Xuyên Không Về Tn 60: Mang Theo Không Gian Ngàn Tỷ Nuôi Thanh Niên Trí Thức - Chương 35

Cập nhật lúc: 24/04/2026 03:07

“Hắc Mao không hề gào khóc, mà là nhỏ giọng nức nở kể lể, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.”

Tiếng khóc hiểu chuyện như vậy ngược lại càng khiến người ta đau lòng hơn.

Đặc biệt là Hắc Mao vẫn luôn biểu hiện rất hiểu chuyện, hơn bốn tuổi mà còn ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn những đứa trẻ bảy tám tuổi nhà người ta.

Đường Nguyệt Nha hầu như chưa từng thấy Hắc Mao khóc, lần này Hắc Mao đột nhiên khóc lên, cô đau lòng ch-ết mất.

Lớp trang điểm trên mặt nhòe nhoẹt cũng không màng tới, đi tới ôm Hắc Mao vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cho cậu, trong mắt gần như muốn chảy ra nước:

“Chị sẽ không bỏ Hắc Mao lại đâu, Hắc Mao là em trai của chị, mãi mãi là như vậy.

Lần này là lỗi của chị, chị không nên đi ra ngoài vào giữa đêm, lại còn không nói với Hắc Mao, hại Hắc Mao sợ hãi như vậy.

Tất cả là lỗi của chị."

Nghe thấy chị xin lỗi mình, Hắc Mao ngược lại có chút ngượng ngùng, cảm thấy mình không nghe lời, vô lý gây sự rồi.

Sụt sùi cái mũi đỏ ửng, khuôn mặt nhỏ đầm đìa nước mắt ngẩng lên nhìn Đường Nguyệt Nha, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm cô.

Từng câu từng chữ, giọng sữa nhỏ nói nghiêm túc đứng đắn:

“Chị là người lớn rồi, có thể đi ra ngoài.

Nhưng phải nói trước ạ, không được để trẻ con trong nhà lo lắng, em sẽ lo lắng thức đêm, rồi sẽ không cao lên được đâu."

Trẻ con trong nhà ám chỉ Hắc Mao đó.

Nói đến đây, cái miệng nhỏ của Hắc Mao lại bĩu ra, cảm xúc nhỏ lại sắp tới rồi.

Cậu hôm nay thức đêm rồi, sau này cậu nhất định sẽ lùn đi một centimet.

Hu!

Nhân vật Pinocchio biết nói dối mà chị từng kể cho cậu nghe chính là nói dối trước một ngày, ngày hôm sau mũi liền dài ra một centimet.

Chiều cao của cậu có lẽ ngày mai không phải là 104.8 centimet, mà biến thành 103.8 centimet rồi!

Đường Nguyệt Nha trong lòng buồn cười, liếc một cái đã nhìn ra tâm tư nhỏ của đứa bé trong lòng, trên mặt nhận lỗi vô cùng chân thành tha thiết:

“Đúng vậy, chị sau này nhất định sẽ nói trước với Hắc Mao, không để Hắc Mao lo lắng.

Lần này nhé, Hắc Mao nửa đêm thức đêm là vì chị, nên người sẽ bị lùn là chị.

Đương nhiên rồi, chúng ta bây giờ mau mau ngủ đi, biết đâu còn cứu vãn được!"

“Thật không ạ!?"

Hắc Mao trợn to mắt, nấc lên một tiếng, ngẩn người ra, khuôn mặt đỏ bừng.

Đường Nguyệt Nha coi như không nhìn thấy sự bối rối của cậu nhóc nhỏ, đỡ cho lại làm đứa trẻ nổi cáu.

Kéo Hắc Mao mau ch.óng nằm xuống đắp chăn kỹ càng, cô cũng trở về chiếc giường của mình nằm ngay ngắn.

Hai chiếc giường chỉ cách nhau một chiếc tủ đầu giường, Đường Nguyệt Nha và Hắc Mao đang vùi nửa mặt vào trong chăn chỉ lộ ra đôi mắt nhìn nhau, cô dịu dàng mỉm cười nói:

“Hắc Mao, ngủ ngon nhé."

Một lúc sau, Đường Nguyệt Nha đã nhanh ch.óng chìm vào giấc mơ, lúc này Hắc Mao cũng khẽ nói một câu:

“Chị, ngủ ngon nhé.

Tiểu Hắc, ngủ ngon nhé."

Gió khẽ đung đưa nhẹ nhàng, vầng trăng ngoài cửa sổ cũng sắp tan ca rồi, chậm rãi chìm xuống, mặt trời cũng đang trên đường tới nơi làm việc, từ từ mọc lên.

Rạng đông sắp tới, mọi thứ đều đang tốt dần lên a.

