[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 256
Cập nhật lúc: 02/01/2026 02:06
Hứa Như Vân đời nào chịu cho không người khác thứ gì. Sau bao biến cố ở kiếp trước, cô đã thấu hiểu một điều: người khác đều không đáng tin, chỉ có bản thân mình mới là chỗ dựa vững chắc nhất.
"Người trong nhà với nhau cả, giúp đỡ qua lại thôi." Hứa Như Vân nói, "Chỉ là việc tiện tay thôi mà."
Hứa Như Vân cố ý nói như vậy trước mặt Nhan Dịch Thần. Cô biết có những người vẻ ngoài càng nghiêm túc, lạnh lùng bao nhiêu thì sâu thẳm bên trong lại càng khao khát tình thân bấy nhiêu. Lúc Nhan Dịch Thần ốm nằm viện chẳng có người thân nào đến thăm, cô còn biết mẹ Nhan thường xuyên gọi điện kiểm tra giờ giấc của anh với thái độ không mấy tốt đẹp. Vậy mà Nhan Dịch Thần vẫn đối xử hiếu thuận với bà, điều đó chứng tỏ tận xương tủy anh là một người cực kỳ trọng tình nghĩa.
"..." Nhan Dịch Thần cúi đầu húp canh. Đôi khi anh thầm ngưỡng mộ Hứa Như Vân vì cô có những người thân đối đãi với nhau rất tốt.
"Anh cứ ăn đi, tôi về trước đây." Hứa Như Vân nói, "Ăn xong cứ bảo trợ lý mang bát đũa xuống căng tin là được. Tôi đã dặn người ở đó cất riêng bộ bát đũa của tôi rồi, lần sau tôi lại dùng đúng bộ đó."
Ý của Hứa Như Vân là cô không để Nhan Dịch Thần phải dùng chung bát đũa với người khác, sợ anh ngại.
"Không sao đâu, dùng chung cũng được mà." Nhan Dịch Thần đáp, "Đồ của xưởng cả thôi."
Nhan Dịch Thần ở trang trại bao nhiêu năm, sớm đã chẳng còn cầu kỳ như trước. Hồi chưa bị hạ phóng xuống nông thôn, ở nhà họ Nhan anh quả thực có rất nhiều quy tắc. Bây giờ trở về Nam Thành, anh ra ngoài thì không câu nệ, chỉ có khi về nhà, mẹ Nhan mới là người hay hạch sách.
Mẹ Nhan thuộc kiểu người chỉ cần một chút không vừa ý là sẽ lên tiếng ngay. Bà ta rất giống kiểu quý tộc sa sút, nhà cửa đã lụn bại rồi mà vẫn thích làm bộ làm tịch. Nếu gia đình phất lên trở lại, chắc chắn bà ta còn bày đặt những thói kệch cỡm hơn thế nữa.
"Mọi người đều là người bình thường, không cần bày vẽ nhiều làm gì." Nhan Dịch Thần nói.
"Cũng đúng, anh cũng hay ăn cơm ở căng tin, ăn chung món với công nhân mà." Hứa Như Vân cười, "Mọi người đều khen anh không ra vẻ ông chủ, tính tình rất tốt."
"Cô về trước đi." Nhan Dịch Thần bảo.
"Được rồi, tôi đi đây."
Hứa Như Vân bước ra khỏi văn phòng của Nhan Dịch Thần mà không nán lại thêm. Cô biết nếu làm quá nhiều sẽ khiến người ta nghi ngờ. Cô không sợ người ngoài bàn tán, chỉ sợ Nhan Dịch Thần sớm biết được tâm tư của mình rồi sẽ không cho cô đến nữa. Cô phải khiến Nhan Dịch Thần dần dần nảy sinh tình cảm với mình mới được.
Tô Á Nam không dẫn con sang chỗ Tô Tuyết Tình chơi. Dù hai chị em ở khá gần nhau nhưng Á Nam không muốn bị người ta dị nghị là sang "ăn chực". Bọn trẻ nghỉ hè, cô phải trông cả ba đứa, thỉnh thoảng dẫn chúng sang chỗ Tuyết Tình thì được, chứ đi thường xuyên thì không nên.
Lần này, Tô Á Nam dẫn con gái sang nhà mẹ đẻ. Hai đứa con trai thì cô gửi bà nội trông giúp. Đây cũng là dịp để Điền Thái Hà chơi cùng Vệ San San. Thái Hà vốn được cha mẹ cưng chiều, bà nội cũng đối đãi tốt nên tính tình có phần bướng bỉnh hơn.
Lúc chơi với Vệ San San, hễ Thái Hà không vừa ý chuyện gì là lại hét toáng lên. Vệ San San hầu như lúc nào cũng nhường nhịn em để tránh xảy ra cãi vã.
"Trời nóng thế này, con phải dặn mẹ chồng trông chừng mấy đứa 'cháu đích tôn' cho kỹ." Tô Á Nam nói, "Nghe đâu có đứa trẻ mười tuổi vừa chạy ra bờ sông chơi rồi mất mạng đấy. Tội nghiệp, mới từng ấy tuổi đầu."
