới làm được mấy ngày đã bị đuổi cổ rồi." "Có phải cô em chồng bà liên kết lại để lừa tiền chúng tôi không?" ...

Mấy người kéo đến nhà họ Hứa, dù chị dâu cả bảo sẽ trả lại đồ nhưng họ vẫn c.h.ử.i bới không thôi.

"Tôi hỏi người ta rồi, là tự chúng tôi ứng tuyển đỗ chứ bà chẳng có tác động gì cả, thế mà cũng mặt dày nhận quà." Kẻ đến đòi nợ c.h.ử.i bới om sòm, nói xấu nhà họ Hứa đủ điều.

Chị dâu cả Hứa nhận đồ của mười mấy người, cứ nghĩ sẽ êm xuôi, nào ngờ mấy người đó vào xưởng chỉ nghĩ đến chuyện làm nhàn hạ, muốn sống hưởng thụ qua ngày. Những kẻ này trước đây quen thói chây lười ở các xưởng quốc doanh không ai nói gì, giờ sang xưởng tư nhân, người ta phải làm ăn có lãi chứ không có Nhà nước bù lỗ, không kiếm được tiền thì lấy đâu ra trả lương cho công nhân.

"Người khác không bị đuổi, sao các người lại bị đuổi, chính các người cũng có vấn đề đấy thôi." Chị dâu cả Hứa tuy chột dạ nhưng vẫn cố cãi lại.

Một người lao vụt đến trước mặt chị dâu cả, nắm c.h.ặ.t tóc chị ta giật mạnh, hai bên xông vào đ.á.n.h nhau túi bụi.

Nghe thấy tiếng động, bà Tô đang bế cháu không dám sang xem, trong nhà lại có bà cụ, sợ bà cụ giật mình. Bà Tô đành đóng c.h.ặ.t cửa lại, mặc cho bên kia ồn ào. Nếu trong nhà có đàn ông thì còn sang can ngăn giúp một tay, đằng này toàn già trẻ gái trai, sao mà dám sang.

"Mẹ, mẹ cứ ở trong phòng nhé, đừng có ra ngoài." Bà Tô bảo bà cụ Tô vào phòng.

Vệ San San đang đi học, giờ này chưa phải đón. Người ở tuổi bà cụ Tô sợ nhất là ngã, ngã một cái mà trúng phong thì khổ lắm.

"Bên hàng xóm đ.á.n.h nhau à?" Bà cụ Tô hỏi.

"Con cũng không rõ lắm." Bà Tô đáp, "Mình đừng ra ngoài, cứ ở trong nhà, chắc một lát là xong thôi."

Bà cụ Tô gật đầu, bà cũng chẳng muốn ra ngoài xem náo nhiệt làm gì, từng này tuổi rồi, ở trong nhà nghe ngóng là được. Chỉ cần nghe tiếng động bên cạnh, bà cụ cũng đoán được chuyện này không dễ giải quyết.

Cái nhà họ Hứa này lại đang bày trò gì đây?

Bà cụ Tô nghĩ bụng, thôi kệ, lát nữa chắc là biết ngay thôi.

Chị dâu cả Hứa đ.á.n.h nhau với người ta, tóc tai bị giật rụng mất một mảng. Hàng xóm xung quanh đứng xem thì đông nhưng chẳng mấy ai vào can ngăn.

Anh cả Hứa lúc đó đang ở ngoài, có người thấy anh thì báo tin nhà có chuyện, anh mới hớt hải chạy về. Bà Hứa cũng vội vàng chạy về nhà, chỉ sợ bọn họ đập phá đồ đạc.

Khi anh cả Hứa về can được mọi người ra thì chị dâu cả áo quần xộc xệch, tóc tai bù xù như tổ quạ, trông thật t.h.ả.m hại.

"Các người làm cái gì thế này?" Anh cả Hứa hỏi. Nhìn vợ như vậy anh cũng xót, nhưng vẫn phải làm rõ thực hư.

"Làm cái gì à? Cái nhà anh lừa tiền lừa đồ, bảo chúng tôi sang xưởng em gái anh ứng tuyển, thế mà mới được mấy ngày đã đuổi chúng tôi biến đi rồi." Một mụ đàn bà hung dữ quát lên, "Các người căn bản chẳng có chút quan hệ nào để lo lót cả!"

Chương 72: Túm tóc đ.á.n.h nhau - Đó là dì nhỏ mua cho cháu đấy

"Các người thế này là l.ừ.a đ.ả.o, có tin chúng tôi báo công an không?" Người đó tiếp tục, "Cũng vì nể tình hàng xóm láng giềng bấy lâu nay nên chúng tôi mới chưa báo đấy."

Nếu báo công an, chuyện xé ra to thì mặt mũi đôi bên đều khó coi. Nhưng họ cũng không cam tâm chịu thiệt thòi, nên mới kéo đến nhà họ Hứa gây sự.

Bà Hứa về đến nơi, chỉ còn cách xin lỗi mọi người, bắt con dâu cả trả lại đồ cho họ, món nào đã lỡ dùng rồi thì phải quy ra tiền mặt.

