[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 247

Cập nhật lúc: 01/01/2026 09:08

“Chẳng phải các người đều bảo thằng chồng con Tô Tuyết Tình nó giỏi giang lắm à?” Chị dâu cả nhà họ Dư tru tréo, “Đến lúc xảy ra chuyện, chúng tôi đem danh tiếng nhà họ ra dọa, người ta chẳng thèm nể mặt lấy một phân.”

“Chị bị thần kinh đấy à?” Tô Á Mai sững sờ, chị ta chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến mức này.

“Ở dưới quê chúng tôi, chỉ cần xướng tên người quen ra là làm được khối việc, thế mà ở đây...”

“Đừng có lúc nào cũng lôi chuyện xó bếp dưới quê ra mà so với chuyện ở thành phố.” Á Mai mắng thẳng mặt, “Tôi thấy hạng người không biết ngượng thì nhiều, nhưng loại mặt trơ trán bóng như chị thì đúng là hiếm có.”

Tô Á Mai vốn chẳng ưa gì cô em gái Tuyết Tình, nhưng không có nghĩa là chị ta để yên cho người ngoài sỉ nhục em mình như thế. Đến chị ta còn chưa bắt nạt Tuyết Tình đến mức ấy, vậy mà lũ người này dám quá quắt đến thế là cùng. Ai làm người nấy chịu, sao lại bắt người khác phải gánh nợ thay cho những việc làm ngu xuẩn của mình?

“Các người làm sai, lại còn có mặt mũi đổ tại người khác.” Á Mai bảo, “Mẹ, mẹ không nên vào đây xem chúng nó làm gì, cái hạng này có biết hối lỗi là gì đâu!”

“Chị dâu...” Thím út nhìn mẹ Tô với ánh mắt van nài.

Đúng lúc đó, bác sĩ vào phòng, một lần nữa thông báo tình trạng và yêu cầu người nhà quyết định có nối ngón tay hay không.

“Ngón út bị đứt một đốt, các ngón khác vẫn bình thường.” Vị bác sĩ nói, “Nếu để bác sĩ khác nối thì e là kết quả không mỹ mãn đâu, các người bàn bạc cho kỹ.”

“Nối chứ, nhất định phải nối.” Chị dâu cả vội vã, “Mợ của thằng Quốc Siêu đến rồi đây này.”

“Không có tiền!” Tô Á Mai bước lên chắn trước mặt mẹ Tô, “Các người có tiền thì chữa, không có tiền thì thôi, tự mà lo liệu lấy.”

Nói đoạn, Á Mai kéo xồng xộc mẹ Tô ra ngoài. Chỉ đứt một đốt ngón út thôi chứ có phải bị c.h.ặ.t cả bàn tay đâu. Với cái tính của Á Mai, chị ta còn nghĩ Quốc Siêu bị c.h.ặ.t cả tay cũng chẳng oan, cái hạng vợ chồng ích kỷ, chỉ biết vòi vĩnh người khác mà không biết nghĩ cho ai.

“Đây là hai mươi đồng, có thế thôi, không hơn được đâu.” Mẹ Tô nhét tờ tiền vào tay thím út.

Một trăm không có, sáu mươi cũng không, cái nhà này nợ nần chồng chất quá rồi.

Mẹ Tô cảm thấy dường như lũ cháu này cứ cách một dạo không sang vay là để nhà họ Tô ráng tích cóp được đồng nào, rồi chúng lại sang “hốt” sạch đồng nấy. Đưa tiền xong, bà dứt khoát đi theo Á Mai ra về.

“Mẹ...” Quốc Siêu đau đớn nhìn thím út.

Thím út nắm c.h.ặ.t mấy đồng bạc lẻ trong tay, quay sang nhìn đứa con trai lớn một cách bất lực.

Trên đường về, mẹ Tô và Á Mai chạm mặt Dư Đông Hoa. Á Mai bảo mẹ cứ về trước, chị ta có chuyện cần nói riêng với Đông Hoa.

“Nói gì mà nói?” Mẹ Tô nhíu mày.

“Không có gì đâu mẹ, mẹ cứ về đi, bà nội ở nhà trông trẻ một mình mệt lắm.”

“Thôi được, hai đứa cứ nói đi.” Mẹ Tô lững thững đi về trước.

Chờ mẹ đi khuất, Á Mai kéo Đông Hoa vào một góc:

“Vợ chồng anh cả cô với mẹ cô đúng là quá quắt hết chỗ nói, cứ hở ra là sang vay tiền bố mẹ tôi.” Á Mai gay gắt, “Cô tưởng nhà tôi không phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới làm ra tiền chắc? Anh chị cô không có tay chân à? Không lo đi làm ăn, chỉ giỏi đi vay mượn, lại còn dính vào tín dụng đen để người ta c.h.ặ.t t.a.y, đúng là đáng đời.”

