Xuyên Không Vào Văn Huyền Nghi Kinh Dị - 2
Cập nhật lúc: 03/09/2026 09:12
Không những vậy, tôi còn lập tức hẹn với Anh T.ử thời gian đi vào buổi tối.
Tôi kinh hãi phát hiện ý thức và cảm xúc của mình dường như đang dần dung hợp với Tần Thiến Thiến, càng lúc càng khó giữ được sự bình tĩnh để phân tích và phán đoán.
Đến giờ ăn trưa, sắc mặt Mạnh Hi khó coi một cách khác thường.
“Cậu cứ nhất định muốn đi tìm c.h.ế.t như vậy sao? Tớ nói cho cậu biết, sống mũi của Anh T.ử là xương ghép từ bên ngoài, hơn nữa còn được làm từ xương của một oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m!
“Nếu tối nay cậu qua đó, chắc chắn sẽ gặp họa đổ m.á.u!
“Nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng!”
Là xương ghép từ bên ngoài, hơn nữa còn được làm từ xương của một oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m!
“Nếu tối nay cậu qua đó, chắc chắn sẽ gặp họa đổ m.á.u!
“Nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng!”
03
Hả?
Mấy từ này chẳng khác nào một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến bộ não vốn đang sôi sục, hỗn loạn vì ý nghĩ trở nên xinh đẹp của tôi lập tức tỉnh táo trở lại.
Toang rồi, toang rồi!
Nội dung phía sau tôi hoàn toàn không biết!
Suy nghĩ đi nghĩ lại, sau khi ăn xong, tôi tìm Anh Tử, nói rằng mình chợt nhớ ra thứ Hai phải nộp bài tập, buổi tối còn phải làm cho kịp nên tạm thời không đến bệnh viện thẩm mỹ nữa.
“Thật sự phải nộp bài à? Thiến Thiến, dạo này cậu lạ lắm…
“Cứ thường xuyên làm những chuyện kỳ quặc không thể hiểu nổi.
“Ví dụ như trưa nay, rõ ràng cậu ngồi ăn một mình trong góc, vậy mà trông cứ như đối diện còn có người khác nữa.”
“Cái gì?”
Lúc này, lông tơ trên người tôi dựng đứng hết cả lên. Cảm giác rợn tóc gáy siết c.h.ặ.t lấy trái tim tôi.
Thảo nào!
Tôi còn thắc mắc tại sao cuốn sách kia rõ ràng được gọi là tiểu thuyết linh dị kinh dị, vậy mà toàn là con người nghi kỵ, vu khống lẫn nhau.
Thì ra là thế…
“Anh Tử, cậu nói xem phòng ký túc xá của chúng ta có tổng cộng mấy người?”
Nghe câu hỏi của tôi, Anh T.ử lộ vẻ khó hiểu.
“Ba người.”
Đệt!
Sự kinh ngạc và hoảng sợ của tôi rõ ràng hiện hết lên mặt.
Anh T.ử nhận ra ý nghĩa trong câu hỏi của tôi, nuốt nước bọt, trên mặt cũng bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
“Em gái không mặt, cậu nói rõ đi, câu này có ý gì?”
Càng hồi tưởng, sắc mặt tôi càng trắng bệch.
Bởi vì tôi phát hiện trong ký ức của mình, chưa từng có bất kỳ cảnh tượng nào Mạnh Hi nói chuyện với hai người họ!
“…Hai cậu không nhìn thấy Mạnh Hi trong phòng chúng ta sao?”
Hai mắt Anh T.ử trợn tròn như chuông đồng, giọng run rẩy hỏi:
“Mạnh Hi… trong phòng chúng ta?
“Em gái không mặt, cậu đừng dọa tớ! Phòng chúng ta chỉ có tớ, cậu và Hồng Hồng thôi. Lấy đâu ra người thứ tư?”
Dường như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt Anh T.ử đột nhiên trắng bệch. Không những vậy, cô ấy còn vẻ mặt kỳ quái, lẩm bẩm một mình:
“Chẳng lẽ… những gì người đó nói đều là thật?
“…Mạnh Hi mà cậu nhìn thấy có phải đã nói vật liệu dùng để phẫu thuật thẩm mỹ cho tớ có vấn đề không? Nào là xương của oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m gì đó?”
Lần này đến lượt tôi không thể tin nổi mà trợn to hai mắt.
“Sao cậu biết?”