"Trời nóng thì chẳng riêng gì trẻ con, đến người lớn cũng thích ra bờ sông cho mát." Mẹ Tô tiếp lời, "Hồi các con còn nhỏ, mẹ dặn đi dặn lại là không được ra sông chơi, nhất là sông lớn. Cái sông Áp Miệng (Yazui) đó năm nào chẳng có người c.h.ế.t đuối, cả người lớn lẫn trẻ con. Ngay cả người địa phương thạo sông nước cũng chẳng dám lơ là khi ở gần sông đâu."
"Cha mẹ không trông chừng nên con mới chạy đi như thế." Tô Á Nam nói, "Khu mình còn đỡ vì cách sông một quãng. Nước sông trong thành phố không sâu, chứ khu ngoại thành với ven sông thì sâu lắm."
"Hồi xưa em trai con chẳng ít lần dắt theo tiểu muội ra sông mò cá, mẹ đ.á.n.h cho mấy trận mà nó vẫn chẳng chừa. Tiểu muội thì cứ khuyên nó đừng đi, mà nó chỉ cười hì hì thôi." Mẹ Tô nhớ lại, "Sau này nó chỉ dám đi mấy con suối nhỏ nông choèn, loại suối cạnh ruộng chưa đầy một mét ấy."
Hồi đó, mẹ Tô thực sự lo lắng phát sốt cho các con, dù là đứa nào có chuyện gì thì bà cũng đau lòng đứt ruột.
"Cái thằng đó không chỉ dắt em gái đi mò tôm mò cá đâu, nó dắt em đi để khoe khoang với người ta là em gái nó đẹp nhất đấy." Tô Á Nam còn lạ gì tính nết của em trai mình.
Trước khi Tô Tuyết Tình chào đời, anh ba là con út, trên có hai chị gái. Tô Á Nam và Tô Á Mai nhan sắc bình thường, mà đám con trai thì lại thích khoe em gái hơn là khoe chị, nên lúc đó anh ba cứ ao ước có một đứa em gái. Hồi mẹ Tô m.a.n.g t.h.a.i Tuyết Tình, anh ba cứ lẩm bẩm đòi em gái, bị người ta trêu nhỡ sinh ra con trai thì sao, anh ba lại vội vàng đổi giọng "đòi em trai".
"Nó ấy mà, cái tính khí đó..." Mẹ Tô cười hiền.
"Đừng nói nó, ông nội quá cố của các con cũng y hệt cái tính đó." Bà nội Tô dắt chắt nội từ ngoài vào, "Ông nội các con vốn chẳng thích con gái mấy đâu, nhưng từ lúc nhìn thấy Tuyết Tình là ông mê tít. Hồi Tuyết Tình còn bé, ông hay bế nó đi khắp nơi, ai khen Tuyết Tình xinh là ông hãnh diện lắm."
Bà nội Tô hồi tưởng lại những chuyện cũ, mọi thứ cứ như mới xảy ra ngày hôm qua, vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí.
"Thằng ba nhà mình giống hệt ông nội nó." Bà nội kết luận.
"Bà nội ơi." Tô Á Nam nói, "Trời nóng thế này mà bà vẫn ra ngoài ạ?"
"Chắt nội con nó đòi ra ngoài." Bà nội đáp, "Mẹ con trông một đứa, bà dắt đứa này đi dạo một lát. Cái xe đẩy em bé này đúng là tiện thật."
Chiếc xe đẩy mà Tô Tuyết Tình tặng rất chắc chắn, được mua trong trung tâm thương mại. Nhà họ Tô có hai đứa trẻ nhỏ nên Tuyết Tình mua luôn hai chiếc. Như vậy bà nội và mẹ Tô dẫn cháu ra ngoài không cần phải còng lưng cõng nữa. Trước đây nhà họ chỉ có một chiếc xe đẩy cũ nát, hai đứa trẻ không thể ngồi chung được.
Tô Tuyết Tình làm vậy không chỉ vì nghĩ cho hai đứa cháu nhỏ, mà chủ yếu là vì lo cho sức khỏe của hai người già. Bản thân Tuyết Tình chưa sinh con, sau này cô sinh con thì nhà có người làm lo liệu, cũng chẳng cần phiền đến mẹ và bà nội.
Đặc biệt là bà nội Tô, tuổi đã cao, nhìn bề ngoài thì khỏe mạnh nhưng thực chất xương cốt cũng đã yếu rồi. Trẻ con ngày một lớn, cân nặng tăng nhanh, có xe đẩy sẽ đỡ đần rất nhiều. Chiếc xe đó Tuyết Tình đã mua từ năm ngoái chứ không phải mới đây.
"Lại làm Tuyết Tình tốn kém rồi." Bà nội chép miệng.
"Tuyết Tình đã muốn tiêu tiền thì bà cứ nhận lấy thôi." Tô Á Nam an ủi, "Mua cho hai đứa nhỏ chứ có phải cho bà đâu."
