[xuyên Không Trùng Sinh Tn80] Chuyện Thường Ngày Ở Ngõ Nhỏ - Chương 76

Cập nhật lúc: 31/12/2025 16:01

Chiều tối, bà nội Tô chuẩn bị đi đón bé San San ở nhà trẻ, Tuyết Tình cũng đi cùng bà.

"Bà nội, ngày nào bà cũng phải đi đón San San ạ?" Tuyết Tình hỏi.

"Chị dâu Ba của cháu còn phải nấu cơm." Bà nội đáp, "Bố mẹ cháu thì đi làm chưa về, bà rảnh nên bà đi đón."

"Chị Cả không sang đón con bé sao ạ?" Tuyết Tình nhíu mày.

"Nó á? Suốt ngày rên rỉ bảo phải bồi bổ thân thể, trông mong gì nó đón?" Bà nội hứ một tiếng, "Con bé có lạc mất khéo nó cũng chẳng biết. Bố mẹ cháu bảo là nhà mình lo giúp vài năm, chứ có bảo nó không phải đưa đón con đâu, nhưng nó cứ mặc nhiên coi như đó là việc của nhà này, chẳng thèm mó tay vào."

Nghĩ đến mấy chuyện của Á Mai, bà nội lại thấy không thoải mái. Bà ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn phải lo cho cháu ngoại từng li từng tí. Nếu để mình dâu Ba vừa lo việc nhà vừa lo trẻ con, bà sợ con dâu sẽ sinh tâm lý ấm ức.

"Thôi thì thế này cũng tốt, nó ít quản thì ít nói lại, cả nhà còn được yên thân. Chứ hạng nó đã lắm lời lại còn lười nhác, có khi còn rước thêm bực vào thân." Bà nội tự an ủi.

Tuyết Tình câm nín, cô biết bà nội đang cố tìm cách xoa dịu nỗi bực dọc trong lòng.

Nhà họ Tô hôm nay hầm chân giò, mùi thịt thơm nức cả con ngõ. Á Mai đi chợ mua rau đã đ.á.n.h hơi thấy mùi hương ấy. Cô ta nhìn cái làn đựng mấy mớ rau héo úa (loại rau mua rẻ vào cuối buổi chợ cho tiết kiệm), rồi xách về nhà vứt xoạch một cái, sau đó tót sang nhà ngoại ngay.

Trước khi đi, Á Mai nhìn cái cặp l.ồ.ng trên bàn, định mang theo nhưng chợt nhớ lời Vệ Đại Sơn dặn là đừng xách đồ ăn từ nhà vợ về nữa. Cô ta tặc lưỡi: "Thôi, anh không ăn thì tôi ăn." Á Mai tự nhủ mình đang mang thai, người nhà họ Tô chẳng lẽ lại đuổi cô ta ra khỏi mâm?

Nghĩ đoạn, Á Mai lại quay vào làn rau, lấy ra một mớ rau héo cầm tay cho có lệ, để không bị mang tiếng là đi tay không về nhà đẻ.

Khi bà nội và Tuyết Tình đón San San về đến nhà thì đã thấy Á Mai chễm chệ ngồi ở phòng khách, tay đang cầm một quả táo c.ắ.n rôm rốp, chẳng coi mình là người ngoài.

"Táo này mua ở đâu mà giòn ngọt thế nhỉ? Hôm nào con cũng phải đi mua vài cân." Á Mai thản nhiên hỏi, "Chị Ba ơi, cơm xong chưa?"

"Bố mẹ cháu còn chưa về." Bà nội nói.

"Chắc cũng sắp rồi." Á Mai liếc đồng hồ, "Gần năm giờ rồi còn gì." Cô ta sang sớm thế này là để chắc chắn mình không bị hụt phần thịt.

"Nếu chưa xong thì cứ gắp cho con mấy miếng trước đi, con đang nuôi đứa bé trong bụng, nhanh đói lắm."

