Xuyên Không Về Tn 60: Mang Theo Không Gian Ngàn Tỷ Nuôi Thanh Niên Trí Thức - Chương 575
Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:08
“Đường Nguyệt Nha cũng nghĩ như vậy.”
Từ buổi đấu giá sinh nhật của Đường Minh ở nước M, có thể thấy tính cách của Đường Minh hơi thích tạo “bất ngờ" không lường trước được cho người ta.
Thậm chí liên tưởng đến một số tin tức ở hậu thế.
Ví dụ như nhà giàu nào đó, tặng cho đứa trẻ vừa đầy tháng một chiếc siêu xe thế giới chỉ có mười chiếc.
Hoặc là xây dựng một khu vui chơi gì đó.
Đường Minh không phải cũng......
Chỉ thấy Đường Minh tự tin cười:
“Tôi đã đàm phán với chính phủ lấy được bốn mảnh đất.”
Tặng đất?
Tuy rằng hơi khoa trương một chút, nhưng hình như cũng không đến mức đó.
Tiếp theo liền nghe Đường Minh tiếp tục:
“Tôi định trên bốn mảnh đất này xây dựng trường mẫu giáo, tiểu học, sơ trung và cao trung.”
Nghe câu này, cả nhà cuối cùng cũng hiểu ý của cậu.
“Đúng vậy, tôi định tặng bốn ngôi trường cho Tiểu Dâu Tây nhà chúng ta, trực tiếp làm hiệu trưởng, trực tiếp làm đại ca trong trường.”
Cháu trai của Đường Minh cậu không làm người trên người thì làm gì, muốn làm thì phải làm học sinh trâu bò nhất, làm đại ca toàn trường.
Về phần tại sao không có đại học.
Là vì Đường Minh cân nhắc đến thế giới này, những trường đại học tốt nhất đều cần môi trường ưu tú và lịch sử sâu dày.
Cái trước còn có thể dùng tiền đập vào, cái sau tổng không thể đặt một chiếc máy gia tốc thời gian chứ.
Làm một trường đại học cấp tốc, dù thiết bị bên trong là hàng đầu cả nước, nhưng danh tiếng không hiển hách, mọi người cũng sẽ không coi trường này là một trường đại học tốt.
Mà mẫu giáo đến cao trung.
Bốn giai đoạn này chủ yếu là bậc thang để học sinh không ngừng khổ học.
Chỉ cần mời giáo viên giỏi, thiết bị tốt, thứ gì cũng đủ, như vậy tỉ lệ đỗ cao chưa?
Như vậy là đủ để thu hút phụ huynh đưa con em mình vào đây rồi.
Thực ra dự định ban đầu của Đường Minh là muốn tạo cho cháu trai mình một môi trường Long Ngạo Thiên ngay từ nhỏ, tham khảo chính là những nhân vật Long Ngạo Thiên mà cậu gặp ở những thế giới trước đây.
Làm người lợi hại nhất thế giới này, chẳng lẽ không phải là tấm lòng tốt nhất của cậu dành cho cháu sao?
Nhưng cân nhắc đến việc cậu làm thế, Đường Nguyệt Nha có thể sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà.
Đường Minh chỉ có thể lùi lại mà cầu sự thay đổi thứ hai.
Đó chính là để cháu trai mình trở thành bá chủ trong lứa tuổi!
Có gì hơn là trực tiếp trở thành đại ca hiệu trưởng siêu cấp của cùng trang lứa đâu nào?!
Nhưng cho dù bản thân Đường Minh đã rất ấm ức lùi lại bước thứ hai rồi, nhưng Đường Nguyệt Nha vẫn cười lạnh muốn cho đối phương một cước.
Cậu ta đây là đang chơi trò养成 (nuôi dưỡng) của tổng tài bá đạo rồi.
“Trường học đã xây rồi à?”
Cô hỏi.
Đường Minh chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt cô:
“Nền móng đều đào xong rồi.”
Được lắm, còn là tiền trảm hậu tấu.
Đường Nguyệt Nha:
“Sao tôi không thấy gần đây có công trình lớn nào.”
Đường Minh cười một chút:
“Tôi chọn một mảnh đất phong thủy tốt, ở hướng khác của nhà chúng ta.”
