[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 434

Cập nhật lúc: 03/01/2026 03:00

Vợ chồng anh ba Tô thấy tình hình không ổn, bèn đưa mẹ Tô đi bệnh viện khám, kết quả phát hiện bà có dấu hiệu của chứng mất trí nhớ tuổi già (Alzheimer).

Khi biết tin này, chị ba Tô không biết người khác nghĩ sao, chứ chị thì giận đến mức muốn bật cười. Mẹ Tô sau khi gây ra một đống chuyện rắc rối, giờ lại mắc chứng mất trí nhớ, bà có thể phủi tay không quản nữa, nhưng người khác thì vẫn phải đứng ra dọn dẹp đống hỗn độn đó.

“Đi, đi gọi chị cả các anh lại đây.” Cha Tô bảo, “Cả Á Nam và Tuyết Tình nữa, gọi hết lại đây.” Cha Tô cảm thấy chuyện tiền bạc vẫn phải nói cho rõ ràng, không nói rõ không được.

Tô Á Mai ban đầu cứ ngỡ cha mẹ gọi mình đến để chia tiền, kết quả nghe tin mẹ bị mất trí nhớ, chị ta liền nghĩ ngay đến việc liệu những người này có định vòi tiền mình hay không.

“Mấy người không chia tiền đền bù cho tôi thì đừng hòng tôi bỏ tiền chữa bệnh cho mẹ.” Tô Á Mai nói, “Mất trí nhớ thì làm gì có t.h.u.ố.c chữa.”

Chị ta thậm chí chẳng thèm nhìn mẹ lấy một cái. Mẹ Tô thấy Á Mai thì cứ nhìn chằm chằm một hồi lâu. Không biết có phải bị lời nói của Á Mai làm cho kích động hay không mà bà không nói lời nào, cứ ngồi đờ đẫn ở đó như một kẻ ngốc.

“Mẹ cô bảo Tuyết Tình giữ tiền hộ cô, nhưng Tuyết Tình không đồng ý, nó không giúp cô giữ khoản tiền đó đâu.” Cha Tô nói, “Gọi cô đến là để nói rõ chuyện này.”

“Mấy người nói sao thì là vậy thôi.” Tô Á Mai đứng dậy bỏ đi ngay lập tức.

Chị ta biết giờ mình không thể lấy được tiền, cha mẹ còn sống thì có thể trực tiếp bảo không để lại tiền cho chị ta. Nhưng đợi đến khi họ qua đời rồi thì chưa biết chừng. Tô Á Mai ghi nhớ chuyện này trong lòng, chị ta không tin lời cha Tô nói, lỡ như mẹ thực sự để lại tiền cho Tuyết Tình để giao lại cho chị ta thì sao.

Lúc Tô Á Nam và Tô Tuyết Tình đến thì Tô Á Mai vừa mới rời đi, chị ta còn đặc biệt lườm Tuyết Tình một cái. Mí mắt Tuyết Tình giật liên hồi, cảm giác có gì đó không ổn.

Vào đến phòng khách, Tuyết Tình nhìn mẹ mình: “Chẳng phải trước đó mẹ vẫn khỏe mạnh sao?”

“Mẹ già rồi, dễ nảy sinh vấn đề lắm.” Chị ba Tô đáp. Chuyện này không thể trách Tuyết Tình được, cô quả thực không nên đồng ý làm những việc mẹ Tô nhờ vả.

“Á Mai, đồ chuẩn bị cho Á Mai đã gửi đi chưa?” Mẹ Tô đột nhiên lên tiếng.

Bà vẫn ngỡ Tô Á Mai đang đi thanh niên xung phong ở dưới quê, họ phải chuẩn bị đồ đạc để gửi đi. Mẹ Tô nhìn Tô Á Nam thì vẫn nhận ra đó là con gái mình. Khi Á Mai đi xuống nông thôn, Á Nam mười mấy tuổi, trước khi Á Mai về thành phố, Á Nam cũng xấp xỉ ba mươi, diện mạo thay đổi không quá lớn.

Đám người Tuyết Tình không biết ký ức của mẹ Tô dừng lại ở thời điểm nào, nhưng ngay sau đó, họ đã rõ bà nhớ về quãng thời gian xa xưa đến mức nào.

“Cô gái này, cô là con nhà ai mà trông kháu khỉnh thế?” Mẹ Tô nhìn về phía Tuyết Tình hỏi.

“...” Tuyết Tình im lặng.

“Con nhà người ta đấy, không phải nhà mẹ đâu.” Tô Á Nam thản nhiên đ.â.m một câu.

“Á Nam, bạn con à?” Mẹ Tô hỏi.

“Vâng, bạn con.” Tô Á Nam cười lạnh, thật là hay quá cơ mà. Mới có mấy ngày thôi mà bà đã không nhớ mặt Tuyết Tình, nhưng lại nhớ rõ Á Mai.

