[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 440
Cập nhật lúc: 03/01/2026 03:01
“Đôi khi làm nhiều quá lại bị người ta bảo là giả tạo đấy.” Tô Tuyết Tình nói.
“Giả tạo... cũng đúng.” Ninh Giai Tuyến tiếp lời, “Bản thân họ không làm được tốt như vậy nên mới thích nói ra nói vào người làm tốt hơn. Cái thế giới này là thế, người làm đúng, làm tốt đôi khi lại thành kẻ sai.”
“Kệ thôi.” Tuyết Tình nói, “Chỉ cần mẹ em còn ăn được, đi lại được là tốt rồi. Dù sao cũng chẳng phải em trực tiếp chăm sóc bà, mà là các anh chị dâu em.”
Tuyết Tình nghĩ nếu để chính mình chăm sóc mẹ Tô, chắc cô sẽ thấy rất khó chịu. Việc này cũng thật làm khó vợ chồng anh ba, bởi mẹ Tô giờ còn chẳng nhận ra con dâu, chị ba cứ phải kiên nhẫn giải thích từng chút một cho bà.
Mới đầu mẹ Tô vẫn còn nhận ra anh ba, nhưng dạo gần đây, khi nhìn thấy Tô Húc Đông (cháu nội), bà lại đinh ninh Húc Đông mới là anh ba. Bà cứ kéo tay Húc Đông, bắt cậu bé ăn thật nhiều.
“Bà nội...” Húc Đông đã ăn no căng rồi, thực sự không nuốt nổi nữa.
“Mẹ là mẹ của con mà.” Mẹ Tô nói.
“...” Húc Đông nhìn sang bố mẹ đang ngồi cạnh, vẻ mặt như gặp ma. Bà nội cậu lại quên mất chuyện gì nữa rồi?
“Ăn no rồi thì về phòng đi, hoặc ra ngoài chơi cũng được.” Chị ba Tô nói, “Đừng ăn cố kẻo tức bụng, khó tiêu.”
“Vâng ạ.” Húc Đông lại nhìn bà nội một cái, định gọi bà nhưng thôi, tốt nhất là không gọi gì cả.
“Thằng bé này, có phải nó giận mẹ không?” Mẹ Tô hỏi.
“Nó rất thương em gái, mẹ đem em gái đi cho người ta rồi nên nó không vui đấy ạ.” Chị ba Tô thuận miệng đáp theo ký ức mới của bà.
“Đem cho bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn nhớ cơ à.” Mẹ Tô hờ hững, “Thôi đừng nghĩ nữa, con cái nhà người ta rồi.”
Nhìn dáng vẻ không quan tâm của mẹ Tô, chị ba tự nhủ thôi đừng nói chuyện với người bệnh làm gì, vô ích. Mẹ Tô giờ sống trong thế giới riêng của bà, cái thời điểm mà bà cho là hợp lý nhất. Bà coi vợ chồng anh ba như họ hàng đến chơi chứ không phải con trai con dâu.
Thấy chị ba dọn dẹp bàn ăn, mẹ Tô còn thầm thắc mắc không biết mấy người họ hàng này định ở nhờ nhà mình đến bao giờ? Thế là bà quay sang hỏi cha Tô.
“Nhà này là của họ, chúng ta đang ở nhờ đây thôi.” Cha Tô thẳng thừng đáp.
Nếu bảo nhà này là của hai ông bà thì hỏng, mẹ Tô thế nào chẳng đòi đuổi vợ chồng anh ba ra ngoài.
“Chẳng phải nhà cơ quan phân cho chúng ta sao?” Mẹ Tô thắc mắc.
“Đó là lời dỗ dành bà thôi.” Cha Tô nói, “Nhà mình sập rồi, mất sạch rồi. Không nói là nhà phân thì bà có mặt mũi nào mà ở nhờ nhà họ hàng không? Thôi đi, chúng ta giờ là kẻ ăn nhờ ở đậu thôi.”
Cha Tô và mọi người bây giờ nói chuyện với mẹ Tô chỉ toàn là lừa mị, họ không còn đủ kiên nhẫn nữa. Mẹ Tô lúc nào chẳng lo cho Á Mai, thôi thì cứ để bà lo, bà muốn quan tâm thế nào tùy bà.
“Thảo nào tôi cứ thấy thái độ của họ với mình không được tốt lắm.” Mẹ Tô lẩm bẩm, “Có phải họ không có con nên muốn con trai mình sau này dưỡng già cho họ không?”
“...” Cha Tô nghe vậy chỉ muốn giơ ngón tay cái bái phục vợ mình, bà thật là dám nghĩ.