Đường Nguyệt Nha:
......
Hừ.
Tống Giải Ứng lặng lẽ tiến lên một bước.
“Đưa con cho anh.”
Đường Nhất Dương lấy cây chổi lông gà từ trong bình hoa ra, đặt bên cạnh tay Đường Nguyệt Nha.
Đường Nguyệt Nha cầm lấy, lộ ra một nụ cười dữ dằn.
“Cậu đừng nhúc nhích.”
Đường Minh thấy tình hình không ổn, vắt chân lên cổ mà chạy:
“Không chạy tôi ngu à.”
Sau đó, hai người một trước một sau chạy lên.
Cậu chạy, chị đuổi, cậu cắm cánh cũng khó bay thoát.
Ông Đổng vui vẻ uống trà.
Ừm, không nhìn, không nghe, không làm chủ nhà.
Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng nó tự hòa giải hòa bình đi.......
Gián điệp Linda sau khi tỉnh lại, lúc đầu còn cãi chày cãi cối.
Nói mình không làm.
Sau đó lại nói mình thấy một con chuột chạy vào, cô ta sợ c.ắ.n hỏng đồ nên mới vào bắt chuột, nên không cẩn thận mới làm văn phòng Đường Nhất Dương lộn xộn như vậy.
Còn nói vị bà Đường kia là oan uổng cô ta, còn thực hiện hành vi bạo lực với cô ta, nên bắt buộc phải bồi thường về tinh thần và thể xác.
Rồi lại gào thét sẽ để luật sư của cô ta ở nước ngoài đến giúp cô ta, cô ta muốn kiện.
Người vào nhìn cô ta ngoan cố không hối cải nghi hoặc nói:
“Cô dù không kiện, chúng tôi cũng phải đưa cô và tổ chức chỉ thị cô ra tòa, hơn nữa là tòa án quốc tế, yên tâm đi, tòa án không thiếu phần cô đâu.”
Linda ngẩn người, không còn hung hăng như trước:
“Tại sao là tòa án quốc tế?”
Tòa án quốc tế thường xét xử những kẻ gần như làm những chuyện đại nghịch bất đạo như phản quốc......
Sao cô ta lại bị đưa đến đó.
Người kia phản bác cô ta:
“Cô đã làm gián điệp rồi, sao còn hỏi câu hỏi như vậy, không phải nên biết rõ trong lòng sao?”
Linda vội vàng biện minh:
“Nhưng mà, tôi chỉ vào một công ty nhỏ, chỉ là một cái... chưa hoàn toàn nghiên cứu ra...”
Đối phương cắt ngang cô ta:
“Cô thực sự không biết sao?
Nếu theo lời cô nói quan trọng như vậy, tại sao còn bắt cô đi trộm?
Kẻ trộm nào sẽ đi trộm chuyên một cái hộp rỗng vô dụng?”
Linda ngu người:
“Không được, tôi không thể tới tòa án quốc tế!”
Cô ta trước đó hung hăng như vậy, chỉ là tưởng rằng sẽ có người đứng sau bảo đảm cho cô ta, cộng thêm cô ta tưởng cao lắm là bị đưa vào tòa án địa phương, có thể động tay động chân.
Thế nhưng vào tòa án quốc tế, không ai cứu được cô ta, theo lời người này, tài liệu cô ta định trộm chắc chắn vô cùng quan trọng, nói không chừng cô ta sẽ trực tiếp......
Không được!
Cô ta còn cả đời tươi đẹp, cô ta không thể kết thúc như vậy.
Nhưng ai có thể cứu cô ta đây?!
Cô ta không muốn ch-ết!
Ngay khi Linda đang hoảng loạn, người vừa nói chuyện với cô ta liếc nhìn cô ta đầy thương hại, miệng hình như lầm bầm—
“Đáng tiếc thật, còn trẻ như vậy, chắc là không cẩn thận lầm đường lạc lối rồi.
Nếu cô ấy có thể cung cấp một số tin tức có giá trị, nói không chừng có thể được giơ cao đ.á.n.h khẽ, khoan hồng.
Đáng tiếc thật, cái gì cũng không nói, cả đời tươi đẹp sắp tan thành mây khói, sắp không kịp nữa rồi......”