Tối hôm sau, Đường Nguyệt Nha và Hắc Mao đã nói trước với nhau sẽ đi ra ngoài, an ủi dặn dò kỹ càng, lần này cô đi ra ngoài cuối cùng cũng không lo lắng nhiều như vậy nữa.

Trước đây từng có lo lắng chuyện Hắc Mao tỉnh dậy không thấy cô, lần này bị bắt quả tang cũng tốt, vạch trần ra rồi trực tiếp quang minh chính đại.

Hắc Mao không hỏi chị đi ra ngoài làm gì vào đêm hôm khuya khoắt.

Trong lòng nhỏ bé của Hắc Mao, chị là một người lớn rất lợi hại, người lớn luôn có rất nhiều việc cần phải làm.

Hắc Mao vẫn là một đứa trẻ, quá nhỏ, không giúp được chị, chỉ có vài năm nữa Hắc Mao lớn lên mới có thể giúp chị.

Hơn nữa, trong mắt Hắc Mao, người lớn luôn không nghe lời trẻ con, chỉ cần chị đồng ý nói trước với cậu là sẽ đi ra ngoài là được rồi.

Hắc Mao cũng không còn cách nào, Hắc Mao cũng rất bất lực mà.

Đây chính là nỗi phiền muộn của trẻ con nhỉ.

Tới địa điểm hẹn hôm qua.

Đường Nguyệt Nha như đã hẹn đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ đồ tới.

Bà lão đã đứng đó rất lâu rồi, nhìn đông nhìn tây, nhìn thấy cô liền sáng mắt lên.

Gạo, bột mì, khoai lang, ngô, thịt, mỗi thứ mười cân, còn có một ít d.ư.ợ.c liệu đồ dinh dưỡng bà lão cần.

Những thứ này ở chợ đen đã vượt quá giá trị những món trang sức của bà lão rồi.

Nhưng Đường Nguyệt Nha biết giá trị của những thứ này rất cao, cô chưa đen tâm đến mức đó, đương nhiên cũng không có lòng thánh mẫu, nhiều lắm chỉ thêm một ít lương thực.

Bà lão nhìn một chút đồ đạc, kinh hô:

“Cô cho tôi nhiều quá."

Bà lão thật không ngờ sẽ có nhiều như vậy, bà bảo Đường Nguyệt Nha nhìn rồi cho, thực ra trong dự kiến của bà, có một nửa số đồ trên xe đẩy là đủ để bà tạ ơn trời đất gặp được một người thật thà rồi.

Không ngờ sẽ thật thà đến mức này.

Bà lão không muốn chiếm hời.

Phải, người có mắt nhìn đều có thể nhìn ra những món trang sức này trước đây rất đáng giá, thời cục hiện tại chỉ là nhất thời, những món trang sức này sau này sẽ lại đáng giá.

Nhưng bà cũng không chắc sống tới lúc đó, hơn nữa trên người bà cũng không chỉ có chút gia sản này.

Làm bao nhiêu việc, ăn bấy nhiêu cơm.

Bây giờ giá gì, thì trả lại bao nhiêu đồ.

Làm người quá tham lam ngược lại đến cuối cùng chẳng có được gì.

“Cô bé này đúng là làm bà lão tôi kinh ngạc thật, làm ăn thế này thì không kiếm được tiền đâu.

Tôi không thể nhận không thêm đồ của cô."

Bà lại lấy từ trong túi ra một món đồ, là một xâu hạt san hô, loại có thể treo trên cổ ấy.

Mỗi hạt không lớn, nhưng hạt nào cũng đều đặn, màu đỏ tươi như m-áu, đều đã lên nước bóng.

“Cô đừng nhìn xâu hạt san hô này không bắt mắt, đây là chiến lợi phẩm cha tôi tặng năm đó, là thứ Từ Hi thái hậu từng đeo khi lên triều."

Bà lão nhướng mày.

Đồ của Từ Hi, đó thì đúng là đồ tốt rồi.

Năm đó Từ Hi nắm quyền triều chính, tất cả đồ tốt trên thiên hạ chỉ có một nơi đi tới, chính là cung của Từ Hi.

Đồ tốt trăm người chọn một không tính là gì, đồ tốt của Từ Hi phải từ vạn người chọn một rồi lại tuyển chọn vạn người chọn một, mới có thể được đưa tới cung Từ Hi để bà赏玩 (thưởng ngoạn).

Xâu san hô này nếu quả thật là thứ Từ Hi từng đeo khi lên triều, lai lịch chắc chắn càng thêm phi phàm.

“Cái này tặng cô, coi như là vật trao đổi cho đống đồ cô cho tôi thêm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Không Về Tn 60: Mang Theo Không Gian Ngàn Tỷ Nuôi Thanh Niên Trí Thức - Chương 35: Chương 35 | MonkeyD