[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 354

Cập nhật lúc: 02/01/2026 14:23

Ninh Giai Huyên không hề lúc nào cũng muốn Lâu Miện phải quan tâm nhiều đến gia đình; anh quan tâm được thì tốt, không thì thôi. May là Lâu Miện vẫn còn biết ý mà chăm nom vợ con, không đến mức tối ngày chỉ vùi đầu vào nghiên cứu.

"Từ khi kết hôn rồi có con, mình chẳng còn chơi bời bay nhảy như trước nữa." Ninh Giai Huyên nói, "Đám người quen cũ giờ cũng đều lập gia đình, sinh con cái cả rồi. Cứ tụ tập lại là chỉ toàn nói chuyện con trẻ. Đứa nào đứa nấy bỗng chốc chín chắn hẳn lên, cảm giác khác hoàn toàn ngày xưa."

"Ai rồi cũng thế thôi, cậu nhìn Vu Lệ là biết chứ gì?" Tô Tuyết Tình tiếp lời, "Trước đây chúng ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới cô ấy lại biến thành thế này. Con người ai cũng sẽ thay đổi mà."

"Những chuyện ngày xưa mình từng thấy ngây ngô, giờ nghĩ lại mới thấy đó chính là thanh xuân." Ninh Giai Huyên bùi ngùi.

"Lát nữa cậu ăn cơm ở đây luôn hay về nhà ăn?" Tô Tuyết Tình hỏi.

"Mình về nhà ăn." Ninh Giai Huyên đáp, "Dù gì đi nữa thì chồng và con vẫn là của mình, vẫn phải về ăn cơm cùng họ. Mình mà không ở nhà ăn cùng là thằng bé lại nghịch đất cát cho xem. Thật chẳng hiểu sao nó lại thích nghịch đất đến thế, lúc nào cũng cầm cái xẻng nhỏ đi đào chỗ này bới chỗ kia khắp sân."

"Tiểu Quân Quân ngày trước cũng vậy mà." Tô Tuyết Tình cười nói.

"Nhưng Tiểu Quân Quân vẫn còn ngoan chán." Ninh Giai Huyên tặc lưỡi, "Nó nghịch bẩn mấy cũng không bằng một góc con trai mình."

Ngày hôm sau, Hứa Như Vân đưa hai đứa con nhỏ về nhà họ Hứa ăn cơm, nhưng không dẫn theo con trai cả là Nhan Minh Đức. Từ lúc sinh ra đến giờ, Nhan Minh Đức chưa từng đặt chân đến nhà họ Hứa lấy một lần, chưa từng gọi mẹ Hứa là bà ngoại, cũng chẳng thèm chào bố Hứa. Người nhà họ Hứa muốn gặp Nhan Minh Đức là chuyện cực kỳ khó khăn. Mỗi khi họ đến nhà họ Nhan, mẹ Nhan đều không cho vào cửa; ngay cả Hứa Như Vân còn khó lòng vào được, nói gì đến họ.

Chương 112: Phản kháng - Đôi mắt đã có ánh sáng

Nhà họ Hứa không thấy Nhan Minh Đức đi cùng, họ hiểu ngay là mẹ Nhan vẫn không cho phép đứa bé tiếp xúc với nhà ngoại. Trong mắt mẹ Nhan, nhà họ Hứa là tầng lớp thấp kém, không giúp ích được gì cho tương lai của Nhan Minh Đức, nên cậu bé không cần phải qua lại làm gì. Bảo người nhà họ Hứa không có chút suy nghĩ hay tủi thân nào thì đúng là nói dối. Họ đương nhiên mong Nhan Minh Đức có thể tới chơi, nhưng hiềm nỗi mẹ Nhan ngăn cản.

Mẹ Hứa không hỏi trước mặt Nhan Dịch Thần và bọn trẻ, mà đợi lúc vào bếp mới khẽ hỏi Hứa Như Vân: "Bên kia vẫn không cho con dẫn Minh Đức về à?"