“Thế em gái con đâu?” Mẹ Tô hỏi thêm một câu, “Em con mà lớn lên, không biết có xinh được thế này không.”

“Em gái á, mất rồi, bị mẹ làm mất rồi.” Tô Á Nam nói.

“Nói bậy.” Mẹ Tô sa sầm mặt.

“Mẹ không tin thì cứ đi mà tìm, chính mẹ làm mất em ấy còn gì.” Tô Á Nam tiếp tục.

“Làm sao có thể?” Mẹ Tô không tin.

Tuyết Tình khẽ kéo tay áo Á Nam, Á Nam lại đổi giọng: “À, em gái bị mẹ đem cho người khác nuôi rồi. Nhà mình khó khăn quá, không có gì ăn, nuôi không nổi con bé nên mẹ vứt cho nhà người ta làm dâu nuôi từ bé rồi, ở nhà người ta ít ra nó còn có miếng ăn.”

Tuyết Tình kinh ngạc nhìn chị mình, không ngờ Tô Á Nam lại có thể bịa chuyện giỏi thế, ngay cả người nhà họ Tô cũng nhất thời không phản ứng kịp.

“Con lừa mẹ đấy à.” Mẹ Tô nói.

“Thật mà, mẹ tìm thử xem em ấy có ở trong nhà không.” Tô Á Nam nói, “À đúng rồi, còn em trai đâu?”

“Em trai con... em trai con chẳng phải ở đây sao?” Mẹ Tô chỉ vào anh ba Tô, “Mấy đứa đi chơi bời ở đâu mà để mình trông già chát thế này?”

“Lấy chồng rồi mà.” Tô Á Nam đáp.

“À đúng rồi, con lấy chồng rồi.” Mẹ Tô lẩm bẩm.

Vậy hiện tại trong mắt bà, Tuyết Tình bao nhiêu tuổi?

Tuyết Tình nhìn mẹ với ánh mắt phức tạp. Bà nhận ra Á Nam và những người khác, chắc cũng nhận ra Á Mai, chỉ duy nhất không nhận ra cô – Tô Tuyết Tình. Tốt thôi, rất tốt, vô cùng tốt, không nhận ra lại hay.

Không biết là do bà quá c.ắ.n rứt với Á Mai nên ký ức mới dừng lại ở lúc đó, hay vì bà có định kiến với Tuyết Tình nên mới quên mất cô.

Tuyết Tình đứng đó, bỗng cảm thấy dưới chân như có lửa đốt. Từng có lúc cô tưởng mình cũng được mẹ coi trọng, giờ thì ảo tưởng đó tan vỡ rồi. Sau khi cô kết hôn, thỉnh thoảng mẹ Tô vẫn gửi cá rán cho cô, giờ nghĩ lại, có lẽ vì cô thường xuyên gửi đồ sang nên bà mới đáp lễ như vậy. Nếu cô không gửi đồ sang, chắc bà cũng chẳng nhớ đến cô đâu.

Mẹ Tô cũng không hỏi Tuyết Tình tên gì, một người bạn của đứa con thứ hai vốn luôn bị ngó lơ thì đâu đáng để bà bận tâm.

Người nhà họ Tô nhìn cảnh này đều thấy chua xót thay cho Tuyết Tình. Mẹ Tô bị Á Mai làm cho kích động, nhưng ký ức lại dừng lại ở lúc Á Mai đi nông thôn, Á Nam đi lấy chồng. Còn Tuyết Tình lúc đó chắc mới chỉ ba bốn, bốn năm tuổi? Đứa trẻ nhỏ như thế thường có ông bà nội chăm sóc, không cần bà phải bận tâm nhiều. Tuyết Tình hồi nhỏ lại rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không bao giờ gây phiền phức cho bà.

“Em út.” Chị ba Tô mở lời.

Ngay sau đó, mẹ Tô nhìn chị ba Tô: “Cô là ai? Cô là em gái nó à? Các cô còn việc gì không?” Ý tứ rõ ràng là: nếu không có việc gì thì về đi cho rảnh.

“Tôi còn phải chuẩn bị ít đồ cho Á Mai.” Mẹ Tô nói tiếp, “Phải gửi bưu điện cho nó, nó ở dưới quê khổ lắm. Nếu các cô chưa về thì đứng dạt sang một bên, hôm khác tôi bảo Á Nam dẫn các cô đi chơi. Hay là thế này, các cô sang nhà Á Nam đi, Á Nam, con dẫn họ về nhà con đi.”

“Con dâu mẹ mà mẹ cũng bắt con dẫn về nhà à?” Tô Á Nam hỏi.

“Con dâu gì chứ, em trai con còn nhỏ mà.” Mẹ Tô nói.