"Làm hàng xóm bao nhiêu năm trời, mong các vị lượng thứ cho, lượng thứ cho." Bà Hứa sống ở đây lâu năm, dù sao cũng vẫn còn chút liêm sỉ.

Mấy người đó cuối cùng cũng nể mặt bà Hứa, cầm tiền hoặc đồ đạc rồi bỏ đi.

"Bà nên quản lại con dâu nhà mình cho hẳn hoi đi." Người hàng xóm trước khi đi còn không quên bồi thêm một câu.

Đợi đến khi tiếng động bên cạnh nhỏ dần, bà Tô vẫn chưa mở cửa, vẫn đóng c.h.ặ.t.

Bà Hứa nhìn con dâu cả bằng ánh mắt lạnh lùng, không ngờ đứa con dâu này lại dám làm ra những chuyện như vậy.

"Tôi đã nói với chị bao nhiêu lần rồi? Không được tự ý sắp xếp người qua đó mà." Bà Hứa mắng.

"Con có sắp xếp đâu, là tự họ đi ứng tuyển đấy chứ. Con chỉ nghĩ là hễ họ đỗ thì con lấy đồ, không đỗ thì con trả lại." Chị dâu cả Hứa phân bua, "Ai mà biết được họ vào xưởng làm cái gì mà bị đuổi nhanh thế."

"Chị có biết họ là hạng người thế nào không mà dám nhận đồ?" Bà Hứa cười lạnh.

Đến bà Hứa còn chẳng dám tùy tiện nhận quà của người ta, vì bà biết nợ của họ khó trả lắm. Có những xưởng quốc doanh bị mua lại, công nhân bị sa thải, không có việc làm nên mới nháo nhào tìm chỗ mới. Trong số đó có không ít kẻ lười biếng, vào xưởng chỉ muốn bòn rút, hưởng lợi. Nếu mà nhận được thì bà Hứa đã nhận từ lâu rồi, làm gì đến lượt con dâu cả.

Bà Tô mở cửa ra, thấy người ta đã đi hết mới mở cửa cho thoáng khí. Bà cũng chẳng sang nhà họ Hứa làm gì, "xấu chàng hổ ai", người ta chắc chắn chẳng muốn kể lể chuyện nhà cho hàng xóm nghe đâu.

Nhiều người biết chuyện xảy ra, bà Tô muốn biết cụ thể cũng dễ, cứ đợi lát nữa nghe thiên hạ kháo nhau là rõ. Nãy bà cũng nghe loáng thoáng, đoán được là chị dâu cả Hứa nhận đồ mà không lo được việc nên bị người ta tìm đến tận cửa đòi nợ.

Tối đó, Hứa Như Vân đến nhà họ Hứa. Cô thừa biết đám người đó sẽ đến gây sự, nên cố ý đợi sau khi họ nháo nhào xong mới xuất hiện. Như Vân muốn cho chị dâu cả một bài học. Kiếp trước cô đã chẳng ưa gì bà chị dâu này, kiếp này vẫn thế.

Như Vân nghĩ đến chị dâu hai, thấy chị ấy im lặng hơn nhiều. Chị dâu hai sáng đi học, về nhà nấu nướng, tối thỉnh thoảng còn cùng anh hai đi bán hàng sạp. Như Vân rất hài lòng với cách cư xử của Vu Lệ, vì chị ấy không gây thêm rắc rối cho cô.

"Chị dâu, chị có biết chị làm em khó xử đến mức nào không?" Hứa Như Vân sa sầm mặt mày, "Đối tác của em bảo, nếu còn để xảy ra chuyện như vậy nữa thì họ sẽ rút cổ phần của em và anh hai, không cho chúng em hợp tác mở xưởng nữa. Mấy người đó vào xưởng chẳng lo làm việc, còn rêu rao có em chống lưng nên không cần làm nhiều, đã không làm lại còn muốn lĩnh lương, chị coi em là con ngốc à? Họ có quan hệ gì với em mà em phải đem tiền biếu không cho họ chứ?"

"Chị... chị cứ tưởng họ vào được xưởng thì sẽ làm việc đàng hoàng..."

"Chị tưởng, chị tưởng, cái gì chị tưởng cũng đúng chắc?" Như Vân gắt lên, "Chị có biết chị làm hại em t.h.ả.m lắm không? Người ta cảnh cáo em rồi đấy, cấm không được để xảy ra chuyện tương tự. Bất kể người quen hay không, đã qua ứng tuyển vào làm là phải làm cho hẳn hoi, không có chuyện kén cá chọn canh, việc nhẹ lương cao đâu. Họ làm ít hưởng nhiều, công nhân khác người ta có để yên không?"

"Chuyện này... Như Vân à, thực sự chị không biết." Chị dâu cả lí nhí, "Chị cứ nghĩ..."

Chị dâu cả cứ ngỡ đưa được người vào xưởng là xong chuyện, không ngờ lại đổ bể nhanh đến thế.

"Sau này đừng có để xảy ra chuyện như vậy nữa." Hứa Như Vân dặn dò, "Còn tái phạm thì tất cả chúng ta đừng hòng kiếm được đồng nào."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.