“Không thể giao con trai cho họ được.” Mẹ Tô quả quyết, “Con trai nuôi hai thân già này đã vất vả lắm rồi, lại còn phải nuôi thêm họ nữa thì khổ quá. Một người gánh bao nhiêu miệng ăn thế sao chịu nổi.”
“Họ có tiền, không cần con mình nuôi đâu.” Cha Tô nói, “Bà nhìn xem, bữa cơm nào cũng có thịt có rau, họ còn thuê người chăm sóc bà, nếu nhà không có tiền thì sao làm được thế. Con mình mà theo họ thì sau này họ còn để lại gia sản cho nó nữa đấy.”
“Chuyện này... thế thì không ổn lắm nhỉ? Như thế là 'ăn tuyệt hộ' (chiếm gia tài nhà không con) của người ta à?”
“Họ không có con, thân thiết với ai thì cho người đó thôi.” Cha Tô đáp, “Đừng nghĩ nhiều, con trai ở đây còn có phòng riêng, tốt quá còn gì.”
“Thế sau này nó lấy vợ...”
“Cái đó không cần bà lo.” Cha Tô thầm nghĩ chắc vài ngày nữa bà lại chẳng nhớ nổi ai là ai. “Nó còn trẻ, còn sớm chán.”
“Nó sắp vào nhà máy làm việc rồi nhỉ? Ông đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Mẹ Tô hỏi.
“Ổn rồi, ổn rồi.” Cha Tô đáp, “Không phải lo, có công việc đàng hoàng.”
“Cơ quan ông cần người chứ?” Mẹ Tô dặn dò, “Đừng có làm chân thời vụ, phải là việc làm cả đời sau này mới có lương hưu. Á Mai ở nông thôn không có việc làm đã đành, con trai mình nhất định phải có công việc ổn định. Không có việc chắc chắn chẳng ai thèm lấy nó đâu.”
“Đúng đúng đúng.” Cha Tô gật đầu lia lịa, “Cơ quan cần người, nó làm thợ kỹ thuật, có tôi chỉ bảo.”
Cha Tô thậm chí còn phải đi nhuộm tóc đen để tránh đầu quá bạc làm mẹ Tô không nhận ra chồng mình.
“Nhớ chỉ bảo cho khéo, đừng để người ta bắt nạt nó.” Mẹ Tô dặn, “Mấy gã láu cá ở nhà máy hay bắt nạt người mới lắm. Nó còn nhỏ, công việc có sai sót gì ông phải giúp đỡ. Giá mà hồi đó Á Mai cũng được vào nhà máy thì đã không phải đi nông thôn, Á Mai nó...”
Cha Tô nhìn vợ, ông ngồi xuống cạnh bà, rồi thừa lúc bà không chú ý liền lấy nút tai bịt kín lại. Ông thực sự không muốn nghe thêm một câu nào nữa. Cứ mở miệng ra là Á Mai, Á Mai. Họ đã cho Á Mai quá nhiều thứ rồi. Cha Tô nghĩ, lúc chưa mất trí nhớ bà còn ít nhắc, giờ bệnh rồi thì nhắc suốt ngày. Mà vì bà đang bệnh nên mọi người lại càng phải nhẫn nhịn hơn.
Sự hờ hững của cha Tô khiến mẹ Tô bắt đầu cảm thấy bất an. Bà thấy chồng mình dạo này lạ quá. Thế là khi Ngô Thấm Phương đến thăm, mẹ Tô liền hỏi: “Bà bảo này, có phải lão già nhà tôi có người đàn bà khác ở bên ngoài không? Tôi nói chuyện mà lão cứ lờ tịt đi.”
Chương 137: Tệ thật - Thật khó lựa chọn quá đi
“...” Ngô Thấm Phương tưởng mình nghe nhầm, bà phải ngoáy ngoáy lỗ tai.
“Lão chắc chắn là có người khác bên ngoài rồi.” Mẹ Tô khẳng định, “Có khi không phải bây giờ đâu, mà có từ lâu rồi cũng nên.”
Bà Ngô chỉ muốn lắc mạnh vai mẹ Tô cho bà tỉnh ra.
“Làm gì có chuyện đó, ông nhà bà thương gia đình thế cơ mà, không bao giờ có chuyện lăng nhăng đâu.” Bà Ngô khuyên can, không muốn mẹ Tô lại bày trò nữa. Người mất trí nhớ giờ làm việc chẳng theo logic nào cả, cứ thích gì là làm nấy.
“Hay là bà biết gì mà giấu tôi? Bà đang bao che cho lão đúng không?” Mẹ Tô nghi ngờ.