"Nó là lo cái lưng già này của bà không chịu nổi đấy." Bà nội mỉm cười.
Người khác có thể không hiểu hết tâm tư của Tuyết Tình, nhưng bà nội thì hiểu rõ nhất. Tuyết Tình coi như là một tay bà nuôi lớn, nó chỉ cần nhúc nhích là bà đã biết nó định làm gì rồi.
"Vâng, cái lưng của bà là phải giữ gìn đấy ạ." Tô Á Nam đồng tình, "Hồi con chăm mấy đứa nhỏ nhà con, có lần bị sụm lưng mà khổ sở vô cùng. Mẹ chồng con có giúp thì cũng chỉ là đôi khi thôi, còn lại mình vẫn phải tự thân vận động hết."
Mẹ chồng của Tô Á Nam khá ghê gớm, bà ta không chấp nhận cảnh làm trâu làm ngựa cho con dâu, cũng chẳng thèm trông cháu hàng ngày. Á Nam không dám nói xấu mẹ chồng nửa lời, vì thỉnh thoảng bà không trông cháu thì cũng đưa cho ít tiền, như thế đã được coi là mẹ chồng tốt lắm rồi. Nếu cô còn không biết đủ thì cả chồng lẫn nhà đẻ đều sẽ trách cứ cô.
Ở thời đại này, mẹ chồng hầu như đều rất quyền lực, chẳng mấy cô con dâu nào dám nói ngược hay phản kháng, đa phần đều răm rắp nghe lời.
Tại nhà họ Hứa, Hứa đại tẩu vẫn chưa biết tâm tư của Hứa Như Vân dành cho Nhan Dịch Thần. Cô ta hỏi mẹ Hứa: "Bạn trai cũ của Như Vân đã làm bố rồi đấy, Như Vân không định sớm tìm một đối tượng phù hợp sao mẹ?"
Chương 84: Mang t.h.a.i - Có gì cần lưu ý không?
"Con hỏi chuyện này làm gì?" Mẹ Hứa hỏi lại.
"Thì con cũng lo cho Như Vân cứ thui thủi một mình mãi." Hứa đại tẩu nói, "Tìm một đối tượng sớm để có người sớm hôm quan tâm lo lắng cho nhau."
"Con có ý kiến gì à?"
"Không phải con có ý kiến, mà là có mấy nhà cứ tìm đến con để hỏi thăm đấy ạ." Hứa đại tẩu hào hứng, "Mẹ xem, hay là cứ để Như Vân đi gặp mặt thử xem sao?"
"Con lại nhận quà của người ta rồi à?" Mẹ Hứa hỏi vặn lại.
"Không, không có đâu ạ." Hứa đại tẩu vội vàng thanh minh, "Vụ công nhân nhà máy lần trước... quà cáp trả hết rồi, còn phải đền thêm tiền nữa, con đâu có dám nhận tiền của ai nữa đâu."
"Chuyện của Như Vân không cần con bận tâm, nó tự biết tìm đối tượng cho mình." Mẹ Hứa nghiêm giọng, "Vợ chồng con cứ lo quản cho tốt cái sạp hàng của mình đi, kiếm được bao nhiêu tiền, chi tiêu thế nào thì phải biết tự tính toán."
Mẹ Hứa từ sớm đã biết Hứa Như Vân có tình cảm với Nhan Dịch Thần. Bà cũng thầm mong nếu con gái mình có thể thành đôi với anh thì tốt biết mấy. Như thế sau này bà không cần phải ghen tị với mẹ Tô vì có con rể giỏi giang nữa, chính bà cũng sẽ có một người con rể xuất chúng.
Nhà họ Hứa không nắm rõ mọi chuyện của Nhan Dịch Thần. Những gì họ biết chỉ là: anh ta rất giàu, có nhà máy riêng, vừa hủy bỏ hôn ước... Họ thậm chí còn chẳng buồn hỏi thăm vị hôn thê cũ của anh là ai. Hứa Như Vân cũng chỉ mới biết ngọn ngành sau khi vào làm việc ở xưởng một thời gian.
Về chuyện vị hôn thê cũ của Nhan Dịch Thần là Ninh Giai Tuyên, Hứa Như Vân hoàn toàn không để tâm. Bất kể Giai Tuyên và Tô Tuyết Tình có là bạn thân hay không thì cũng chẳng sao cả. Sau khi cô kết hôn với Nhan Dịch Thần, cô cũng đâu có sống chung dưới một mái nhà với họ mà phải thấy khó xử.
Quan trọng nhất là, Nhan Dịch Thần là người xuất sắc nhất mà Hứa Như Vân có thể chạm tới lúc này. Nếu bỏ lỡ anh, cô khó lòng tìm được ai có gia thế tốt như vậy nữa. Hứa Như Vân phải tính toán cho tương lai của mình, tìm một chỗ dựa vững chắc để sau này con cái cô sẽ có một xuất phát điểm vượt trội hơn hẳn người khác.
