[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 460
Cập nhật lúc: 03/01/2026 09:01
Mẹ Hứa dĩ nhiên đều nghe theo lời Hứa Như Vân, giờ đây đối với bà, quan trọng nhất là cháu trai chứ không phải đứa con trai như anh Hai Hứa.
Anh Hai Hứa không ngờ mình dẫn bạn gái về lại bị mẹ đẻ đuổi thẳng cổ. Nhân tình của anh ta vốn chỉ nhìn vào tiền, nay thấy anh ta "ra đi tay trắng", cô ta đã cực kỳ khó chịu. Cô ta vốn định để anh Hai làm hòa với nhà họ Hứa, biết đâu Hứa Như Vân lại mủi lòng mà giúp đỡ thêm chút ít.
"Sao vợ cũ của anh lại ở đây?" Sau khi bị đuổi ra ngoài, bạn gái anh Hai Hứa tỏ vẻ bất mãn tột độ, "Chúng ta còn chưa kịp ngồi xuống nữa."
Hạng người như cô ta mà còn mơ được ngồi xuống sao?
Lúc đó mẹ Hứa chưa kịp phản ứng, cứ ngỡ anh Hai dẫn bạn bình thường về chơi. Đến khi định thần lại, bà đã chuẩn bị đuổi người. Vừa hay Vu Lệ dắt con đến, mẹ Hứa dĩ nhiên không thể chần chừ thêm một giây nào.
"Cô ấy đưa con sang chơi thôi." Anh Hai Hứa nói.
"Tôi thấy cô ta cố tình thì có." Nhân tình của anh Hai gắt lên, "Đã ly hôn rồi, để con tự đi là được chứ gì? Thằng bé cũng đâu có nhỏ nhắn gì, tự đi được mà, sao cô ta còn phải mò đến?"
Ả ta thấy không vui vì cho rằng Vu Lệ cố tình làm mình bẽ mặt. Thực tế Vu Lệ chẳng hề biết khi nào anh Hai dắt người về, nếu biết trước, cô nhất định sẽ không đưa con trai đến vào lúc này.
Hứa Như Vân biết chuyện này liền trực tiếp đi tìm anh Hai. Hiện tại anh ta đang ở tạm nhà nhân tình, căn nhà tuy nhỏ nhưng vẫn ở được. Ả nhân tình vẫn còn tơ tưởng đến số tiền của nhà họ Hứa nên mới cho anh ta ở lại, nhưng mới ở một thời gian ngắn cô ta đã bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh Hai có lương thật, nhưng so với tiền cổ tức xưởng và tiền đền bù thì chẳng đáng là bao.
"Anh Hai, anh đừng dắt cô ta về nhà nữa." Hứa Như Vân tuyên bố, "Tôi đã nói với mẹ rồi, người phụ nữ này là nhân tình của anh, chứ không phải con dâu nhà họ Hứa."
"Đừng nói vậy, sau này anh có thể đăng ký kết hôn với cô ấy mà." Anh Hai Hứa phân bua.
"Dù có đăng ký hay không, cô ta vẫn là tiểu tam leo lên chính thất." Hứa Như Vân gay gắt, "Gia đình t.ử tế không ai để loại người này bước chân vào cửa đâu."
"Chúng ta chỉ là nhà bình thường thôi mà."
"Nhà bình thường thì lại càng không được." Hứa Như Vân nói, "Anh nghĩ xem mình còn bao nhiêu tiền, anh tưởng cô ta thật lòng với anh chắc? Cứ chờ mà xem."
Nói xong, Hứa Như Vân bỏ đi. Cô không muốn phí lời, nói nhiều cũng vô ích. Kiếp trước, hôn nhân của cô và Liêu Kiến Khải cũng vậy, đàn ông một khi đã muốn tìm của lạ thì ai nói gì cũng chẳng nghe. Liêu Kiến Khải kiếp trước tìm Đặng Mạn Ni, kiếp này cưới được Đặng Mạn Ni rồi vẫn cứ ra ngoài lăng nhăng. Cái gọi là "chân ái" đều là l.ừ.a đ.ả.o cả. Trên đời này có mấy gã đàn ông yêu thật lòng, mà có yêu thì duy trì được bao lâu?