“Tôi bao che làm gì?” Bà Ngô đáp, “Bà mới là bạn tôi, có bao che cũng là bao che cho bà chứ. Thôi đừng nghĩ quẩn nữa, ông ấy già rồi, có bà nào thèm theo đâu. Mà ông ấy có nhiều tiền lắm chắc? Quan hệ nam nữ bất chính là bị bắt đi tù như chơi đấy.”
“Cũng đúng, hủ hóa là bị bắt đi tù.” Mẹ Tô gật gù.
“Đấy thấy chưa, đừng có nghĩ nhiều.” Bà Ngô tiếp tục, “Bà xem, tối nào ông ấy chẳng về nhà, tiền kiếm được đều tiêu cho gia đình cả, đào đâu ra tiền mà bao gái.”
“Nuôi gia đình cũng tốn kém thật.” Mẹ Tô nói, “Lại còn phải gửi tiền cho Á Mai nữa. Á Mai ở dưới quê khổ lắm, không gửi tiền không được. Dưới đó thiếu thốn, nó muốn mua gì cũng khó, phải mua đồ gửi xuống cho nó. Mà tôi đi mua đồ, bọn họ bảo tiền tôi không đủ. Một đồng bạc mua được bao nhiêu thứ, thế mà họ bảo một đồng ít quá, rõ ràng là định lừa tiền tôi.”
Trong ký ức của mẹ Tô, vật giá vẫn chưa leo thang như bây giờ. Một đồng vẫn là số tiền lớn, một xu vẫn mua được đồ. Nhưng bây giờ, còn ai dùng đến tờ một xu nữa đâu.
“Họ không lừa bà đâu, giờ đồ đạc đắt đỏ thế đấy.” Bà Ngô giải thích.
“Đắt quá, ai mà mua nổi?”
“Thì vẫn có người mua được đấy thôi, bà không mua được nhưng người khác mua được.”
“Mấy người đó giàu quá nhỉ.” Mẹ Tô cảm thán, “Tôi muốn mua đồ cho Á Mai mà chẳng mua được đồ tốt. Đắt thế tôi chẳng dám xuống tay. Nhưng không mua không được, Á Mai ở quê khổ quá, vẫn phải mua cho nó.”
“Vậy thì mua.” Bà Ngô tặc lưỡi.
Mẹ Tô đi bưu điện gửi đồ, tất nhiên số đồ đó chẳng bao giờ đến tay Á Mai. Người nhà họ Tô sau đó đều bí mật mang về, nhưng không dám để trước mặt bà vì sợ bà biết. Họ đem giao hết cho Tô Á Nam, nghĩ rằng đưa cho Á Nam còn hơn là cho Á Mai. Nhưng Á Nam cũng chẳng lấy, chị đem thẳng số đồ đó đến viện mồ côi. Đều là đồ mới tinh nên viện mồ côi rất sẵn lòng tiếp nhận.
Tô Á Nam không muốn khi mẹ Tô sang nhà mình chơi lại nhìn thấy những món đồ quen thuộc, bà lại thế nào chẳng bảo chị cướp đồ của Á Mai. Chị không muốn phải đối phó với mẹ, mệt mỏi lắm, chỉ tổ làm mình thêm buồn phiền.
Khi vợ chồng anh ba biết Á Nam cũng không nhận đồ, họ không mang qua đó nữa mà đem tặng cho người khác. Chị ba nghĩ Á Nam tính toán cũng đúng, nếu bị mẹ Tô phát hiện đồ không được gửi đi, bà chắc chắn sẽ làm mình làm mẩy. Đó cũng là lý do vợ chồng anh ba không dám giữ mấy thứ đó trong nhà.
Ngô Thấm Phương đi cùng mẹ Tô mua đồ, bà còn trả giúp một ít tiền.
“Đừng, sao lại để bà trả tiền, thế không được đâu.” Mẹ Tô ngăn lại.
“Tôi có trả hết đâu, chỉ trả một ít thôi.” Bà Ngô nói, “Khách sáo làm gì, chị em mình thân nhau bao nhiêu năm rồi.”
“Được, vậy tôi không khách sáo nữa.” Mẹ Tô cười, rồi bỗng hỏi: “À phải rồi... em út dạo này thế nào?”
“Tốt, tốt lắm, nhà đó đối xử với con bé rất tốt.” Bà Ngô suýt nữa thì không kịp phản ứng với câu hỏi bất chợt này.
“Thế thì tốt.” Mẹ Tô nói, “Đồ đạc giờ đắt đỏ thế này, nếu nó còn ở nhà thì thật chẳng biết sống sao, tôi chỉ sợ nó bị bỏ đói mà c.h.ế.t thôi.”
