Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 17:
Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:03
Bạch T.ử Ly lại hoàn toàn không biết rằng, người mà cô đang vô cùng sợ hãi lại vô tình hữu ý quan sát cô. Lúc đầu Thanh Thanh T.ử cảm thấy có một tiếng nói dịu dàng vang lên trong đầu mình. Nhìn khắp cả lớp, cũng chỉ có con ác nữ kia thôi.
Nhưng sau khi nhìn kĩ mới thấy, cô ta không mở miệng nói chuyện vậy mà anh vẫn nghe thấy. Quan sát thêm một hồi, Thanh Thanh T.ử phát hiện hình như con ác nữ này rất khác trước đây. Nếu là trước đây nhìn thấy anh, chỉ hận không thể nào dán người mình lên người anh. Không chỉ vậy còn làm những hành động rất... khó nói nữa.
Bây giờ lại sợ anh đến vậy. Chỉ cần giả vờ nhìn cô ta một cái, cô ta đã hoảng loạn quay mặt đi chỗ khác. Trong lòng lại cứ niệm kinh không nhìn thấy, không nhìn thấy. Thanh Thanh T.ử nén sự tò mò của mình vào trong vì giảng viên đã bước vào lớp.
Phượng Linh hôm nay vẫn ăn mặc chải chuốt như mọi khi, chỉ có điều hôm nay anh ta lại có thêm chút gì đó khác khác. Bạch T.ử Ly cũng không muốn quan tâm tới. Dù là Thanh Thanh T.ử hay Phượng Linh, cô đều không muốn động vào.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ một phía của cô, Phượng Linh lại hoàn toàn không nghĩ vậy. Vừa nhìn thấy cô, Phượng Linh lại cười đầy hiền hòa như anh trai nhà bên:
" Bạn học Bạch đã có thể đi học lại rồi à? Chúc mừng em nhé. "
Bạch T.ử Ly cười một nụ cười cứng ngắc với Phượng Linh. Cô cố gắng kìm chế cảm xúc của mình để nói lời cảm ơn. Nhưng Phượng Linh lại gần như hoàn toàn không muốn tha cho cô.
Anh ta lại thao thao bất tuyệt cái gì mà dù là một điện hạ giống cái nhưng vẫn phải cố rèn luyện thể chất để bảo vệ cho bản thân. Rồi cái gì mà một giống cái vẫn chưa có thú phu nào như cô lại càng phải tự rèn luyện để bảo vệ bản thân hơn nữa.
" Vậy nhé! Bạn học Bạch từ này sẽ cùng lớp mình học ngoại khoá thể d.ụ.c và huấn luyện. Các bạn trong lớp nhớ giúp đỡ bạn học Bạch đó. "
Bạch T.ử Ly ngơ ngác, cô đã đồng ý đâu. Sao mà tự tiện quyết định thay cô vậy? Cô nghiến răng, siết c.h.ặ.t nắm tay muốn đ.á.n.h người của mình lại:
'Tên chim lửa này là cố tình hãm hại mình. Ai rảnh mà đi học ngoại khoá chứ? Ai rảnh? Ai rảnh? Mình còn chưa kịp đến thần điện để học cách sử dụng tinh thần lực nữa. Cứ như vậy thì sẽ bị phí mất mấy chai t.h.u.ố.c hồi phục tinh thần của hệ thống cho quá.'
Bạch T.ử Ly cười cười, ghìm giọng run rẩy vì tức giận của mình lại:
" Thưa thầy Phượng, thật xin lỗi ý tốt của thầy nhưng mà em còn muốn tới thần điện học sử dụng tinh thần lực nữa. "
" À, cái đó bạn học Bạch đừng lo. Thần điện thường dạy cho các giống cái vào hai ngày cuối tuần. Điện hạ không cần sợ phải trùng lịch. "
Cuối cùng Bạch T.ử Ly vẫn không thể chống chế được với con chim xảo quyệt đó. Buổi chiều cô lại phải vác cái thân thể này lên trường học ngoại khoá.
