Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng - Chương 81

Cập nhật lúc: 31/01/2026 19:09

Tư Đồ Úc Châu gắng gượng chở Bạch T.ử Ly đi thật xa nhưng rồi cuối cùng cũng không chịu nổi mà gục xuống. Anh không tự chủ được hình thú của mình mà trực tiếp trở lại thành hình người khiến cô không kịp trở tay mà ngã nhào ra đất. 

Cô lồm cồm bò dậy, thấy Tư Đồ Úc Châu không chút động đậy nào nằm im ở đó thì hoảng sợ chạy tới lay lay người anh:

" Tư Đồ Úc Châu, anh sao vậy? Sao tự nhiên lại bất tỉnh rồi? "

Tay cô vừa chạm vào người Tư Đồ Úc Châu đã bị nhiệt độ trên người anh làm cho giật mình. Nóng quá! Hệt như người bị sốt cấp tính vậy. Mắt thấy thời gian của bùa đã hết từ lâu, mấy gã kia chắc chắn sẽ đuổi kịp nên cô không chút chần chừ mà bật cường hoá cơ thể lên rồi xóc Tư Đồ Úc Châu đặt sau lưng mình, cõng anh bỏ chạy tiếp. 

Hơi thở của anh nóng rực, phả vào gáy cô nhưng bây giờ cô không còn tâm trí đâu mà để ý những tiểu tiết này nữa. Trong cơn mơ màng, Tư Đồ Úc Châu thấy mình đang được ai đó cõng chạy đi. 

Anh vẫn còn nhớ, chắc chắn là cô. Anh muốn mở miệng ra nói với cô hãy bỏ mình xuống tự chạy đi nhưng bây giờ đến mí mắt anh cũng không thể mở lên nổi, chỉ có thể bất lực nằm im trên bờ vai nhỏ bé nhưng đầy kiên cường này mà tiếp tục tiến về phía trước. 

Dù có cường hoá cơ thể nhưng việc vừa chạy, vừa cõng một người đàn ông trưởng thành trên vai cũng khiến Bạch T.ử Ly không chịu nổi trong thời gian dài. Cuối cùng cô đã gục xuống. 

Thú thần thấy tình cảnh này cũng không khỏi đau lòng. Ông cho dù muốn ra tay cũng không làm gì được nên chỉ có thể âm thầm giúp hai người bọn họ xoá dấu vết để lại trên đường bỏ trốn. 

Mắt sắp thấy đám người tộc Ba Lạp kia chỉ còn cách hai người chưa đến hai cây số, thú thần liền mở miệng ra nhắc nhở:

" Chạy về phía trước thêm năm trăm mét nữa, có một hang đá nhỏ nằm khuất phía sau một cây cổ thụ ngàn năm tuổi. "

Bạch T.ử Ly nghe vậy thì gắng sức bò dậy, mồ hôi hoà lẫn cùng sự mệt mỏi khiến tầm nhìn của cô càng ngày càng mờ nhưng cô biết, chỉ cần cô chần chừ ở lại, hai người bọn họ sẽ c.h.ế.t chắc. 

Đã từng rơi vào cảnh tuyệt vọng trước khi lìa đời, rồi lại được thêm một cơ hội nữa sống lại, Bạch T.ử Ly rất trân trọng cơ hội được sống tiếp này. Chỉ cần chưa phải phút cuối, cô nhất quyết sẽ không bỏ cuộc. 

Cô lê từng bước nhỏ, vừa đi vừa hít thở lấy lại sức. Tư Đồ Úc Châu nằm trên vai cô cũng cảm nhận rõ được sự mệt mỏi cạn kiệt sức lực này. Anh run rẩy, muốn mở mắt ra, muốn nói với cô hãy bỏ anh lại đi nhưng hoàn toàn không thể. 

Trong vô thức, anh bỗng nhớ lại một lần không lâu trước đây khi anh nhìn thấy Tống Y Duệ. Anh và Tống Y Duệ cũng có thể coi là quen biết nhau khá nhiều. Anh biết rất rõ tính tình của vị thẩm phán đế quốc ấy, độc lai độc vãng và sẽ không dễ dàng rung động trước bất kì vị điện hạ giống cái nào. 

Nhưng vào cái ngày tổ chức lễ phong thánh nữ ấy, lần đầu tiên anh thấy trong mắt của người được mệnh danh là hung thần của Ngục Tù Vĩnh Hằng, vị thẩm phán mặt lạnh chưa từng biết cười này có ẩn chứa vô số tia tình cảm cùng khao khát. 

Anh tò mò nhìn theo ánh mắt của anh ta thì phát hiện người đàn ông đó lại nhìn về phía vị điện hạ giống cái nổi bật nhất trong hôm ngày hôm đó - tân thánh nữ của đế quốc Bạch T.ử Ly. 