"Vâng." Hứa Như Vân gật đầu, "Không cho thì thôi vậy, chẳng phải con vẫn còn hai đứa nhỏ này sao?"

"Con thật là thoáng tính." Mẹ Hứa thở dài.

"Không thoáng cũng chẳng được mẹ ạ." Hứa Như Vân nói, "Mẹ chồng con đã không cho con gặp đứa lớn thì bà ấy nhất định không cho. Có gặp nhau thì thằng bé cũng chẳng thèm chào hỏi con lấy một câu. Mẹ bảo con phải làm sao? Chẳng lẽ ép nó phải gọi con là mẹ? Nó mà không vui là lại mắng nhiếc om sòm lên đấy."

"Nó còn dám mắng cơ à?" Mẹ Hứa kinh ngạc.

"Mắng chứ, mắng thật ấy mẹ." Hứa Như Vân chua chát, "Nếu bảo con là kẻ thù của nó, chắc thiên hạ cũng tin."

Hứa Như Vân thực sự không cảm thấy mình giống mẹ của Nhan Minh Đức. Kẻ thù, đúng là giống kẻ thù hơn.

Nhan Dịch Thần đưa hai con ra ngoài đi dạo một lát vì phòng khách nhà họ Hứa quá chật chội. Hai đứa trẻ thì chẳng chê bai gì, vốn dĩ chúng ít khi được đến đây, thi thoảng mới ghé một lần. Nhan Dịch Thần thích bầu không khí ở nhà họ Hứa; tuy nội bộ cũng có những mâu thuẫn nhỏ nhặt, nhưng đó không phải vấn đề lớn. Vấn đề của nhà họ Nhan mới thực sự là nan giải. Anh muốn mẹ mình thay đổi thái độ nhưng bất lực, chỉ đành phó mặc cho bà, thầm hy vọng một ngày nào đó bà đột nhiên nghĩ thông suốt. Nếu chuyện đó xảy ra, thì đúng là một phép màu.

Hai đứa trẻ đi cùng Hứa Như Vân đều rất có lễ phép, cô luôn dạy dỗ chúng cẩn thận để không giống như Nhan Minh Đức. Nhan Minh Đức lúc nào cũng vênh váo, coi thường những người xung quanh, cậu bé hoàn toàn không biết rằng gia thế của nhiều người còn tốt hơn mình mà vẫn cứ nghĩ mình là nhất. Tất cả là do mẹ Nhan đã nhồi nhét vào đầu cậu bé những quan niệm sai lệch.

Hàng xóm láng giềng đều biết Nhan Minh Đức chưa từng đến nhà họ Hứa. Sau khi vợ chồng Hứa Như Vân đưa con rời đi, vẫn có người ngó nghiêng tìm kiếm cái tên Nhan Minh Đức... Họ đều biết Hứa Như Vân có một cậu con trai lớn, nhưng chỉ nghe tên chứ chưa bao giờ thấy mặt. Họ cũng nể Hứa Như Vân ở chỗ cô không dẫn con cả về mà nhà họ Hứa cũng chẳng bao giờ sang nhà họ Nhan gây chuyện.

Bản thân Hứa Như Vân là phận "trèo cao", chính cô còn chẳng dám đắc tội mẹ chồng, nên người nhà họ Hứa lại càng không. Mẹ Nhan muốn sao cũng được, miễn là bà đừng sai người sang nhà họ Hứa nói những lời khó nghe, đối với họ thế là đủ rồi.

Khi mẹ Tô mang đồ ăn sang cho Tô Tuyết Tình, bà thấy con gái liền kể chuyện Nhan Minh Đức không về nhà họ Hứa.

