Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 258
Cập nhật lúc: 28/02/2026 17:40
Anh cũng có oán khí.
Giang Văn căn bản không biết rằng kẻ địch uy h.i.ế.p nhất không ở Đông Thành mà ở nước ngoài, nếu không anh đã không hành động vội vàng như vậy, để rồi một bước đi sai, vạn sự đều sai.
Ôm tâm trạng muốn trút giận, hai người trực tiếp lao vào nhau ẩu đả, hoàn toàn không còn dáng vẻ tiêu sái lịch lãm trước kia.
Nhân viên quản lý nghe thấy tiếng động lớn vội vàng chạy tới xem xét, những chiếc bàn ghế ngổn ngang cùng với hai người đang đ.á.n.h nhau khiến anh ta ngây người tại chỗ. Hôm nay nơi này đã được bao trọn, sao lại biến thành bộ dạng này?
Anh ta không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức gọi thêm người đến can ngăn.
Hai vị thiếu gia này gây chuyện ở chỗ anh ta, người xui xẻo vẫn là anh ta.
Cuối cùng, Giang Văn và Từ Nguyên Khải chật vật ngồi bệt xuống đất. Bó hoa bách hợp tinh xảo xinh đẹp ban đầu giờ đây tả tơi như đống rác, rơi vãi trên mặt đất cách đó không xa. Cánh hoa trắng muốt lấm lem bụi bẩn, xác xơ, có chút đáng thương.
Nhưng còn cách nào khác đâu. Chuyện đã làm rồi, không thể xóa bỏ.
Người đã rời đi, cũng sẽ không quay đầu lại.
Chuyện Giang Văn và Từ Nguyên Khải đ.á.n.h nhau ầm ĩ đến mức lan rộng ra ngoài. Dù sao thì, người thừa kế của ba gia tộc lớn Mạc, Giang, Từ từ trước đến nay vẫn luôn có quan hệ tốt đẹp như anh em ruột thịt. Đến khi sắp kế thừa gia nghiệp, lại đột nhiên xảy ra chuyện đ.á.n.h nhau, làm sao không khiến người ta kinh ngạc cho được.
Mạc Hồng Huyên sau khi nghe tin tức, cho rằng đây chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ. Ba người bọn họ từ nhỏ đã có mối quan hệ cực tốt, Từ Nguyên Khải lại là người tỉnh táo nhất trong ba người, sao có thể đ.á.n.h nhau được, đều đã lớn cả rồi.
Nhưng khi anh vừa cười vừa nói chuyện này với hai người kia, anh chỉ nhận lại được sự im lặng.
Mạc Hồng Huyên lúc này mới lờ mờ nhận ra có điều không ổn. Mối quan hệ giữa ba người bọn họ đã xảy ra vấn đề. Gần đây anh bận rộn với công việc gia đình, không để ý đến bạn bè. Bây giờ hồi tưởng lại, đột nhiên phát hiện giữa bọn họ đã một thời gian không liên lạc.
Nếu chuyện đ.á.n.h nhau là thật, Giang Văn và Từ Nguyên Khải nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
Tình anh em nhiều năm vẫn còn đó, Mạc Hồng Huyên không thể khoanh tay đứng nhìn sự việc cứ như vậy tiếp diễn. Anh lập tức dẫn theo Ấn Tiểu Hạ, hẹn hai người bạn ra ngoài gặp mặt. Giang Văn và Từ Nguyên Khải ban đầu không đồng ý, nhưng Mạc Hồng Huyên hiếm khi bày ra thái độ cứng rắn, hai người đành phải chấp nhận.
Trên xe, Ấn Tiểu Hạ lo lắng hỏi: “Sao lại thế này, hai người họ sao lại đ.á.n.h nhau vậy?”
Mạc Hồng Huyên nhíu mày nói: “Không rõ lắm, tin tức ngày hôm đó đã bị người phong tỏa.”
Nội dung cụ thể anh không điều tra ra được. Mạc Hồng Huyên không nghĩ nhiều, cho rằng hai nhà sợ mất mặt nên đã ém nhẹm chuyện này xuống. Giang và Từ gần đây cũng không có xung đột lợi ích gì, cho dù có xung đột lợi ích, cũng không đến mức thượng cẳng chân hạ cẳng tay, vậy thì chỉ có thể là chuyện riêng tư. Lát nữa gặp mặt hỏi một chút là rõ.
Mạc Hồng Huyên là người khởi xướng buổi tụ tập, đến nhà hàng trước tiên. Anh gọi vài món ăn mà mọi người thích, cùng Ấn Tiểu Hạ chờ hai người kia đến.
Giang Văn và Từ Nguyên Khải gần như là sát giờ mà đến, người trước người sau bước vào. Hai người đều mang vẻ mặt nặng nề, chào hỏi Mạc Hồng Huyên xong, liền ngồi xuống hai bên, coi như đối phương không tồn tại.
Mí mắt Mạc Hồng Huyên giật giật. Lúc nhìn thấy người trước, anh còn đang nghĩ, có hiểu lầm thì nói rõ ràng là được. Đến khi thấy người sau, anh biết tình hình không ổn rồi. Mâu thuẫn giữa hai người nhìn dáng vẻ không hề nhỏ.
Thôi thì cứ thăm dò tình hình đã. Anh bảo nhân viên phục vụ mang thức ăn lên bàn, lại gọi thêm mấy chai rượu ngon.
Mạc Hồng Huyên nói: “Nguyên Khải, A Văn, chúng ta đã lâu không cùng nhau ăn cơm. Gần đây ai cũng bận nên không có thời gian liên lạc. Hôm nay nhất định phải xả hơi cho thật thoải mái.”
Giang Văn và Từ Nguyên Khải thần sắc nhàn nhạt, tùy ý gật đầu.
Trong lòng Mạc Hồng Huyên càng thêm bực bội. Nhưng anh không thể xông lên hỏi thẳng đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể trước tiên gợi lại những chuyện vui vẻ trước kia để làm không khí bớt căng thẳng. Biện pháp này có hiệu quả không tồi.
Vài phút sau, không khí trong phòng riêng đã hòa hoãn hơn, không còn cứng đờ như ban đầu.
“...Tôi còn nhớ lúc mấy đứa mình mới học bơi, A Văn không dám xuống nước, kết quả là Nguyên Khải cậu lén lút đứng sau lưng, đạp một phát xuống hồ.” Mạc Hồng Huyên cười nói.
Giang Văn tặc lưỡi, nói: “Lúc đó tôi thật sự rất sợ nước, cứ lo mình sẽ bị sặc. Cái cảm giác đó khó chịu lắm.”
Từ Nguyên Khải nói: “Đó là cách nhanh nhất.”