Cô gái ấy trong bộ váy trắng bước từng bước đến trước tượng thú thần, vừa xinh đẹp vừa khó với tới. Lúc ấy anh chỉ nghĩ vị Tống thẩm phán lạnh lùng này vậy cũng là người thích những điện hạ giống cái xinh đẹp sao? 

Nhưng hôm nay, anh đã hiểu anh ta thích cô vì lí do gì rồi... Anh bây giờ cũng như vậy, thích cô, rất rất thích cô. Yêu cô, muốn cùng cô có cuộc sống hạnh phúc suốt quãng đời còn lại. Cô xứng đáng được yêu được thích, cô là người mà anh muốn bảo vệ...

Bạch T.ử Ly không hề hay biết chút nào về nội tâm của Tư Đồ Úc Châu. Cô từng bước khó khăn chạy thêm năm trăm mét nữa, cuối cùng cũng tới chỗ cây cổ thụ ngàn năm tuổi mà thú thần nói đến. 

Cây cổ thụ rất to, to đến nỗi che lắp cả những cảnh vật phía sau nó. Nếu không để ý kĩ sẽ không thấy phía sau cây cổ thụ còn một hang đá nhỏ nằm uẩn khuất đằng sau. Bạch T.ử Ly xốc Tư Đồ Úc Châu lên vai, đi về phía hang đá. 

Hang đá không quá lớn, chỉ vừa đủ chỗ cho ba người lớn nằm ngủ. Rất may là cả cô và Tư Đồ Úc Châu đều không phải dạng người to con nên trốn vào trong cũng khá thoải mái. 

Vừa đặt Tư Đồ Úc Châu xuống, cả người cô đã mệt đến rệu rã người. Bạch T.ử Ly cũng nằm vật ra kế bên anh mà thở hổn hển. Sau chừng nằm phút nghỉ ngơi lấy sức, cô mới lồm cồm ngồi dậy kiểm tra thân thể cho anh. 

Tư Đồ Úc Châu lúc này đã hoàn toàn mất ý thức, cả người anh nóng sốt hầm hập như lò lửa. Bạch T.ử Ly thử sử dụng dị năng chữa trị của mình lên người anh nhưng hoàn toàn không có tác dụng. Cô nhíu mày hỏi lại thú thần đại nhân:

" Dị năng chữa trị này không phải là chữa được rất nhiều bệnh sao? Sao cơn sốt của anh ấy không hạ được? "

Thú thần im lặng một lúc lâu rồi mới từ từ trả lời:

" Cô rút ống t.h.u.ố.c dưới mắt cá chân của cậu ta ra xem. Hình như là t.h.u.ố.c thoái hoá gen. "

Lúc này cô mới để ý xuống mắt cá chân của Tư Đồ Úc Châu có một ống t.h.u.ố.c đang bị ghim ở đấy. 

Ống t.h.u.ố.c không lớn, chỉ bằng một ngón tay của cô. Trong ống t.h.u.ố.c còn sót lại chút dịch màu xanh trắng, không rõ là t.h.u.ố.c gì đã bị đưa vào người Tư Đồ Úc Châu. 

Giọng nói của thú thần lại tiếp tục vang lên trong tâm thức của cô:

" Hình như là t.h.u.ố.c thoái hoá gen. Ta từng thấy loại t.h.u.ố.c này ở trùng tộc. "

" Thuốc thoái hoá gen là sao? " - Bạch T.ử Ly đưa ống t.h.u.ố.c lên ngang tầm mắt để tiện quan sát. 

" Thoái hóa gen là một loại phản ứng mà khi đó thú nhân sẽ từ từ thoái hoá trở lại nguyên thủy. "

Bạch T.ử Ly nghe vậy không khỏi nhíu mày, cô trầm giọng đưa ra suy đoán của mình:

" Ý của ông là thú nhân nếu bị thoái hóa gen sẽ trở lại thành động vật bình thường, không có trí tuệ nữa sao? "

" Ừm, đại khái là vậy. Ta chỉ từng vô tình nhìn thấy thôi chứ chưa có chứng kiến toàn bộ sự việc nên không rõ. "

Thú thần đại nhân thấy sắc mặt của Bạch T.ử Ly không tốt liền vội vàng trấn an:

" Ta chỉ nói vậy thôi, cũng chưa chắc đây thật sự là t.h.u.ố.c thoái hoá gen. Huống chi thằng nhóc tộc Cửu Vĩ Hồ này còn là thú nhân cấp SS, với lượng t.h.u.ố.c nhiêu đây chưa đủ để nó thoái hoá đâu. "

Bạch T.ử Ly nghe rõ hết tất cả những lời mà thú thần nói nhưng không có phản ứng gì. Cô thử đặt tay lên người Tư Đồ Úc Châu rồi khởi động dị năng một lần nữa, vẫn không có tác dụng. 