Vừa nhìn thấy cô, các bạn học chung lớp đã xì xào bàn tán:
" Một giống cái mà học cái ngoại khoá này chi chứ? Sức lực có bao nhiêu đâu mà đòi học chiến đấu. "
" Chút nữa cô ta xỉu lại mất công đưa lên phòng y tế nữa. "
" Khổ nhất là ai phải đ.á.n.h cặp đối kháng với cô ta. Ra tay nặng thì bị nói là ức h.i.ế.p giống cái, ra tay nhẹ nhàng thì chẳng có rèn luyện được gì cả. Tôi là tôi xin kiếu trước. "
Bạch T.ử Ly nghe hết những lời đó vào tai nhưng cô hoàn toàn không quan tâm. Cô cũng đâu phải muốn tới, là cái tên chim lửa kia ép cô tới mà. Bạch T.ử Ly kiếm một chỗ vắng người ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ở một góc không xa, có một người thanh niên đang âm thầm quan sát cô. Từ sáng tới giờ Thanh Thanh T.ử đã nghe được rất nhiều tiếng lòng của cô. Có những chuyện anh rõ ràng, có những chuyện lại rất mơ hồ.
Ví dụ như việc anh ta là một trong các thú phu của cô ta. Cũng hiểu rằng cô ta đã là một con người khác đến đây. Nhưng còn việc ở trong sách và nữ chính nam chính là như nào thì anh chưa hiểu lắm? Lẽ nào thế giới họ sống là một cuốn sách sao?
Thanh Thanh T.ử cứ đứng đó im lặng quan sát cô. Còn Bạch T.ử Ly thì mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài. Cô muốn về nhà hoặc ít nhất là đến thần điện để học thêm cái mới. Chứ mấy này làm cô chán quá.
Phượng Linh từ trên không đáp xuống, lông phượng hoàng bay lả tả khắp nơi. Anh ta là giảng viên dạy học kiêm luôn cả giảng viên dạy thể chất. Ai bảo anh ta là sinh viên tốt nghiệp giỏi nhất của trường đại học đế quốc chứ. Từ học vấn đến thể lực, không điểm nào chê được.
Anh ta cho cả lớp khởi động sơ bộ rồi lại quay qua nói với Bạch T.ử Ly:
" Bạn học Bạch là điện hạ giống cái nên sẽ có phương pháp học đối kháng khác với chúng ta xíu nhé. Khi một bạn học lên đối kháng với bạn học Bạch thì đeo thiết bị kiểm soát dị năng - hình thú vào. "
Cả lớp xôn xao một trận, học đối kháng mà lại không được dùng dị năng và hình thú sao?
" Như vậy thì đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa? Khác nào con nít đ.á.n.h nhau không? "
" Ai học đối kháng với cô ta thì học? Tôi không học. Nhàm chán chẳng được ích lợi gì. "
" Phải phải, còn mang tiếng đ.á.n.h nhau với giống cái nữa. Hại nhiều hơn lợi. "
Phượng Linh mỉm cười, ôn tồn giải thích:
" Sức chiến đấu không chỉ có mỗi dị năng và hình thú mà còn có cả kĩ thuật chiến đấu. Các em chỉ biết dựa vào dị năng và hình thú để chiến đấu theo bản năng thì sẽ không thể phát huy tối đa được. "
" Nhưng như vậy thì một giống cái cũng không thể đ.á.n.h lại một giống đực được. "
" Không thử sao mà biết được. "
Nói rồi Phượng Linh liền gọi Bạch T.ử Ly và một thú nhân giống đực khác bước lên sân đấu đối kháng. Thú nhân đấu đối kháng tên Địch A Tư, hình thú ch.ó sói tuyết. Thân hình anh ta to lớn, cao hơn cả Bạch T.ử Ly ba cái đầu. Nhìn sao cũng không thể thắng nổi.
Địch A Tư đeo vòng kiểm soát vào, hơi lắc lắc cổ tay. Anh ta nở một nụ cười chế giễu:
" Điện hạ giống cái, nếu tôi có lỡ tay đ.á.n.h cô bị thương thì cô cũng đừng méc tội với chú nhỏ của cô nhé. "
Bạch T.ử Ly chỉ im lặng mỉm cười. Hừ, không dùng dị năng, không hoá hình thì chưa biết được ai làm ai bị thương đâu.