"Chị vừa ăn cả quả táo lót dạ rồi, chờ thêm một lát cũng không c.h.ế.t ai." Tuyết Tình nói thẳng thừng. Cô biết nếu để Á Mai ăn trước, cô ta sẽ "quét sạch" chỗ ngon nhất. Tuyết Tình mua thịt về là để cả nhà cùng ăn, chứ không phải để một mình Á Mai hưởng hết.

"Thịt em mua mà em kẹt sỉ thế." Á Mai bĩu môi.

"Đúng, thịt em mua đấy!" Tuyết Tình đanh mặt, "Chị thích thì đợi bố mẹ về rồi cùng ăn, không thì thôi."

"Đợi thì đợi." Á Mai lầm bầm, cô ta chẳng dại gì mà giận dỗi để mất miếng thịt vào mồm.

Cô Hai ở dưới bếp nhìn lên, thầm thán phục sự cứng rắn của Tuyết Tình. Cô nhìn Á Mai xách mớ rau héo sang đổi lấy bữa chân giò hầm mà ngán ngẩm. Đời thuở nhà ai làm phận con cháu lại đi tay không về ăn chực nhà ngoại như thế, cô Hai mới lên chơi vài ngày mà đã thấy Á Mai sang "đánh chén" tới hai lần.

"Mọi người cứ chiều nó quá nên nó mới sinh hư." Cô Hai nói với dâu Ba đang bận rộn dưới bếp.

"Chị Cả bảo ngày xưa đi hạ phóng khổ cực lắm nên giờ không ai nỡ mắng." Dâu Ba thở dài, "Mẹ mà nói một câu là chị ấy lại lôi chuyện cũ ra kể lể làm mẹ phát khóc, thế là chị ấy lại được đà lấn tới."

Á Mai vốn chẳng nể mặt mẹ ruột, nói gì đến em dâu. Bố mẹ Tô là người nắm kinh tế trong nhà, họ muốn đối tốt với con gái nên dâu Ba cũng đành nhẫn nhịn cho êm cửa êm nhà. Cô chỉ hy vọng sau này mình m.a.n.g t.h.a.i cũng được mọi người bao dung như thế.

Đến năm giờ rưỡi, Á Mai lại quay sang hỏi Tuyết Tình: "Tối nay em không có tiết à?"

"Có chứ, bảy giờ em phải lên lớp."

"Năm giờ rưỡi rồi mà chưa ăn cơm? Từ đây đi bộ đến trường cũng mất hai mươi phút, không sợ muộn à?" Á Mai giục giã, ý đồ muốn được ăn sớm.

"Đến sáu giờ bố mẹ chưa về thì em ra quán làm bát mì là xong." Tuyết Tình đáp, "Chị đừng hòng đòi ăn trước!"

"Cứ như là tôi ăn hết phần của cô không bằng." Á Mai hậm hực, "Cứ đợi đi, người muộn học không phải là tôi."

"Nếu bố mẹ chưa về kịp, để chị Ba nấu cho em bát mì sợi, bỏ thêm ít thịt với hai quả trứng ốp." Bà nội xót cháu gái.

"Một quả là đủ rồi bà ạ, hai quả cháu ăn không hết."

"Em không ăn hết thì để chị ăn hộ cho." Á Mai chen ngang, "Mang bầu xong cái gì cũng thèm, bao nhiêu trứng chị cũng cân được hết."

Bà nội lườm Á Mai một cái cháy mặt: "Chị có ăn cơm nữa không thì bảo?"

"Ăn chứ! Con không ăn mì nhưng con ăn trứng được."

"Bảo chồng chị mua cho mà ăn!" Bà nội gắt lên, "Thịt tối nay là Tuyết Tình mua, tủ lạnh là người yêu nó tặng. Còn chị, chị xách hai cái lá rau héo về mà đòi ăn trắng mặc trơn à? Chồng chị có công ăn việc làm cũng là nhờ nhà này, thế mà còn vác mặt về đây ăn chực suốt thế?"

Á Mai mặt dày như thớt, bị mắng cũng chẳng thèm bỏ về, cô ta im lặng để chờ bằng được miếng thịt chân giò.

Đến sáu giờ, vợ chồng bố mẹ Tô về đến nhà.