“Em nó không nhỏ đâu, lấy vợ rồi.”

“Nói bậy, trẻ con chơi đồ hàng thôi, không phải kết hôn thật đâu.” Mẹ Tô gắt, “Con đừng nói linh tinh, ảnh hưởng đến em trai con.”

Đối mặt với một người mẹ như thế này, Tô Á Nam còn định nói tiếp nhưng bị chị ba Tô ngăn lại. Chị ba không để tâm việc bà không nhớ mình, không nhớ cũng tốt, không nhớ cả chồng mình – Tô Húc Đông – lại càng rảnh nợ.

“Em về trước đây.” Tuyết Tình lên tiếng. Cô ở đây chẳng có ích gì, mẹ ruột còn chẳng nhận ra mình, cô ở lại làm gì nữa.

“Được.” Chị ba Tô nói, rồi nhìn anh ba Tô: “Anh đi tiễn em ấy đi.”

“Tiễn cái gì?” Mẹ Tô nhìn chị ba, “Nó còn phải chuẩn bị đồ cho chị nó để gửi bưu điện mà.” Mẹ Tô dường như không muốn anh ba Tô tiếp xúc với Tuyết Tình, bà thấy Tuyết Tình giàu có, sang trọng quá, hạng người như vậy sao có thể chơi cùng người nhà mình được.

“Để con đi tiễn.” Chị ba Tô nói.

“Tôi cũng đi.” Tô Á Nam tiếp lời.

Chị ba Tô và Tô Á Nam cùng tiễn Tuyết Tình ra về. Xuống đến dưới lầu, Tô Á Nam thở dài một tiếng.

“Mẹ bây giờ thế lại hay, bà bị mất trí nhớ rồi, mới bao lâu đâu nhỉ, có đến một tháng không? Bệnh tiến triển nhanh thế sao?” Tô Á Nam nói, “Chị thấy bà cố tình thì có.”

“Từ lúc chúng ta biết đến giờ là khoảng nửa tháng.” Chị ba Tô nói, “Ban đầu định theo dõi thêm xem sao, không ngờ đùng một cái lại thành ra thế này.”

“Chuyện này không trách anh chị được.” Tô Á Nam nói, “Mẹ chỉ nhớ những gì bà muốn nhớ thôi. Sau này anh chị cứ bảo với mẹ là đứa con gái út bị bà đem cho người ta rồi, vì nhà không có gì ăn nên phải đem cho để đổi lấy ít lương thực.”

Vừa rồi Tô Á Nam cố ý nói những lời đó trước mặt mẹ Tô. Nếu bà đã không nhận ra Tuyết Tình thì thôi, khỏi nhận luôn cho rảnh. Họ cũng chẳng cần giải thích làm gì, mất trí nhớ rồi, ký ức không tệ thêm là may, đừng mong bà nhớ lại Tuyết Tình nữa.

“Em út, em thấy chị nói đúng không?” Tô Á Nam nhìn Tuyết Tình, “Cứ vậy đi, mẹ không nhận em thì em cũng chẳng nhất thiết phải nhận bà. Em gửi tiền dưỡng già đều đặn là tốt lắm rồi, chuyện khác đừng bận tâm. Sau này em cứ về thăm cha, thăm anh chị và các cháu là được, còn phía mẹ, thăm cũng được mà không cũng chẳng sao, bà coi em như khách thôi mà. Chị với anh ba dù sao cũng lớn tuổi hơn, bà còn miễn cưỡng nhận ra được chút ít.”

Trong số anh chị em, Tuyết Tình kém anh ba Tô khá nhiều tuổi, anh ba hơn cô khoảng 7 tuổi. Lúc anh ba kết hôn tuổi cũng đã hơi lớn chứ không cưới sớm. Khi đó Tuyết Tình ngủ trong phòng, anh ba ngủ ở phòng khách. Anh không nghĩ đến chuyện cưới sớm để được vào phòng ngủ, anh thấy đàn ông ngủ phòng khách chẳng vấn đề gì.

Tô Á Nam vẫn hoài nghi không biết mẹ Tô thực sự nhớ được bao nhiêu, vì anh ba bây giờ so với lúc trẻ vẫn có khác biệt. Nhưng cũng có thể người thời đó phải làm lụng nhiều nên trông già dặn, mẹ Tô nhìn anh ba và Á Nam bây giờ nên thấy không có vấn đề gì.

“Em dâu, thím cũng vậy, thím ở chung nhà, nếu bà không bắt thím quản thì thím cứ mặc kệ bà.” Tô Á Nam dặn dò chị ba, “Thím mà can thiệp sâu, coi chừng bà lại bảo thím bất hiếu, bảo người ngoài như thím xía vào chuyện nhà bà đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.