[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 328

Cập nhật lúc: 02/01/2026 13:05

Mọi người đều không ngốc, chẳng ai dại gì mà đứng ra làm con chim đầu đàn. Ông cụ Tô lúc lâm chung cũng không dặn dò chuyện chia đôi tro cốt, chỉ nói muốn hợp táng cùng bà cụ Tô, những người khác dĩ nhiên không dám tự ý quyết định thay ông.

"Xảy ra chuyện lớn thế này, sau này nhà họ phải biết đường mà kẹp đuôi lại mà sống, không dám gây hấn nữa đâu." Mẹ Tô bảo, "Trong tay họ chắc vẫn còn không ít tiền."

"Họ không phải đi tù, ngày tháng dĩ nhiên vẫn sống được." Tuyết Tình nói.

Đám người cô cả tuy biết chuyện nhưng không trực tiếp tham gia vào việc hãm hại người khác, nên quả thực không phải ngồi tù. Nhà cô cả cứ khăng khăng là không có tiền, không chủ động trả lại tiền cũng chẳng tự giác nộp phạt, phải đợi đến khi cơ quan chức năng đến tận nhà cưỡng chế, họ mới chịu nộp ra một phần.

"Mẹ, sau này mẹ đừng có lại gần họ." Tuyết Tình dặn.

"Không lại gần." Mẹ Tô đáp, "Lúc ông nội con còn sống, bà ta còn qua lại vài lần. Ông mất rồi, bà ta có đến nhưng chẳng mấy khi vào nhà. Sau này cãi vã đến mức cạch mặt thì tuyệt nhiên không thấy bén mảng tới nữa. Cái bà cô cả của các con ấy mà, chỉ có chỗ nào có lợi mới thấy mặt, không chiếm được chút hời nào thì bà ta không đời nào đến đâu."

"Vâng." Tuyết Tình gật đầu, "Cứ lờ họ đi là tốt nhất."

Dượng cả gặp hạn, Dư Quốc Siêu ở nhà vỗ tay reo hò. Dù Quốc Siêu không vay nặng lãi của dượng cả, nhưng đám tay chân đòi nợ trong vùng đều có liên đới với nhau. Quốc Siêu hận thấu xương lũ người đó, ngón tay út của anh ta bị c.h.ặ.t đi, vĩnh viễn không nối lại được nữa.

Cô út Tô thì tâm trạng có chút phức tạp, nhà họ Giả gặp biến cố lớn như vậy khiến cô không khỏi suy nghĩ.

"Ông nói xem, là ai đi tố cáo nhỉ?" Cô út hỏi chồng khi hai người đang ở nhà.

"Bà hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai?" Chú út Dư đáp, "Cái nhà đó thời gian qua đắc tội với những ai, chính họ còn chẳng rõ sao?"

Dượng cả xảy ra chuyện, chú út Dư cũng thấy kinh hồn bạt vía. Chú vốn biết dượng cả làm những việc gì, cũng biết dượng giàu có, chỉ là quan hệ hai bên bình thường. Năm đó Quốc Siêu vay nợ bị người ta đòi đến tận cửa, dượng cả cũng chẳng thèm giúp một tay. Sau này Quốc Siêu bị c.h.ặ.t t.a.y, Dư Gia Siêu phải đứng ra tìm người dàn xếp mọi chuyện mới êm xuôi.

Còn về việc Gia Siêu đi tìm ai, dĩ nhiên là có tìm đến nhà họ Giả, nếu không thì đám người kia đời nào chịu bớt lãi, lại còn cho nhà họ Dư khất nợ cả năm trời mới phải trả hết.

"Ông định bảo là..." Cô út nghĩ đến anh trai mình, "Nhưng anh tôi làm gì có quyền lực lớn thế."

"Anh bà không có, nhưng cháu rể bà thì có." Chú út Dư nói, "Làm việc gì cũng phải có mức độ thôi, coi thường người khác quá thì cũng có ngày gặp họa."

Vốn dĩ dượng cả và Ninh Ngạn Tĩnh chẳng có mấy khi tiếp xúc, Ngạn Tĩnh cũng không biết dượng làm những việc gì sau lưng. Chú út nghĩ nếu cô cả không gây chuyện rùm beng hôm đám tang, có lẽ dượng cả chưa gặp hạn sớm thế. Nói trắng ra, là do cô cả quá kém về cách đối nhân xử thế.

"Không phải đâu, hôm kia em sang nhà anh chị cả, nghe nói không phải vợ chồng Tuyết Tình tố cáo." Cô út bảo, "Dượng cả còn dám kéo cả chồng Tuyết Tình vào, nhưng dượng làm việc đó từ trước khi Tuyết Tình cưới chồng cơ mà, nói thế ai tin. Giờ mọi chuyện điều tra rõ rồi, chỗ dựa của dượng là người khác."