"Ăn cơm được chưa ạ?" Câu đầu tiên Á Mai thốt ra khi thấy mẹ là giục ăn, "Tiểu muội sắp đến giờ đi học rồi, không ăn ngay là nó muộn mất."

"Cả nhà vào mâm thôi." Mẹ Tô nói.

Vừa thấy bát chân giò hầm nhừ thơm phức đặt lên bàn, Á Mai đã nhanh tay gắp ngay một miếng to tướng. Dâu Ba thấy vậy liền dùng đôi đũa sạch, lựa miếng thịt ngon nhất, nhiều bì mà lại ít mỡ gắp vào bát cho Tuyết Tình.

"Em ăn nhanh lên còn đi học." Dâu Ba ra hiệu. Cô biết Á Mai ăn như rồng cuốn, loáng cái là sạch nồi. Cô còn gắp thêm thật nhiều trứng xào hẹ cho em chồng.

"Nhà mình ăn đi." Dâu Ba quay sang chồng, "Anh tay dài thì tự gắp lấy nhé."

Thấy dâu Ba chỉ gắp cho Tuyết Tình mà lờ mình đi, Á Mai hậm hực tự vục đũa vào đĩa thức ăn.

"Chân giò ngon đấy, nhưng cho hơi nhiều lạc." Cô ta vừa ăn vừa chê.

"Chị không thích thì có thể không ăn." Dâu Ba lạnh lùng đáp trả. Á Mai bĩu môi rồi lại tiếp tục nhồm nhoàm.

Bố Tô nhìn con gái cả mà mặt tối sầm lại. Ông vốn trọng nam khinh nữ, Á Mai đã gả đi là người nhà họ Vệ, thế mà cứ hở ra là về "vét" sạch đồ ngon của nhà ngoại. Ông định bụng hôm nào phải gặp Vệ Đại Sơn nói chuyện, bảo gã lo mà mua thịt cho vợ ăn, đừng để nó suốt ngày vác cái bụng bầu về đây làm khổ nhà đẻ.

Tuyết Tình ăn xong nửa bát cơm và hai miếng thịt lớn thì buông đũa vì đã no.

"Bà nội, mẹ, con đi học đây ạ."

"Để anh Ba đưa em đi." Mẹ Tô dặn.

"Không cần đâu ạ, trời vẫn còn sáng, đường xá đông người lắm." Tuyết Tình đeo túi lên, "Anh Ba cứ ăn tiếp đi ạ. Tối nay anh Ngạn Tĩnh sẽ đến đón con."

Tuyết Tình bước ra khỏi nhà lúc sáu giờ hai mươi. Cô thong thả đi bộ dưới ánh đèn đường.

Trong nhà, Á Mai lại tranh thủ gắp thêm một miếng thịt lớn, lấy muôi múc nước thịt trộn vào bát cơm ăn lấy ăn để. Cô ta chẳng thiết tha gì cơm, chỉ muốn vơ vét cho bằng hết chỗ thịt trong nồi. Dâu Ba thấy thế liền nhanh tay gắp nốt một miếng cho chồng rồi bảo cô Hai: "Cô Hai ăn nhiều vào, thịt này ngon lắm, ăn hết đi kẻo hỏng, không cần cất tủ lạnh đâu."

Cô Hai nhìn cái nồi sành đã trơ đáy, rồi nhìn Á Mai đang ăn đến dầu mỡ bóng loáng cả mặt, thầm nghĩ chẳng có đứa con gái nào đi hạ phóng về mà lại "tác oai tác quái" được như Á Mai, âu cũng là do nhà họ Tô quá đỗi hiền lành.

Ăn xong, Á Mai còn ngồi nán lại nghỉ ngơi, lúc ra về không quên thuận tay xách theo một quả táo lớn. Cô Hai nhìn cái dáng đi ấy, biết thừa Á Mai chẳng bao giờ bỏ tiền ra mua táo, cứ về nhà ngoại là phải "thu hoạch" cái gì đó mới chịu.

"Mẹ ạ, ngày kia con xin phép về quê." Cô Hai nói với bà nội Tô, "Lên chơi mấy ngày thế là đủ rồi, con cũng phải về lo việc nhà nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.