Xuyên Làm Ác Nữ Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng Phần I - Chương 24:

Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:04

Thanh Thanh T.ử đi một vòng liền trở về. Anh nói với Bạch T.ử Ly:

" Người bạn đó của tôi được nói là có người đón về rồi. Tôi muốn qua thăm người bạn đó xem thế nào. Bạch điện hạ có muốn đi cùng không? "

Bạch T.ử Ly ngẫm nghĩ một chút liền gật đầu. Bây giờ cô cũng không có việc gì làm, nếu qua thăm người bạn đó rồi tiện tay rút xíu giá trị ô nhiễm đi cũng được.

Bạch T.ử Ly lại lần nữa được cưỡi rồng mà đi. Lần này hai người không chơi đùa trên mây nữa nên nhanh ch.óng đến nơi. Bạch T.ử Ly vừa đặt chân xuống đã thấy có người ra đón. Thanh Thanh T.ử hoá thành hình người đưa cô vào trong sân.

Nơi này cũng có thể được coi là một trang viên. Vừa có sân vườn, vừa có hồ bơi, lại có một mái vòm trồng cây. Đi bộ hơn mười phút mới tới nhà chính. Bạch T.ử Ly mặc dù hơi tò mò nhưng cũng không dám nhìn ngó lung tung nên chỉ im lặng đi theo sau lưng Thanh Thanh Tử.

Bước vào nhà chính, người hầu trong nhà đã mời cô và Thanh Thanh T.ử ngồi ghế sofa đợi. Lúc này Bạch T.ử Ly mới dám nhìn ngó xung quanh. Nơi này bày trí vừa hiện đại nhưng vẫn pha chút cổ điển. Vừa ấm cúng lại vừa trang trọng. Không biết người bạn này của Thanh Thanh T.ử là trâm anh thế phiệt nhà ai nữa.

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì một tiếng nói từ cầu thang truyền đến. Nghe thấy tiếng nói này, Bạch T.ử Ly sững sờ, đầu đầy hoang mang:

" Tiểu Thanh Tử, em đến tìm Kinh Hằng à? "

Tưởng Kinh Dục hai tay đút túi quần thong thả đi xuống. Hôm nay anh ta mặc một bộ đồ thể thao thoải mái, hoàn toàn khác hẳn với vẻ Tưởng thiếu lạnh lùng bá đạo hằng ngày.

Thanh Thanh T.ử thấy Tưởng Kinh Dục xuống cũng lễ độ cười chào một tiếng. Bạch T.ử Ly biết mình không thể trốn được nên cũng gật đầu chào hỏi cho có lệ. Lúc này Tưởng Kinh Dục mới thấy rõ cô. Trong lòng anh thịch một tiếng không biết phải làm sao. Kể từ lần gặp trước trong bệnh viện, anh và cô đã không còn gặp nhau nữa.

Tưởng Kinh Dục cố kìm nén vẻ mặt, tỏ ra bình thản mà ngồi xuống đối diện với hai người. Bạch T.ử Ly thì cúi đầu không dám nhìn anh ta. Đủ rồi đừng tưởng cô không biết là anh ta từng cố ý thả em trai anh ta ra c.ắ.n c.h.ế.t cô đấy nhé. Dù bây giờ mọi chuyện đã không sao rồi nhưng cô vẫn còn rất sợ. Nói thật luôn, trong số các thú phu của nguyên chủ mà cô từng gặp cho đến giờ, cô sợ nhất là cái tên Bạch Hổ này.

Thanh Thanh T.ử hoàn toàn không biết chuyện đã xảy ra giữa hai người nên liền cùng Tưởng Kinh Dục trò chuyện. Bạch T.ử Ly thì im lặng, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất. Tưởng Kinh Dục vừa trò chuyện với Thanh Thanh T.ử nhưng ánh mắt của anh như có như không lại hướng về phía Bạch T.ử Ly. Ba người ba thái cực khác nhau.

Đúng lúc này Tưởng Kinh Hằng từ bên ngoài bước vào. Sau khi được Bạch T.ử Ly thanh tẩy giá trị ô nhiễm cho thì anh ta đã trở lại bình thường. Gia đình chỉ cần cho anh ta nghỉ ngơi đầy đủ, lâu lâu dùng t.h.u.ố.c ức chế ô nhiễm là được.

Vừa nhìn thấy Tưởng Kinh Hằng, Bạch T.ử Ly càng thêm chột dạ. Cô khẽ lầm bầm trong miệng, nếu sớm biết người bạn này của Thanh Thanh T.ử là Tưởng Kinh Hằng thì cô đã không đi theo tới đây rồi. Bây giờ vừa sợ hãi vừa chột dạ, coi có mệt tim không cơ chứ.

Tưởng Kinh Hằng thấy người bạn thân của mình thì cũng vui vẻ đến chào đón. Nhưng vừa nhìn thấy Bạch T.ử Ly, sắc mặt anh liền biến đổi:

" Cô đến đây làm gì? "

Bạch T.ử Ly mím môi, không biết nên nói như nào. Cô bây giờ chỉ muốn đào một cái lỗ trốn đi thôi được không?

Thanh Thanh T.ử thấy bạn mình bỗng nhiên thay đổi sắc mặt như vậy liền hỏi lại:

" Sao vậy? Hai người quen nhau à? "

" Hừ, quen gì cái con ác độc tiện nhân này. Không phải vì cái loại giống cái tàn nhẫn này thì tôi còn phải cuồng hoá rồi bị đưa vào Ngục Tù Vĩnh Hằng sao? "

Bạch T.ử Ly càng mím môi, đầu không dám ngẩng lên nhìn ai. Bây giờ nhìn cô không khác gì em học sinh nhỏ bị giáo viên bắt phạt. Mặc dù chuyện này không liên quan tới cô, là nguyên chủ trước đây đã làm. Nhưng bây giờ cô có nói ra thì có ai tin cô chứ. Người ta còn nghĩ cô bị điên thì có.