"Chỗ dựa dĩ nhiên không thể là nhà họ Ninh." Chú út khẳng định, "Người ta làm ăn chân chính, đời nào dây dưa với hạng đó. Quan hệ đôi bên vốn đã không tốt, ai mà chẳng biết. Dượng cả chỉ nói càn thôi, ông ta không dám khai ra người đứng sau thực sự vì sợ sau này không sống nổi. Nhưng ông ta không nói thì người ta vẫn điều tra ra thôi, tra ra nhanh thế này chứng tỏ người ta đã nhắm vào lâu rồi."

Chú út Dư cho rằng dù không phải nhà họ Ninh tố cáo, nhưng chắc chắn nhà họ Ninh đã ủng hộ cơ quan chức năng điều tra đến cùng. Nhà họ Giả quá tệ bạc, nhè đúng ngày trọng đại mà đắc tội với người ta, không bị "dạy cho một bài học" mới là lạ.

Chuyện này càng làm chú út Dư nhận ra Ninh Ngạn Tĩnh lợi hại thế nào. Chú thầm nhủ sau này tốt nhất nên bớt đắc tội với người khác, kẻo mất mạng lúc nào không biết.

"Mẹ bà mất rồi, sau này bớt sang nhà anh bà thôi." Chú út dặn, "Người ta lại tưởng mình sang đào mỏ (đánh thu phong)."

"Lúc mẹ em còn sống em cũng có sang thường xuyên đâu." Cô út lẩm bẩm.

"Thằng Quốc Siêu còn nợ tiền anh bà..." Chú út chau mày.

"Bọn nó chưa có tiền, anh em cũng không giục. Lúc mẹ còn sống cũng bảo rồi, nếu Quốc Siêu chưa có trả thì cứ thư thư cho nó." Cô út nói.

Cuối năm đó, Hứa Như Vân mang thai. Tính ra từ lúc sinh cô con gái thứ hai đến giờ cũng đã hơn hai năm rồi. Con trai cả của Như Vân sinh năm 1986, con gái sinh năm 1987, giờ đã là năm 1990.

Hứa Như Vân đã lên kế hoạch m.a.n.g t.h.a.i vào lúc này để kiếm bằng được mụn con trai nữa. Không phải cô coi thường con gái, mà là vì nhà họ Nhan danh giá như thế, đa phần sẽ không để con gái làm người thừa kế, nhất là khi đã có con trai. Kể cả Nhan Dịch Thần và Hứa Như Vân không sinh được con trai thì Dịch Thần cũng có thể ra ngoài kiếm con với người phụ nữ khác.

Mẹ Nhan không đời nào chịu mất cháu đích tôn. Nếu Như Vân không sinh được con trai, bà ta chắc chắn sẽ ép Dịch Thần ra ngoài, thậm chí đích thân sắp xếp người cho con mình.

Hứa Như Vân và mẹ chồng vẫn chẳng ưa gì nhau. Biết tin con dâu mang thai, mẹ Nhan cũng chẳng màng chăm sóc Như Vân mà chỉ lo chăm bẵm đứa cháu trai quý t.ử đầu lòng. Mấy năm qua, bà ta dồn hết tâm sức vào cháu nội, không cho phép bất cứ ai làm lung lay địa vị của nó.

Vu Lệ sinh được một bé trai vào năm 1988, có con trai rồi cô ta cũng yên tâm hơn hẳn. Cô ta biết nhà họ Hứa vốn truyền thống, ai nấy đều trọng con trai.

"Cái t.h.a.i này tốt nhất là con trai." Mẹ Hứa nhìn bụng Như Vân bảo.

Bà thường xuyên sang thăm con gái, thấy con bận rộn vừa chăm con vừa quản lý nhà máy mà xót. Bà bảo con bớt làm việc cho đỡ khổ, nhưng Như Vân vẫn cặm cụi không ngơi tay.

Hứa Như Vân dự kiến sinh vào tháng Sáu. Cô nhìn bụng mình, thầm nghĩ phụ nữ muốn leo lên cao, muốn giữ vững vị thế của mình thật quá khó khăn. Nếu có kiếp sau, cô chỉ mong mình là đàn ông cho đỡ vất vả thế này.

"Nếu là con gái thì đẻ tiếp." Như Vân dứt khoát.

"Lại đẻ nữa à?" Mẹ Hứa ngạc nhiên.

"Vâng, chừng nào là con trai thì thôi." Như Vân bảo, "Nhà họ Nhan giàu có, nuôi bao nhiêu đứa chẳng được."

Như Vân cầm quả táo lên gặm ngon lành. Đến tận bây giờ, cô và Nhan Dịch Thần vẫn chưa tổ chức đám cưới chính thức. Mỗi khi gặp mẹ chồng, bà vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. Nhưng Như Vân chẳng cần bà phải thích mình, cái cô cần là tiền tài và tầm ảnh hưởng của nhà họ Nhan.