Anh T.ử không trả lời câu hỏi của tôi, ngược lại tiếp tục hỏi:
“Có phải cô ta còn nói, nếu tối nay cậu đi cùng tớ, cậu sẽ gặp họa đổ m.á.u? Thậm chí có khả năng mất mạng?”
Hoàn toàn chính xác!
Nhìn cái miệng há to của tôi, Anh T.ử rõ ràng đã có được câu trả lời.
Cô ấy lẩm bẩm:
“Những gì người đó nói… vậy mà đều là thật sao?”
Ngay sau đó, cô ấy đột nhiên áp sát mặt tôi, nhấn từng chữ:
“Tần Thiến Thiến, cậu—đã—gặp—quỷ.
“Kẻ thật sự muốn hại cậu, là cô ta!
“Nếu tối nay cậu không đến, vậy thì cậu sẽ ở một mình trong ký túc xá, ở-cùng-Mạnh-Hi!”
Anh T.ử từ từ lùi về vị trí ban đầu, vỗ vai tôi rồi nói:
“Đây mới là mục đích của cô ta! Người xưa có câu, quỷ nói lời nào cũng dối trá. Tin người hay tin quỷ, cậu cũng phải tự biết cân nhắc chứ?
“Cứ suy nghĩ kỹ đi, tớ đi trước.”
Nhìn bóng dáng cô ấy rời đi, sau cơn sợ hãi, tôi lại dần bình tĩnh trở lại.
Không đúng, không đúng.
Nếu Mạnh Hi là quỷ, vậy những ký ức về việc cha mẹ ở nhà đối xử với Mạnh Hi thì sao?
Sự yêu thương, che chở của họ dành cho Mạnh Hi, sự lạnh nhạt với tôi, vẻ giả tạo lấy lòng của Mạnh Hi, cùng với những bất cam, căm hận và đố kỵ sâu trong m.á.u thịt tôi… tất cả đều không phải giả.
Còn khả năng nhìn thấy ma và bói toán của Mạnh Hi, chẳng lẽ tất cả đều là vì cô ấy là quỷ sao?
04
Tính cách u ám, đa nghi và nghĩ ngợi nhiều của nguyên chủ hoàn toàn khác tôi. Có nghi vấn là tôi lập tức hỏi, ngay sau đó gọi điện cho mẹ.
Kết quả nhận được là tiếng nghẹn ngào vừa đau buồn vừa phẫn nộ của mẹ:
“Con cố tình chọc đúng nỗi đau của mẹ phải không? Tiểu Hi tốt như vậy mà đã không còn nữa, tại sao cái đồ quái vật như mày vẫn chưa c.h.ế.t?”
Không đợi tôi hỏi thêm, đối phương đã cúp máy.
Tôi gọi lại, vậy mà điện thoại đã tắt máy.
Quả nhiên mẹ vẫn giống hệt trong ký ức, thái độ đối với Mạnh Hi và đối với tôi hoàn toàn khác nhau.
Nhưng không sao.
Chỉ cần biết được đáp án rằng Mạnh Hi đã c.h.ế.t là đủ rồi.
Lúc này, tôi vừa đi ngang qua sảnh triển lãm của trường. Qua hình ảnh phản chiếu trên lớp kính của đại sảnh, tôi bất chợt nhìn thấy khóe môi mình đang quỷ dị nhếch lên.
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên đỉnh đầu, khiến tôi cứng đờ đứng tại chỗ.
Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra, đây lại là phản ứng theo bản năng của cơ thể này.
Sâu trong nội tâm tôi, đang có một cảm giác vui mừng thầm kín!
Vui mừng vì cô con gái nuôi trà xanh đã cướp đi ánh mắt của cha mẹ mình kia đã c.h.ế.t!
Nếu đã như vậy, Mạnh Hi còn có lý do gì để cứu tôi?
Hơn nữa, giống như lời Anh T.ử nói, so với quỷ, dường như con người vẫn đáng tin hơn.
Ngay lúc đó, tôi vội vàng tìm Anh T.ử lần nữa.
Lúc này cô ấy đang đưa ra lời khuyên về phẫu thuật thẩm mỹ cho Hồng Hồng.
“Khoảng cách giữa hai mắt của cậu không rộng, không thích hợp để mở khóe mắt…”
Tôi đứng bên cạnh, đợi đến khi cô ấy nói xong mới lên tiếng:
“Tớ nghĩ kỹ rồi, vẫn là cậu nói đúng… Tớ, tớ quyết định tối nay đi cùng các cậu.”
