Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 183
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:18
Tư Nhạc nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp vô song trước mặt. Từ khi để ý đến Thu Ý Nùng, anh đã nảy sinh ý định gặp mặt, nhưng theo kế hoạch, hai người gặp nhau sớm nhất cũng phải vài tháng sau.
Nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ này đã trở thành niềm vui bất ngờ trong cuộc đời anh.
Tư Nhạc giới thiệu thân phận bác sĩ của mình cho Vân Xu.
Vân Xu nói: "Thì ra anh là bác sĩ, thảo nào bận rộn như vậy." Rồi lại lo lắng nói: "Vậy có phải trước đây em đã chiếm dụng quá nhiều thời gian nghỉ ngơi của anh không?"
Nghĩ đến đây, Vân Xu có chút áy náy.
Ánh mắt Tư Nhạc dịu dàng hơn, nói: "Không có, không thể xem là chiếm dụng. Dạy em và nhìn em tiến bộ, anh rất vui."
Ban đầu anh nhận Vân Xu làm đồ đệ, chỉ là vì không muốn cô đi sai đường.
Tư Nhạc biết tên thật của Vân Xu, nhẹ nhàng gọi: "Thu Thu? Xu Xu?"
Anh nói: "Đều rất êm tai."
Hàng mi dài của Vân Xu run rẩy, đôi mắt hơi mở to, có lẽ không ngờ đối phương lại gọi mình bằng tên thân mật như vậy. Nhưng nhìn vẻ mặt bình thường của anh, cô lại cảm thấy mình làm quá.
Thu Thu và Xu Xu chắc là không khác nhau lắm?
Tư Nhạc chú ý thấy cô mua khá nhiều đồ dùng cá nhân, hỏi: "Em chuẩn bị đi du lịch à?"
Vân Xu lắc đầu, kể cho anh nghe chuyện công ty Thịnh Hoa mời cô thu thử giọng: "Em thấy kịch bản đó rất hợp với em, nên định đến Tây Thành thu thử giọng. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, chắc sẽ ở đó khoảng hai tuần."
"Nghe nói thiết bị của Thịnh Hoa đều là tiêu chuẩn hàng đầu trong giới, CV cũng đều rất xuất sắc."
Ánh mắt Tư Nhạc lại trầm xuống. Vân Xu xinh đẹp như vậy lại một mình đến một thành phố xa lạ, anh hoàn toàn không yên tâm. Nhưng nhìn vẻ mặt mong chờ của cô, lời khuyên can cuối cùng lại bị nuốt xuống.
"… Vậy sau khi đến đó, nhớ mỗi ngày báo bình an cho anh nhé. Con gái một mình ở nơi khác, phải cẩn thận đấy."
Vân Xu nghiêm túc gật đầu. Sau khi trò chuyện thêm một lúc, Vân Xu muốn về nhà.
Tư Nhạc nhận ra ý định của cô, chủ động đề nghị đưa cô về. Anh lái xe đến, đưa Vân Xu về tận cửa khu dân cư.
Vân Xu về đến nhà, phân loại đồ đạc đã mua, rồi lấy vali ra chuẩn bị đồ dùng mang đi.
Tất nhiên không thể thiếu hộp t.h.u.ố.c nhỏ mua ở siêu thị, cô bỏ vào đó một ít t.h.u.ố.c cảm và t.h.u.ố.c say xe.
Thu dọn gần xong mới phát hiện tin nhắn.
Là của Tiết Cảnh Diệu.
Chắc là cô không trả lời tin nhắn nên cậu ấy gọi điện thoại.
Vân Xu nhìn thời gian, đã gần 8 giờ tối, không biết học đệ tìm cô có chuyện gì?
Đang định gọi lại thì điện thoại của cậu ấy lại reo.
Vừa bắt máy.
"Học tỷ, chị không sao chứ!" Giọng nói lo lắng từ đầu dây bên kia truyền đến: "Em gửi tin nhắn chị không trả lời, gọi điện thoại cũng không ai nghe máy, có phải chị gặp chuyện gì không? Nếu gặp chuyện gì thì nói với em, em nghĩ cách giúp chị ngay."
Vân Xu muộn màng nhận ra mình đã khiến cậu ấy lo lắng, vội trấn an: "Tôi không sao, cậu đừng lo lắng, vừa nãy tôi đang thu dọn đồ đạc nên không nghe thấy tiếng chuông."
Tiết Cảnh Diệu thở phào nhẹ nhõm, việc học tỷ không nghe máy vừa rồi khiến cậu sợ hết hồn.
Nhưng cậu chú ý đến cụm từ "thu dọn đồ đạc" trong lời nói của cô, trong lòng lại hoảng hốt, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Học tỷ, chị thu dọn đồ đạc là định chuyển chỗ ở sao?"
Cậu nhớ rất lâu trước kia học tỷ từng nói phòng trọ của mình tệ lắm, muốn chuyển đi.
Chuyển chỗ ở không quan trọng, Tiết Cảnh Diệu sợ hơn là cô muốn rời khỏi Đông Thành, đến nơi khác phát triển. Cậu vẫn còn đang học đại học, không có cách nào đi tìm cô.
Vân Xu nói: "Không phải, là tôi nhận một kịch bản, cần đến tận nơi thu thử giọng, cũng không xa lắm, ở Tây Thành thôi. Giờ tôi đang thu dọn đồ đạc để chuẩn bị đi."
Đi Tây Thành thu âm?
Tiết Cảnh Diệu mím môi: "Học tỷ định đi bao lâu ạ?"
Vân Xu nói: "Nếu không có gì bất ngờ thì khoảng hai tuần."
"Lâu như vậy ạ?" Tiết Cảnh Diệu buột miệng thốt ra.
Vân Xu giải thích: "Nếu thuận lợi, tôi sẽ ở lại đó thu âm xong rồi mới về."
"Dạ." Giọng cậu có chút hụt hẫng.
Trong đầu Vân Xu bỗng hiện ra hình ảnh một chú ch.ó con béo ú, ủ rũ dựa vào góc tường, cúi gằm đầu, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Cô không nhịn được khẽ cười: "Hai tuần nhanh lắm, chớp mắt là qua thôi."
Tiếng cười của cô nhẹ nhàng, mềm mại, như một chiếc lông chim trắng tinh khẽ chạm vào tim Tiết Cảnh Diệu, khiến cổ họng cậu khô khốc.
Tiết Cảnh Diệu nắm c.h.ặ.t điện thoại trong tay.
"À đúng rồi, cậu tìm tôi là có việc gì sao?" Vân Xu vẫn chưa kịp xem tin nhắn, điện thoại của cậu ấy đã gọi đến.
Nhớ lại mục đích ban đầu của mình, Tiết Cảnh Diệu ấp úng nói: "Sau khi kịch bản vườn trường nổi tiếng lần trước, đúng như học tỷ đã nói, có mấy đoàn phim nhắn tin mời em đi thu âm. Em tự mình chọn một cái rồi."