"Bao nhiêu năm trôi qua rồi mà con trai lớn của Hứa Như Vân vẫn chưa về gặp ông bà ngoại." Mẹ Tô nói đoạn thở dài lắc đầu, "Phận làm con cháu mà không thấy mặt ông bà, xem chừng là định không nhận họ hàng rồi. Họ hàng ruột thịt mà lại như thế."

"Một đứa trẻ con thì quyết định được gì mấy chuyện này mẹ." Tô Tuyết Tình nói, "Đều là do người lớn quyết định cả thôi. Nó đi theo bà nội, bà nội không cho đi thì nó không được đi."

Nhan Minh Đức sớm đã bị mẹ Nhan nuôi dạy hỏng rồi, còn nhỏ tuổi mà đã biết nhìn người bằng nửa con mắt, chẳng biết sau này lớn lên sẽ ra sao.

"Thật là..." Mẹ Tô nghĩ mà thấy không ổn, "Người ta bảo 'mẹ c.h.ế.t thì cậu lớn', làm cháu thì vẫn nên thăm nom cậu, cậu mới quan tâm chăm sóc cho cháu được chứ."

"Với tình cảnh nhà họ, người nhà họ Nhan không nghĩ rằng nhà họ Hứa có thể giúp gì được cho họ đâu." Tô Tuyết Tình đáp.

"Nhà mình cũng đâu giúp gì được cho Tiểu Quân Quân." Mẹ Tô tiếp lời.

"Nhà họ Ninh và nhà họ Nhan không giống nhau." Tô Tuyết Tình giải thích, "Nhà họ Ninh không quá coi trọng môn đăng hộ đối. Còn mẹ của Nhan Dịch Thần thì cực kỳ coi trọng chuyện đó, bà ấy muốn một đứa con dâu 'môn đăng hộ đối' chứ không phải kiểu như Hứa Như Vân. Sở dĩ bà ấy đồng ý cho Nhan Dịch Thần đăng ký kết hôn với Hứa Như Vân là vì cô ấy sinh được con trai, chứ không phải vì bản thân cô ấy."

"Lẽ ra bao nhiêu năm qua cũng nên làm màu cho đẹp mặt một tí." Mẹ Tô nói, "Thế mà bây giờ... người ngoài nhìn vào ai chẳng biết Hứa Như Vân vẫn chưa được nhà chồng công nhận."

"Chỉ là không được mẹ chồng công nhận thôi mà." Tô Tuyết Tình thản nhiên, "Có sao đâu? Miễn là chồng đối tốt với cô ấy là được rồi."

Ngay cả Nhan Dịch Thần còn chẳng thích mẹ mình mấy, nên Hứa Như Vân cũng chẳng sợ mẹ chồng đến thế.

"Hàng xóm láng giềng cứ bàn tán suốt đấy." Mẹ Tô nhắc nhở.

"Họ thấy Hứa Như Vân gả vào nhà hào môn thì trong lòng không thoải mái, thấy cô ấy có chỗ nào không ổn là họ phải nói ngay. Giống như con chỉ sinh mỗi Tiểu Quân Quân, không sinh con trai, chẳng phải họ cũng nói sau lưng đó sao?"

Đám người đó không dám nói trước mặt Tô Tuyết Tình, nhưng cô biết thừa họ nói gì. Chẳng qua là cười nhạo cô sinh con gái, rồi bảo Ninh Ngạn Tĩnh sớm muộn cũng đi tìm người khác sinh con trai thôi. Rằng đàn ông muốn có con thì dễ, già vẫn sinh được, chứ phụ nữ già rồi thì khó.

Trước đây có không ít người khuyên Tô Tuyết Tình sinh con thứ hai, nhưng cô nhất quyết không. Cô có Văn Quân là đủ rồi. Cô không thích kiểu sống mà sinh con gái xong nhất định phải cố đẻ bằng được con trai. Người khác có thể làm vậy, cô tôn trọng lựa chọn của họ, nhưng cô thì không.