Đông Hoa không ngờ Á Mai lại nổi trận lôi đình đến thế: “Chuyện này...”

“Nhà tôi hết sạch tiền rồi, có đồng nào anh chị cô cũng vơ vét hết.” Á Mai tiếp tục, “Muốn nối ngón tay thì cô là em tự mà bỏ tiền ra, đừng có lúc nào cũng nhắm vào túi tiền bố mẹ tôi. Cô coi anh cô là con đẻ của bố mẹ tôi chắc? Bố mẹ tôi có con trai, con gái cả đấy!”

“Để em vào xem sao.” Vẻ mặt Đông Hoa rất khó coi. Cô biết anh mình nợ nặng lãi, bọn chúng đã đến đòi nhiều lần nhưng anh chị cô làm gì có tiền trả.

Hồi đầu, thím út cũng đã chạy vạy trả hộ một ít, nhưng anh chị cô lại chứng nào tật nấy, vẫn tiếp tục đi vay. Đông Hoa thừa biết cái thói đó là xấu, nhưng chẳng ai bảo được. Cô chỉ mong lần này Quốc Siêu bị một bài học nhớ đời để mà tỉnh ngộ.

“Đúng là... Tôi thấy các người chỉ nhăm nhe đào mỏ nhà tôi thôi. Thật đen đủi!”

Á Mai hầm hầm quay người bỏ đi, chẳng thèm đếm xỉa đến thái độ của Đông Hoa. Trong mắt chị ta lúc này, nhà họ Dư chẳng có ai t.ử tế.

Trong bệnh viện, chị dâu cả vẫn khăng khăng đòi thím út phải tìm Tuyết Tình đòi tiền. Chị ta lý luận rằng vì mọi người cứ tung hô chồng Tuyết Tình giỏi giang nên vợ chồng chị mới tưởng thật, tưởng là dựa hơi được nhà họ Ninh. Ai dè cái danh nhà họ Ninh chẳng có tí sức nặng nào, làm chồng chị bị vạ lây.

“Số tiền này đáng lẽ con Tuyết Tình phải trả!” Chị dâu cả tru tréo, “Nó làm chúng tôi hiểu lầm, nó...”

“Nó làm sao?” Đông Hoa đứng ngoài cửa nghe một hồi rồi mới bước vào. Thảo nào Á Mai lại c.h.ử.i bới thậm tệ như thế. Chị dâu cả quá quắt thật rồi, mình đi vay nặng lãi gặp chuyện lại đổ lên đầu Tuyết Tình, Tuyết Tình có kề d.a.o vào cổ bắt đi vay đâu? Cô ấy còn chẳng biết cái chuyện tày đình này.

“Đông Hoa đấy à.” Chị dâu cả nhìn sang.

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến Tuyết Tình cả. Chị vay tiền chị tiêu chứ có đưa cho cô ấy đồng nào đâu. Lúc người ta cưới cũng chẳng thèm lấy tiền mừng của các người.” Đông Hoa nói thẳng, “Chị nói thế mà không sợ thiên hạ người ta cười cho thối mũi à?”

“Anh cô ra nông nỗi này, phải có tiền mới chữa được chứ.” Chị dâu cả lật lọng, “Tôi không có tiền, các người đi mà tìm. Không tìm được thì mặc xác anh cô, không chữa chạy gì hết!”

“Tôi thấy đây mới là mục đích chính của chị đấy. Chị vốn chẳng muốn chữa cho anh tôi, trừ phi có người khác bỏ tiền ra.” Đông Hoa thấy nực cười cho cái sự đời, đôi vợ chồng này đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

“Đông Hoa, con mang theo bao nhiêu tiền?” Thím út hỏi.

“Con có năm đồng thôi, không hơn được.”

“Có tí thế thôi à?” Chị dâu cả bĩu môi.

“Tôi còn đưa ra được năm đồng, thế chị đưa ra được bao nhiêu?” Đông Hoa vặn lại.

“Tôi...” Chị dâu cả thực sự chẳng móc ra được đồng nào.

Không có tiền thì thôi, khỏi nối!

Thím út mệt mỏi rã rời. Chú út thì mặc kệ không quan tâm, mấy người anh em khác thấy Quốc Siêu chưa c.h.ế.t nên cũng chẳng buồn bỏ tiền. Họ hàng hang hốc đều đã bị Quốc Siêu vay nhẵn túi rồi, tính ra số tiền mẹ Tô đưa vẫn là nhiều nhất.