Cô lấy từ trong dây chuyền không gian của mình ra một chiếc chăn nhỏ, là do Bạc Cận Thâm chuẩn bị cho cô. Gấp gọn chiếc chăn lại rồi lót sau đầu làm gối đầu cho Tư Đồ Úc Châu. Sau đó lại lấy ra một chiếc chăn khác làm nệm lót tạm thời cho anh. 

Nhiệt độ trên người Tư Đồ Úc Châu càng lúc càng cao, hoàn toàn không có dấu hiệu hạ sốt. Nếu tiếp tục như vậy thì cho dù anh ta không thoái hóa thành động vật vô tri thì cũng sẽ bị sốt tới khờ người mất. 

Bạch T.ử Ly đứng dậy đi ra khỏi cửa hang. Thần thú đại nhân thấy vậy liền giật mình, vội hỏi:

" Cô đi đâu vậy? Một thân một mình trên tinh cầu xa lạ, đã vậy còn bị truy đuổi nữa, cô tính đi nộp mạng à? "

" Tôi đi kiếm nước lau mình hạ sốt cho Tư Đồ Úc Châu. " - Bạch T.ử Ly không chút để ý đến sự hoảng hốt của thú thần mà tiếp tục tìm cỏ cây ngụy trang cửa hang. 

Thú thần bị thái độ bình tĩnh này của cô doạ sợ tới mất mật rồi. Cô càng ngày càng to gan, ngoài kia cả đám người đang vây bắt hai người, cô bây giờ còn bình thản đi tìm nguồn nước. 

" Cô... Cô điếc không sợ s.ú.n.g! "

" Nhưng bây giờ cũng đâu thể ngồi yên trong đó. Tư Đồ Úc Châu sốt cao quá, một mình tôi cũng đâu thể chạy thoát khỏi tinh cầu này được. "

" Cô ngồi yên rồi gọi chính phu của cô tới cứu được mà. " 

Bạch T.ử Ly tiếp tục tiến về phía trước, cô trả lời lại với thú thần:

" Ban nãy lúc ở ngoài không gian có nhắn tin cho anh ấy rồi. Còn ở trên tinh cầu này hình như từ trường mạnh hay sao ấy mà không thể sử dụng quang não được. "

" Nhưng như vậy cũng không thể tùy tiện đi ra ngoài được... "

" Tôi không phải dạng người ngồi im chờ c.h.ế.t đâu. Đừng lo quá, thú thần đại nhân. " 

Bạch T.ử Ly còn mỉm cười về phía không trung. Cô biết, thú thần luôn quan sát từng chặng đường cô trải qua. Ông ấy cứ ra sức ngăn cản như vậy cũng là vì lo cho cô thôi. 

" Tôi tự biết bản thân mình làm gì. Ngài thú thần nếu lo lắng quá thì cứ tiếp tục giúp tôi xoá dấu vết đi, được không? "

Lời của Bạch T.ử Ly nói làm vị thú thần nào ứ nghẹn trong họng không nói được gì. 

" Cô... Cô biết rồi sao? "

" Ha, thú thần đây mau quên quá. Trước đây khi còn ở Trái Đất tôi làm đặc vụ đấy. Đặc vụ mà không biết cách xoá dấu vết truy đuổi thì cũng chỉ là thứ thám t.ử nghiệp dư thôi. "

" Cô biết tôi không muốn cô xảy ra chuyện nên biết cách sai bảo tôi thật đấy. "

" Haha... Dù sao thì cũng cảm ơn ông. Nếu không nhờ có ông xoá dấu vết trên đường đi thì chắc mấy tên kia đuổi kịp rồi. "

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa Bạch T.ử Ly và thú thần đột ngột phải dừng lại. Cô im lặng, cố gắng tập trung lắng nghe. Hình như cô nghe thấy tiếng thác nước ở gần đây. 

Men theo tiếng nước chảy ầm ầm, cô vội vàng chạy theo hướng âm thanh dội tới. Thú thần thấy không thể khuyên bảo được cô liền bất lực mở miệng chỉ đường:

" Chạy thêm khoảng hai trăm mét nữa rồi rẽ phải, sau đó chạy thẳng thêm hai trăm mét nữa sẽ tới chân của một con thác nhỏ gần đây. "

" Cảm ơn! " - Bạch T.ử Ly mỉm cười, cô biết ngay vị thú thần nào đó vẫn là kẻ miệng cứng lòng mềm mà. 

.....