"Chỉ cần mình sống thoải mái là được rồi." Tô Tuyết Tình nói, "Mặc kệ họ nói gì, mấy lời đó chẳng có tác dụng gì đâu, chẳng đau chẳng ngứa."

"Nhà họ Hứa mua nhà mới rồi, cháu trai lớn của Hứa Như Vân đã dọn ra ở riêng." Mẹ Tô kể tiếp, "Nhưng vợ chồng anh cả của cô ấy vẫn ở chung với bố mẹ."

"Không dọn đi sao?" Tô Tuyết Tình ngạc nhiên, cứ ngỡ họ sẽ dọn đi chứ.

"Không." Mẹ Tô nói, "Chắc là muốn giữ cái nhà cũ. Nếu dọn ra ngoài, mỗi tháng gửi tiền phụng dưỡng thì chưa chắc bố mẹ đã đưa tiền lại cho, họ đâu có chịu thiệt. Đương nhiên là để con trai họ dọn ra nhà mới để sau này kết hôn có chỗ ở luôn."

Bố mẹ Hứa có hai con trai. Vợ chồng anh cả Hứa muốn mua nhà mới, nhưng vẫn muốn chiếm cả nhà cũ. Dù bố mẹ Hứa đã bỏ ra một phần tiền giúp anh cả mua nhà, họ vẫn không từ bỏ quyền lợi ở nhà cũ.

"Dọn ra thì dễ, chứ muốn dọn vào lại thì khó lắm." Mẹ Tô nhận xét.

"Những người khác mà cũng đồng ý sao?" Tô Tuyết Tình hỏi.

"Không đồng ý cũng phải đồng ý thôi." Mẹ Tô đáp, "Hai ông bà nhà họ Hứa vốn ở cùng anh cả mà. Từ hồi anh ta từ nông thôn trở về thành phố là đã ở chung rồi. Lúc anh thứ hai kết hôn thì mua nhà dọn ra ngoài, ông bà cũng hỗ trợ một phần tiền. Bây giờ anh cả coi nhà cũ là của mình luôn. Nhưng vì ông bà lại vừa cho tiền mua nhà mới, nên anh cả chỉ sợ anh hai vào tranh chấp cái nhà cũ thôi."

"Thế tên trên sổ đỏ là ai?" Tô Tuyết Tình hỏi vào trọng tâm.

"Vẫn là tên hai ông bà." Mẹ Tô nói, "Họ không dám sang tên trực tiếp cho con cả đâu, sợ sau này nó không nuôi dưỡng mình. Cứ phải nắm chắc cái nhà trong tay, có nhà thì con cái mới hiếu thảo hơn một chút, cũng chẳng lo bị con cả đuổi ra đường. Chứ sang tên rồi thì chuyện dưỡng già sẽ thành vấn đề ngay, chắc lúc đó lại phải xoay vòng ở nhờ nhà mấy đứa con."

"Hứa Như Vân có tiền, cô ấy sẽ không để bố mẹ phải chịu cảnh đi ở nhờ luân phiên như thế đâu." Tô Tuyết Tình nhận xét, "Hứa Như Vân đã mua mấy căn nhà rồi cơ mà."

Có lần vợ chồng Tô Tuyết Tình đi mua nhà thì tình cờ gặp Hứa Như Vân cũng đang mua ở đó. Nhan Dịch Thần không đi cùng, Hứa Như Vân tự mình đi mua.

Dù sao Hứa Như Vân cũng là nữ chính trong nguyên tác, cô không còn lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Nhan Dịch Thần nữa mà đã biết lo cho bản thân. Cô tích cóp được một khoản tiền và biết cách đầu tư. Đầu tư vào công xưởng thì không ổn, nên mua thêm bất động sản mới là lựa chọn tốt nhất. Bởi nếu đầu tư vào công xưởng thì chẳng khác nào đem tiền dâng tận tay cho Nhan Dịch Thần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.