Anh Hai Hứa nhìn theo bóng lưng em gái, không ngờ phản ứng của cô lại dữ dội đến thế. Anh cảm thấy ngay cả Vu Lệ cũng không phản ứng mạnh như vậy, thế mà Hứa Như Vân lại cứ như đang đòi công đạo cho Vu Lệ.
Thực ra Hứa Như Vân không phải vì Vu Lệ, mà vì cô nhìn thấy bóng dáng mình kiếp trước trên người chị dâu. Vu Lệ ưu tú hơn cô kiếp trước rất nhiều, vậy mà vẫn bị phản bội. Nếu anh Hai không phải anh ruột, Hứa Như Vân đã mắng cho thậm tệ hơn rồi.
Loại người gì không biết, có tí tiền là bắt đầu lộng hành, tưởng người khác dễ bắt nạt chắc?
"Đồ hạ lưu rẻ tiền." Hứa Như Vân lầm bầm một câu khi rời đi.
Anh Hai Hứa bất lực, thái độ của em gái đối với anh xuống dốc không phanh. Hứa Như Vân ghét ả tiểu tam kia, cô tuyệt đối không công nhận đó là chị dâu Hai, dù họ có đăng ký kết hôn đi chăng nữa.
Sau khi Hứa Như Vân đi khỏi, ả nhân tình tên là Bốc Tú Lan đi đến bên cạnh anh Hai. Bốc Tú Lan vừa ly hôn chồng là đã ở bên anh Hai ngay. Chồng cũ của cô ta đối xử tệ bạc, hay đ.á.n.h đập vợ. Cô ta còn có một đứa con trai riêng, hiện đang sống trong căn nhà cũ kỹ, chật hẹp chỉ có hai phòng.
Bốc Tú Lan nhắm vào căn nhà lớn của nhà họ Hứa, muốn con trai mình sau này kết hôn sẽ được ở trong đó.
"Lẽ ra anh không nên ra đi tay trắng." Bốc Tú Lan càm ràm, "Chẳng thương lượng với em gì cả đã ký giấy. Giờ em gái anh lại làm căng thế này, cả nhà họ đều nghe lời cô ta. Vợ cũ của anh chẳng cần ra mặt, em gái anh đã lo liệu hết rồi."
Bốc Tú Lan lo rằng mình không vòi vĩnh thêm được gì từ anh Hai. Chỉ dựa vào đồng lương ít ỏi thì làm được gì, cô ta còn trẻ hơn anh ta mấy tuổi cơ mà. Cô ta nghĩ thầm nếu anh Hai thật sự vô dụng, cô ta sẽ đổi người khác chứ không dại gì làm "bảo mẫu miễn phí". Tiền lương anh ta đưa cho cô ta cũng chẳng đáng bao nhiêu, thật không bõ công.
"Anh còn bao nhiêu tiền, có đủ mua một căn nhà không?" Bốc Tú Lan hỏi.
"Chỉ còn khoảng hai ba vạn thôi."
"Anh không có tiền tiết kiệm à? Sao còn có bấy nhiêu?" Bốc Tú Lan không hài lòng. Anh Hai thì thấy thế là đủ để sống qua ngày.
"Nhiều rồi đấy." Anh Hai nói, "Em gái ban đầu không cho anh cầm đồng nào, bắt để lại hết cho con trai anh. Vợ cũ thấy vậy nên mới nương tay để lại cho anh một ít."
Hứa Như Vân từng yêu cầu anh Hai giao sạch tiền, nhưng Vu Lệ hiểu rằng nếu mình lấy hết thì Hứa Như Vân sẽ thấy cô tham lam, người nhà họ Hứa cũng sẽ có ý kiến, nên cô vẫn để lại cho anh một khoản lận lưng. Anh ta làm gì với số tiền đó cô không quan tâm, vì mọi chuyện đã phân chia rõ ràng khi ly hôn rồi.
"Anh đúng là đồ ngốc." Bốc Tú Lan mắng, "Bấy nhiêu tiền thì làm được gì? Mua nhà ở Nam Thành đắt đỏ thế nào anh không biết sao? Chúng ta kết hôn mà không có nhà mới à? Anh ở bên nhà em thế này không sợ người ta cười cho thối mũi à?"