Ở tinh cầu biên phòng số TX-1808, Bạc Cận Thâm đang ngồi xem lại tài liệu thì liền thấy thông báo tin nhắn từ cô trên quang não. Vừa mở ra xem, anh đã đập đống tài liệu lên trên bàn khiến Đằng T.ử ngồi kế bên giật mình theo. 

" Thống... Thống soái... Có chuyện gì vậy? "

" Điều động quân lực ở các tinh cầu gần đây, tra ngay cho tôi toạ độ cụ thể của tin nhắn này khi vừa được gửi đi. "

Đằng T.ử dạ dạ vâng vâng, vừa nhận được tin nhắn do Bạc Cận Thâm chuyển tiếp qua, anh đã tái xanh mặt. Thống... Thống soái phu nhân gặp chuyện dữ rồi. Lần này cho dù có phải đào sâu ba thước đất thì quân viễn chinh cũng không thể để vị ấy xảy ra chuyện được. 

.....

Bạch T.ử Ly đi gần mười phút mới tới chân thác nước cách đó gần năm trăm mét. Không phải là do cô đi chậm mà là đường rừng núi trong đây rất hiểm trở khó leo, dù chỉ là đoạn đường ngắn nhưng cũng tốn kha khá thời gian.

Chân thác nước có màu xanh trong vắt, hoàn toàn có thể nhìn thấy cả đáy mặt hồ chứa. Phong cảnh rừng núi trong xanh yên bình, lại có cả tiếng chim hót vui tai, quả thật là rất đáng để hưởng thụ. 

Nhưng bây giờ Bạch T.ử Ly không tài nào hưởng thụ cho nổi. Cô vẫn đang lo lắng cho Tư Đồ Úc Châu ở trong hang. Anh ta đã bất tỉnh mất ý thức rồi, nếu mấy gã kia mà phát hiện ra cửa hang thì Tư Đồ Úc Châu quả thật chính là con b.úp bê sứ mặc người nhào nặn. 

Cô lấy từ trong nhẫn không gian của mình ra một bình nước cô thường dùng, dung tích không lớn lắm, chỉ khoảng gần một lít. Nhưng hiện tại điều kiện khắc nghiệt, cô cũng không có cái gì khác để hứng. 

Lấy xong đầy bình thường, Bạch T.ử Ly liền lập tức rời đi không chút chần chừ. Trên đường trở về, cô cứ có cảm giác hình như có ánh mắt nào đó cứ dõi theo bóng lưng của cô. Cô nhiều lần quay lại nhìn thì hoàn toàn không thấy gì cả. Nhưng trực giác của một người lính, cô chắc chắn có thứ gì đó nhìn cô chằm chằm.

Bạch T.ử Ly cố gắng rảo bước nhanh hơn, cảm giác ánh nhìn đó ngày càng mãnh liệt không thể nào bỏ qua được. Cô liền chạy hết tốc lực rồi đột ngột rẽ hướng núp sau một thân cây cổ thụ to lớn. Cái thứ đó vẫn đang tiếp tục đuổi theo cô. 

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Bạch T.ử Ly núp sau thân cây cổ thụ mà tim đập thình thịch muốn nhảy lên tới cuống họng. Rốt cuộc là thứ quý quái gì đang rình rập phía sau cô vậy?

Mãi cho đến khi một bóng hình màu vàng lao v.út qua, Bạch T.ử Ly mới lạnh tóc gáy không dám nhúc nhích. Là một con hổ răng kiếm khổng lồ đang đuổi theo sát cô. 

Con hổ răng kiếm chạy đuổi theo cô nhưng bị cô đ.á.n.h lừa nên chạy vụt qua luôn. Sau khi phát hiện không thấy bóng dáng con mồi nữa, nó liền khựng bước, dáo dác tìm kiếm xung quanh. 

Bạch T.ử Ly núp sau thân cây mà tay đổ mồ hôi lạnh. Mừng là ban nãy cô không trực tiếp chạy về hang đá, nếu không bây giờ cô và Tư Đồ Úc Châu trực tiếp trở thành bữa ăn trưa ngon lành trong miệng con hổ răng kiếm này rồi. 

Bạch T.ử Ly rón rén lùi từng bước để con hổ không phát hiện. Bây giờ đường cũ về lại hang đá không thể đi được nữa, đã bị con hổ chặn đường rồi, cô phải tìm đường khác mà không bị cô hổ đuổi theo. 

Đang nghĩ đến đó, đột nhiên Bạch T.ử Ly không chú ý đến phía sau mà bị một cành dây leo quấn trúng chân ngã phịch xuống. Tiếng động đã làm con hổ chú ý đến. Từ trong tán lá xanh thẫm, cô thấy một đôi mắt đỏ ngầu khát m.á.u đang khoá c.h.ặ.t lấy cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.