[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 397
Cập nhật lúc: 03/01/2026 02:02
"Cất ngay cái tính toán nhỏ nhen đó đi." Tô Á Nam thẳng thừng, "Em út đã giữ thể diện cho chị rồi thì chị cũng nên biết điều một chút."
"Tôi không biết điều chỗ nào?" Tô Á Mai cãi lại.
"Nếu chị biết tự trọng thì đã không chạy sang đây nói với tôi mấy lời này." Tô Á Nam nói, "Chẳng lẽ chị nghĩ ba đứa con nhà tôi đều không được đi du lịch, nên muốn em út bỏ tiền ra cho chúng đi sao? Xin bái phục, đó là tiền của em út, đừng có coi tiền của nó như tiền của chúng ta."
"Tôi có coi tiền của em út là của mình đâu..."
"Nếu không có thì đừng nói nữa." Tô Á Nam dứt khoát, "Chị Cả à, bớt nói mấy lời này thôi, đừng để người ta cười cho. Nếu chị có việc gì khác thì ngồi xuống nói, còn không có việc gì thì tôi còn phải mở cửa làm ăn."
Tô Á Nam không muốn dây dưa với Tô Á Mai. Chị Cả lúc nào cũng mở miệng ra là đòi cái gọi là "công bằng". Đó có phải công bằng không? Không hề! Tô Á Mai rõ ràng là muốn chiếm hời từ người khác nhưng lại cứ thích gắn cái mác công bằng vào.
Tô Á Mai đành phải đi về. Tô Á Nam không nghe bà nói, bà cũng chẳng thể tìm đến chỗ vợ chồng cậu Ba. Mợ Ba vốn đã ghét cay ghét đắng Tô Á Mai, còn cậu Ba cũng thấy chị Cả đối xử với Tuyết Tình quá tệ. Vợ chồng cậu Ba luôn rất coi trọng Tuyết Tình vì cô luôn biết nghĩ cho gia đình; từ hồi đại học, Tuyết Tình đi học làm bánh cũng là để mang đồ ngon về cho cả nhà.
Mợ Ba gả vào nhà họ Tô nên cảm nhận rất rõ sự hy sinh của Tuyết Tình. Ngược lại, phía Tô Á Mai thì ông bà Tô thường xuyên phải chuẩn bị đồ đạc gửi lên cho bà; nhà có khổ thế nào cũng phải gửi đồ cho Á Mai vì bà Tô cho rằng ở quê khổ hơn, họ ở thành phố c.ắ.n răng một chút là qua được.
Khi mợ Ba biết chuyện Tô Á Mai bất mãn vì Tô Húc Đông được đi du lịch cùng ông bà, mợ không nói lời khó nghe trước mặt Á Mai mà chỉ tâm sự với chồng. Trong khi ông bà Tô đưa Húc Đông đi chơi, nhà chỉ còn lại hai vợ chồng cậu Ba.
"Chị Cả của anh đúng là cái gì cũng muốn. Cái gì người ta cho chị ấy cũng nhận, mà cái người ta không cho chị ấy cũng muốn vơ vào." Mợ Ba nói, "Lúc nào cũng muốn người khác đối tốt với mình, nhưng chẳng bao giờ nghĩ xem người ta sống thế nào, người ta lấy tư cách gì mà phải dâng tận miệng cho chị ấy nhiều thứ thế. Húc Đông đi cùng bố mẹ lần này là em út đã có tâm lắm rồi, còn thuê cả người chăm sóc chuyên nghiệp nên Húc Đông chẳng phải vất vả trông nom ông bà đâu."
Mợ Ba nhìn thấu mọi chuyện. Tuyết Tình nói là để Húc Đông đi theo để chăm sóc ông bà, nhưng thực tế cô đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Húc Đông đi theo chỉ đơn thuần là đi chơi, Tuyết Tình còn chuẩn bị riêng một khoản tiền tiêu vặt cho thằng bé nữa.