Rời bệnh viện, mẹ Tô tìm đến nhà Tuyết Tình. Cô vừa đi học về đã thấy mẹ đi đi lại lại trước cổng.

“Mẹ, sao mẹ đứng đây, vào nhà đi mẹ.”

“Thằng anh họ con, thằng Quốc Siêu, nó...” Mẹ Tô nhìn quanh quất, “Vào nhà rồi mẹ nói.”

Ngồi xuống phòng khách, mẹ Tô mới kể: “Thằng Quốc Siêu vay nặng lãi bị người ta c.h.ặ.t mất đốt ngón tay rồi. Vợ nó còn dám bảo là vì chúng nó xưng tên chồng con ra mà bọn kia không nể mặt nên mới bị c.h.ặ.t.”

“Chuyện này thì liên quan gì đến anh nhà con?” Tuyết Tình thấy thật nực cười và vô lý.

“Dĩ nhiên là chẳng liên quan gì rồi.” Mẹ Tô bảo, “Chắc chúng nó định quỵt nợ, muốn bọn xã hội đen tìm đến các con mà đòi tiền đấy.”

“...” Tuyết Tình cạn lời, bộ trông cô giống kẻ ngốc lắm sao mà định đào mỏ?

“Giờ nó vẫn đang nằm viện, mất một đốt ngón út. Bác sĩ bảo không ảnh hưởng nhiều nhưng muốn nối đẹp thì chuyên gia ở đây lại đi vắng rồi, nhờ người khác làm thì tốn tiền mà kết quả chưa chắc đã tốt, nên đang chờ thím út quyết định.”

“Con không có tiền cho họ đâu!” Tuyết Tình dứt khoát từ chối. Nếu lần này cô đưa tiền, lần sau chúng sẽ dám mượn danh cô đi vay tiền tấn cho xem. Tín dụng đen đâu phải chuyện đùa.

“Mẹ, con nhất quyết không bỏ tiền đâu.” Tuyết Tình nhấn mạnh.

“Mẹ không bắt con bỏ tiền.” Mẹ Tô trấn an, “Mẹ đưa hai mươi đồng hộ thím út rồi, thím ấy đòi hẳn một trăm cơ nhưng mẹ không đưa. Mẹ với chị cả con vào viện xem qua một chút rồi về luôn. Con đừng có vào đấy, vào là con mụ vợ nó lại nói ra nói vào khó nghe lắm.”

“Con không đi đâu.” Tuyết Tình cười nhạt, “Vợ chồng nhà ấy đầu óc có vấn đề thật rồi. Nghĩ sao mà đi vay nặng lãi? Lại còn tưởng xướng tên người khác ra là quỵt được nợ chắc? Nếu dễ thế thì bọn cho vay nó đi làm từ thiện cho xong.”

Thử hỏi xem bọn đòi nợ có ngu không? Chúng nó thừa biết ai đụng được, ai không. Chúng nó đã đến đòi nợ bao nhiêu lần, nếu nhà họ Dư thực sự có vảy rồng vảy phượng chống lưng thì đã dẹp yên lâu rồi, chứ đâu để chúng nó đến ám quẻ mãi thế.

“Dù sao cũng bảo với chồng con một tiếng.” Mẹ Tô dặn, “Từ trước mẹ đã thấy thằng Quốc Siêu kiểu gì cũng gặp họa. Suốt ngày chỉ biết há miệng chờ sung, chẳng chịu làm ăn gì, chỉ giỏi ngửa tay xin tiền, không xảy chuyện mới là lạ. Đã thế tháng nào cũng phải cung phụng tiền cho nhà ngoại, bảo đi làm việc gì cũng sợ nguy hiểm. Giờ thì hay rồi, vay nặng lãi đến mức bị c.h.ặ.t t.a.y.”

“Chắc vẫn còn vay tiếp được đấy, còn tận chín ngón nữa cơ mà.” Tuyết Tình mỉa mai, “Có điều chẳng hiểu người ta bỏ tiền ra mua ngón tay của anh ta làm gì?”

“Mong là lần này nó biết sợ mà chừa.” Mẹ Tô thở dài, “Mẹ sang báo cho con biết thế thôi, giờ mẹ về nói với bà nội cho bà khỏi mong.”

“Vâng, mẹ về nói với bà đi, kẻo bà lại lo.”

“Ừ.” Mẹ Tô gật đầu.

“Thế cuối cùng họ quyết định thế nào ạ?” Tuyết Tình hỏi thêm, “Chẳng lẽ họ định ghi nợ tiền viện phí lên đầu vợ chồng con chắc?”

“Kệ xác chúng nó, muốn quyết thế nào thì quyết.” Mẹ Tô đáp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.