Thanh Thanh T.ử không rõ chuyện gì liền hỏi kĩ hơn:

" Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra với cậu? "

" Ha, cũng chẳng có gì. Chỉ là bị giống cái ác độc trước mắt lừa đi đ.á.n.h lôi đài ngầm cho cô ta. Bị tích tụ ô nhiễm mà cuồng hoá rồi bị bắt vào Ngục Tù Vĩnh Hằng thôi. "

Thanh Thanh T.ử nghe vậy cũng quay lại nhìn Bạch T.ử Ly. Trong suốt khoảng thời gian qua anh cũng đã phần nào hiểu rõ. Cô bây giờ không còn là cô của hồi trước nữa. Người trong thân xác này là một linh hồn đến từ thế giới khác, con ác nữ trong lời đồn đó đã không còn. Vậy nên chuyện đã xảy ra với Tưởng Kinh Hằng cũng không thể nào trách tội cô.

Anh cười khẽ nói với Tưởng Kinh Hằng:

" Thôi được rồi. Bây giờ tôi dẫn cô ấy đến chuộc tội với cậu nè. Ban nãy cô ấy đã đồng ý thanh tẩy giá trị ô nhiễm cho cậu rồi. Cậu bỏ qua chuyện này ha. "

" Bỏ qua? Tôi xém c.h.ế.t trong Ngục Tù Vĩnh Hằng, cậu nói bỏ qua là liền bỏ qua sao? "

Tưởng Kinh Hằng đứng dậy, nhìn thẳng từ trên cao xuống với Bạch T.ử Ly:

" Còn cô, cô cút ra khỏi nhà tôi ngay. Cái thứ độc ác như cô, tôi đây đếch cần. " - nói rồi anh ta không chút nể tình gì mà đẩy thêm Bạch T.ử Ly một cái.

Bạch T.ử Ly đang sợ hãi chột dạ co rúm người lại, bị đẩy một cái liền mất thăng bằng mà ngã xuống. Cánh tay vô tình xướt qua mặt bàn thủy tinh làm rách một đường lớn trên da.

Tưởng Kinh Dục lúc này mới đứng dậy can ngăn đứa em đang mất kiểm soát của mình lại:

" Đủ rồi, Kinh Hằng. Cô ấy là người đã cứu em ra khỏi cơn cuồng hoá đó. Nếu không có cô ấy, em đã phơi thây lâu rồi. "

" Em không quan tâm! "

" TƯỞNG KINH HẰNG! " - Tưởng Kinh Dục khẽ gầm lên một tiếng.

Tưởng Kinh Hằng im lặng, quay mặt đi chỗ khác. Thanh Thanh T.ử đã vội chạy tới kiểm tra vết thương trên cánh tay của Bạch T.ử Ly. Vết thương tuy không sâu nhưng lại khá lớn. Làn da của Bạch T.ử Ly vốn đã trắng nõn, bây giờ lại thấy m.á.u nên càng làm cho vết thương thêm dữ tợn.

Tưởng Kinh Dục liền gọi người đưa hộp cứu thương tới. Anh ngồi xuống kiểm tra vết thương cho cô rồi nói khẽ:

" Xin lỗi, em trai tôi không kìm chế được... "

" Không sao, tôi hiểu mà. Dù sao đây cũng là lỗi của tôi. "

Xóm nhỏ có anh.

Nếu có gì thắc mắc thì hãy liên hệ với ad qua page trên phở bò: Xóm nhỏ có anh

Hộp cứu thương được đưa đến, Tưởng Kinh Dục tự tay sơ cứu vết thương cho cô. Anh làm rất nhẹ nhàng cẩn thận, còn không ngừng hỏi thăm cô có đau không. Bạch T.ử Ly lắc đầu tỏ vẻ mình không sao. Vết thương này cũng chỉ là chút vết thương ngoài da. Đây không là gì so với những vết thương lúc cô còn làm đặc vụ trước đây.

Sau khi băng bó vết thương xong, Bạch T.ử Ly đứng thẳng người dậy, phủi phủi bụi trên quần áo rồi cô đi đến trước mặt Tưởng Kinh Hằng. Cô mím môi, cúi đầu thật sâu rồi khẽ nói:

" Thành thật xin lỗi anh vì những chuyện trước đây. Trước đây là tôi không tốt, đã hại anh ra nông nỗi này. Tôi thành thật xin lỗi, tôi sẽ đền bù tổn thất cho anh nếu anh muốn. "

Tưởng Kinh Hằng lại không ngờ cô lại trực tiếp xin lỗi mình. Đây có còn là con ác nữ khi xưa không vậy? Nhưng khi anh nhìn thấy ánh mắt sáng ngời cực kì kiên định của cô, những lời chế giễu vừa đến miệng liền dừng lại. Anh im lặng một lúc rồi mới khàn giọng đáp lại:

" Được, nếu cô nói vậy thì hãy thanh tẩy giá trị ô nhiễm cho tôi đi. "

Bạch T.ử Ly không chút do dự liền đồng ý. Đây cũng là điều cô mong muốn từ nãy đến giờ.

.....

Góc của tác giả: nhớ follow trang fb Xóm nhỏ có anh của tác giả nha. Có thể ngoại truyện mình sẽ đăng lên trang fb trước rồi mới đăng bên này. Link trang fb: https://www.facebook.com/profile.php?id=61562761563385&mibextid=ZbWKwL

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.