"Nếu để thằng Diệu Tổ đi theo thì có mà cả đoàn phải xoay quanh nó." Mợ Ba tiếp tục, "Vệ Diệu Tổ sẽ chẳng thèm nghĩ xem dì út nó kiếm tiền vất vả thế nào đâu, nó sẽ chạy nhảy lung tung rồi bắt mọi người phải đi tìm. Đứa trẻ đó không phải dạng vừa, em út không cho nó đi là đúng."
"Em út thật chẳng dễ dàng gì." Cậu Ba thở dài.
"Đâu chỉ là không dễ dàng." Mợ Ba nói, "Đồ của em út thì chị Cả không có quyền gì mà tơ hào. Nếu chị ấy thực sự muốn tốt cho bố mẹ thì chị ấy tự bỏ tiền ra đi. Nhưng chị ấy làm gì có chuyện bỏ tiền, cái tài khoản dưỡng già lập cho bố mẹ năm ngoái chị ấy có thèm đóng đồng nào đâu, chỉ giỏi kêu ca là chúng ta không cho chị ấy biết mật khẩu."
Tô Á Mai chỉ muốn hưởng lợi chứ không bao giờ muốn bỏ ra.
Ông bà Tô và Húc Đông đi chơi thủ đô hơn nửa tháng mới về. Họ chơi rất vui và mang theo không ít quà cáp. Gương mặt ông bà rạng rỡ hẳn lên, đây là lần đầu tiên họ được đến thủ đô, trước đây chỉ thấy qua tivi. Tô Húc Đông cũng được đi tham quan một số trường đại học, thằng bé thầm nhủ sau này nếu đỗ được vào các trường ở thủ đô thì thật tuyệt.
Vệ Diệu Tổ gặp Tô Húc Đông trên đường, sắc mặt cậu ta không mấy thiện cảm: "Về rồi à?"
"Về rồi." Húc Đông cười đáp.
"Tôi cứ tưởng hai người định ở lại thủ đô một hai tháng luôn chứ." Diệu Tổ nói mỉa.
"Không ở lâu đến thế đâu." Húc Đông bình thản, "Đi chơi khắp nơi thấy hòm hòm rồi thì về thôi."
Thực tế, nếu họ muốn chơi tiếp thì vẫn hoàn toàn có thể, vì Tuyết Tình không giới hạn thời gian, tiền khách sạn cũng không phải vấn đề.
"Dì út đối tốt với cậu thật đấy." Diệu Tổ ghen tị.
"Ừ, dì út rất tốt với tôi." Húc Đông gật đầu, "Bà ngoại có mua quà cho cậu đấy."
"Ờ." Diệu Tổ chẳng mấy hứng thú với món quà. Người ta thì được đi du lịch thủ đô, còn mình chỉ được nhận một món quà mọn. Cái cậu ta muốn là đi chơi cơ.
Thấy Diệu Tổ không vui, Húc Đông cũng chẳng thèm an ủi. Diệu Tổ vui hay buồn thì liên quan gì đến cậu? Húc Đông vốn chẳng ưa gì Diệu Tổ từ lâu, cái hạng người được bố mẹ nuông chiều nên mắt cao hơn đầu, lại còn thích so bì. Húc Đông thì khác, cậu biết rõ hoàn cảnh gia đình mình nên không bao giờ mơ mộng viển vông. Có thể nói Húc Đông được vợ chồng cậu Ba giáo d.ụ.c rất tốt.
Vợ chồng Tuyết Tình về lại Nam Thành muộn hơn ông bà Tô vài ngày. Vừa về đến nơi, sau khi nghỉ ngơi một ngày, họ sang nhà họ Ninh trước rồi mới sang thăm ông bà Tô. Tuyết Tình mang quà về biếu bố mẹ, bà Tô cũng đã mua đồ sẵn cho con gái.
"Con cũng có phần ạ?" Tuyết Tình ngạc nhiên.