Ninh Giai Tuyên cũng mang thai, còn hai tháng nữa là sinh. Nhà họ Ninh có quan hệ rộng nên dĩ nhiên biết cái t.h.a.i trong bụng Giai Tuyên là một cậu nhóc. Giai Tuyên không quá quan trọng chuyện trai gái, nhưng khi biết là con trai, cô lại nghĩ đến tiểu Văn Quân đang là đứa cháu gái duy nhất trong lứa này.

Đám anh em họ có sinh con gái hay không thì Giai Tuyên không rõ, cô chỉ quan tâm đến anh em ruột cùng cha cùng mẹ của mình thôi.

"Cũng may là em sinh được đứa con gái, chứ không thì thế hệ này toàn là lũ con trai thôi." Giai Tuyên nói, "Con gái tốt mà."

Tuyết Tình sang thăm chị chồng nhưng không dắt theo tiểu Văn Quân, con bé đang ở nhà.

"Trai hay gái đều tốt cả chị ạ." Tuyết Tình cười nói.

"Nói thì thế thôi, nhưng 'vật dĩ hy vi quý' (đồ hiếm mới quý)." Giai Tuyên bảo, "Sau này để con trai chị bảo vệ chị gái nó."

"Các anh các em đều bảo vệ thế này thì con bé tha hồ mà kiêu ngạo." Tuyết Tình đùa.

"Tiểu Quân Quân là công chúa nhỏ của nhà mình mà, con bé không kiêu thì ai kiêu." Giai Tuyên hào hứng, "Đấy xem, anh cả chị có hai đứa con trai, nhà anh cả của Lâu Miện cũng sinh con trai. Cứ như vỡ ổ con trai ấy, cũng may nhà có chút tiền nên không lo sau này chúng nó không lấy được vợ."

"Con trai cũng tốt mà chị, anh em đông đảo sau này còn đùm bọc lẫn nhau." Tuyết Tình đáp.

"Chị thì giờ lại quý con gái cơ." Giai Tuyên chép miệng.

"Chị muốn thì vẫn sinh tiếp được mà."

"Thôi xin, đẻ đau lắm." Giai Tuyên rùng mình, "Chưa đẻ mà chị đã thấy hãi rồi. Lâu Miện lại là giáo viên, chúng chị vẫn phải tuân thủ chính sách, có một đứa con trai là đủ rồi. Chẳng may lại dính bầu mà lại ra thằng con trai nữa thì chị rụng sạch tóc vì lo mất."

"Không đến mức thế đâu chị." Tuyết Tình cười, "Chị xem Vũ Vinh với Vũ Hạo chẳng phải đều rất ngoan sao?"

"Vũ Vinh thì ngoan thật, nhưng Vũ Hạo chỉ ngoan trước mặt em thôi." Giai Tuyên bóc mẽ, "Chị dâu cả cứ hay than là ba ngày không thấy Vũ Hạo quậy là nó lại định 'lên nóc nhà dỡ ngói' đấy."

"Ơ..." Tuyết Tình thực sự thấy không tin nổi, cô thấy Ninh Vũ Hạo ngoan cực kỳ luôn.

"Đừng có vẻ mặt không tin thế." Giai Tuyên bảo, "Có những đứa trẻ từ nhỏ đã biết 'diễn' rồi, chúng nó nhìn người mà đối đãi đấy."

Tuyết Tình chợt nghĩ đến con gái mình, con bé cũng rất biết cách "diễn" và nhìn sắc mặt người lớn, đúng là tinh như ma ranh.

"Chẳng qua là không làm việc xấu ở ngoài là được chị ạ." Tuyết Tình nói, "Phẩm chất tốt là được rồi."

"Phẩm chất thì ổn, chỉ là nghịch ngợm thôi." Giai Tuyên cười.

Trước Tết, Tuyết Tình sang nhà họ Tô biếu quà Tết. Phòng của bà cụ Tô giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Bố Tô và mẹ Tô dự định chuyển vào đó ở, nhường phòng của mình cho con của anh ba.

Dù bà cụ Tô ra đi ở tuổi thọ (hỉ táng), nhưng bố mẹ Tô vẫn lo trẻ con sẽ sợ, nên để chúng ngủ ở phòng cũ của bố mẹ cho yên tâm.

Đồ đạc của bà cụ đã được thu dọn và hóa vàng, người già quả thực có giấu một ít tiền trong quần áo. Bố mẹ Tô phải lật tìm từng món một, những bộ đồ đã tìm qua thì để sang một bên. Chỗ nào thấy đường kim mũi chỉ hơi khác lạ là phải vò thử, chỗ nào có lớp lót còn phải cắt ra xem. Người già ngày xưa thường thích khâu tiền vào giữa các lớp áo cho chắc ăn, không sợ rơi mất.

"Con cái lớn rồi, không thể cứ ngủ cùng bố mẹ mãi được." Mẹ Tô bảo, "Giờ trống ra một phòng, mình dọn dẹp lại là có chỗ ở ngay."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.