"Cái này..." Anh Hai chưa từng nghĩ đến chuyện bị cười nhạo.
"Anh đâu có đi ở rể." Bốc Tú Lan tiếp tục, "Lúc đền bù giải tỏa nhà anh đâu phải chỉ có một căn, trước đó còn mua thêm mấy căn nữa mà. Vậy mà anh đem cho sạch không giữ lại căn nào. Em nói cho anh biết, muốn kết hôn thì phải có nhà. Căn nhà này em để cho con trai em, nếu anh thật sự muốn cưới em thì phải mua căn khác, và phải đứng tên con trai em."
"Đứng tên con trai em?" Anh Hai Hứa sững sờ.
"Đúng thế, anh cưới em thì cũng là bố của nó." Bốc Tú Lan dẻo miệng, "Làm bố thì phải lo cho con chứ? Nếu đứng tên anh, sau này con của vợ cũ anh lại đến tranh giành thì sao? Anh cho con trai em, sau này nó sẽ hiếu thảo với anh."
Anh Hai không ngờ cô ta lại đòi hỏi quá quắt như vậy. Anh không có nhiều tiền, nếu vay mượn để mua nhà thì sau này phải còng lưng trả nợ, cuộc sống sẽ cực kỳ túng quẫn.
"Anh không muốn à?" Bốc Tú Lan hỏi dồn.
"Không phải anh không muốn, nhưng mua nhà tốn kém lắm, sẽ ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của chúng ta."
"Anh ở nhà em thì không ảnh hưởng chắc?" Bốc Tú Lan ra tối hậu thư, "Em cho anh hai ngày suy nghĩ, nếu không được thì chúng ta chia tay."
Nói xong, cô ta đỏ hoe mắt. Trước mặt anh Hai, cô ta luôn tỏ ra yếu đuối khiến anh ta mủi lòng.
Thế là anh Hai bắt đầu đi vay tiền mua nhà. Anh Cả và chị dâu Cả nhất quyết không cho vay, mẹ Hứa định cho vay một ít thì bị Hứa Như Vân ngăn lại. Hứa Như Vân đã đoán trước được ả nhân tình kia sẽ giở trò này.
Không vay được người nhà, anh Hai tìm đến Nhan Dịch Thần (chồng Như Vân), nhưng Nhan Dịch Thần chẳng quan tâm, bảo anh ta đi mà hỏi vợ mình.
Anh Hai rầu rĩ, định hỏi mượn tiền Vu Lệ nhưng lại không đủ can đảm mở lời. Con trai vẫn đang ở với Vu Lệ, anh ta không muốn mình mất mặt trước con. Cuối cùng, anh ta đành đến tận nhà tìm Hứa Như Vân. Cô không cho anh vào nhà, bắt đứng ngoài cửa nói chuyện.
Nhìn thái độ của em gái, anh Hai thấy đắng chát trong lòng. Trước đây mỗi lần anh đến, cô đều đón tiếp rất nồng hậu.
"Em gái, em có thể cho anh vay ít tiền mua nhà không?"
"Không được." Hứa Như Vân dứt khoát, "Nếu anh thiếu chỗ ở, tôi có thể cho anh ở nhờ một căn hộ nhỏ của tôi. Nhưng nhà không sang tên cho anh, và ả nhân tình kia không được phép dọn đến, chỉ mình anh ở thôi, anh có đồng ý không?"
Dĩ nhiên anh Hai không chịu, anh ta muốn sống cùng người tình: "Tú Lan cô ấy không dễ dàng gì, cô ấy..."
"Cô ta không dễ dàng, vậy chị dâu Hai thì dễ dàng chắc?" Hứa Như Vân mắng thẳng, "Trên đời thiếu gì đàn ông góa vợ hay ly hôn, sao cô ta cứ phải bám lấy người có vợ con như anh? Anh Hai, nếu cô ta thật lòng yêu anh, cô ta sẽ để anh ở chung nhà cô ta. Đòi anh mua nhà, lại còn đứng tên con riêng, rõ ràng là cô ta chỉ muốn lợi dụng anh thôi. Đứa bé đó là con của chồng cũ cô ta, không phải con anh!"
"Sau này nó cũng gọi anh một tiếng bố mà." Anh Hai Hứa vẫn u mê lẩm bẩm.