"Đương nhiên là có phần của con rồi, hai vợ chồng con bỏ ra bao nhiêu tiền, sao mẹ có thể quên con được." Bà Tô nói.
"Con cảm ơn mẹ." Tuyết Tình rất vui.
Tô Á Mai vừa lúc đi ngang qua, thấy bà Tô tặng quà cho Tuyết Tình. Á Mai cũng có quà nhưng bà luôn cảm thấy quà của mình không tốt bằng. Đứng ngoài cửa nhìn một cái, bà liền quay đầu đi thẳng chứ không vào nhà.
"Chị Cả đi rồi ạ?" Tuyết Tình thoáng thấy bóng chị.
"Kệ nó đi." Bà Tô chỉ cần nghĩ cũng biết con gái cả đang tị nạnh gì, "Quà của nó mẹ đưa xong từ lâu rồi."
"Dạ." Tuyết Tình gật đầu.
"Hai đứa ở lại ăn cơm trưa nhé." Bà Tô mời.
"Thôi mẹ đừng bận rộn làm gì, chúng con về nhà ăn ạ." Tuyết Tình nói, "Trời nóng thế này mà mẹ phải nấu nướng cho bao nhiêu người thì vất vả quá. Đợi hôm nào trời mát hơn, chúng con lại sang ăn cơm mẹ nấu."
Tuyết Tình luôn quan tâm như vậy, cô không muốn mẹ phải mệt mỏi. Bản thân không giỏi nấu nướng nên cô chẳng giúp được gì nhiều, chi bằng về nhà ăn cho nhẹ người.
"Ở nhà con có dặn đầu bếp làm món sườn xào chua ngọt rồi ạ." Bé Văn Quân nói, "Phải về ăn thôi."
"Bà ngoại cũng làm được mà." Bà Tô cười.
"Hôm khác con sẽ ăn món bà làm nhé." Văn Quân lém lỉnh.
Sau khi về nhà, Tuyết Tình nói với con gái: "Con với Húc Đông sau này có thể trò chuyện với nhau nhiều hơn."
"Anh Húc Đông rất ổn ạ." Văn Quân nhận xét, "Anh ấy nói chuyện t.ử tế và hiểu chuyện, chứ còn anh Diệu Tổ thì chẳng hiểu tiếng người gì cả, con cứ coi anh ta như... con heo vậy."
Một con heo béo cứ muốn bay lên trời nhưng mãi chẳng bay nổi. Tuyết Tình không bảo con gái nói sai, cô chưa bao giờ ép Văn Quân phải tốt với Diệu Tổ. Đó là một người không quan trọng, Văn Quân không cần lãng phí tâm trí.
Ninh Vũ Hạo không đi du lịch cùng gia đình Tuyết Tình mà tự đi sang một nước khác có ngành truyện tranh phát triển để tham quan. Tuy nhiên, sau khi đi về, Vũ Hạo cảm thấy phong cách ở đó không phải thứ mình muốn. Cậu vẫn khao khát cái mỹ học của tổ quốc hơn là phong cách ngoại quốc – thứ vốn dĩ cũng học mót từ nước mình nhưng lại bị biến tấu lệch lạc.
"Vẫn là ở trong nước thích nhất thím ạ." Vũ Hạo sang chơi với Văn Quân và nói với Tuyết Tình như vậy.
"Vậy thì con cứ ở lại trong nước thôi." Tuyết Tình cười, "Thím đưa Quân Quân đi xem đó đây cũng là để xem con bé thích nơi nào, sau này muốn học đại học ở đâu."
Trẻ con khi chưa được ra ngoài sẽ không biết thế giới rộng lớn thế nào, gia đình có điều kiện thì nên để chúng đi trải nghiệm.
"Con định chuẩn bị cho kỳ thi năng khiếu (nghệ thuật) à?" Tuyết Tình hỏi Vũ Hạo.
"Vâng ạ." Vũ Hạo gật đầu, "Chuẩn bị kỹ lưỡng một chút chắc chắn không bao giờ thừa."
