Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 334
Cập nhật lúc: 01/03/2026 03:05
Quán cà phê này rất nổi tiếng, giá cả đắt đỏ, cà phê cực kỳ tinh khiết, được giới thượng lưu Hải Thành rất ưa chuộng. Thường xuyên có các tiểu thư danh giá hoặc công t.ử đến đây tụ tập.
Khuyết Tư Viễn cũng là người nổi tiếng trong giới thượng lưu Hải Thành, vài vị khách nhận ra anh, chuẩn bị tiến đến chào hỏi thì bị ánh mắt lạnh lùng của anh dọa cho chùn bước. Nhưng khi anh nhìn sang người con gái đối diện, ánh mắt lại trở nên dịu dàng.
Mọi người ngộ ra, đây là anh dẫn bạn gái đến thư giãn, không muốn bị làm phiền.
Đồ ngọt cần thời gian chế biến, hai người phải đợi một lát, Vân Xu mắt đầy mong chờ.
Khuyết Tư Viễn nói: “Ngon lắm sao? Em thích đến vậy à?”
Vân Xu mắt cong cong, nói: “Ngon lắm ạ, ăn một lần là không thể quên được, em muốn mang cả quán này về nhà luôn.”
Vẻ mặt lạnh lùng của Khuyết Tư Viễn dịu lại:“Nhà anh cũng có món bánh ngọt rất nổi tiếng, sau này anh dẫn em đi thử nhé.”
“Dạ, được ạ.”
Không lâu sau, cửa quán cà phê lại mở ra, một nam một nữ bước vào, chọn chỗ gần cửa sổ để ngồi.
Có khách nhận ra hai người này là tổng giám đốc Cố thị và đại tiểu thư Tần gia. Dù Tần gia đang gặp chuyện, Cố Tu Thành vẫn xuất hiện cùng Tần Mạn Ngữ ở nơi công cộng, quan hệ giữa hai người quả thật không tệ.
Sau lần tan rã không vui ở văn phòng, về đến Tần gia, Tần Mạn Ngữ càng nghĩ càng hoảng loạn. Tần Đằng không còn cách nào giúp cô, Cố Tu Thành là lựa chọn duy nhất của cô. Dao và trái tim nhân ngư đều nằm trong tay anh, cô tuyệt đối không thể bỏ cuộc.
Cô muốn sống khỏe mạnh, vì vậy riêng tìm đến Cố Tu Thành để giở lại chiêu bài tình cảm.
Tần Mạn Ngữ cảm khái nói: “Lần cuối cùng chúng ta cùng nhau đi uống trà, hình như đã là chuyện rất lâu rồi.”
Vì chuyện của Tần Đằng, gần đây cô gầy đi rất nhiều, trông rất yếu đuối.
“Tần Đằng đã xảy ra chuyện, em càng phải giữ gìn sức khỏe.” Cố Tu Thành nói: “Dạo này bác trai bác gái thế nào rồi?”
“Ba mẹ biết chuyện của anh trai, già đi nhiều lắm. Anh em chúng em thật vô dụng, lớn từng này rồi mà vẫn còn để bố mẹ phải lo lắng.” Tần Mạn Ngữ cười khổ nói: “Sức khỏe em thì tệ thế này, cũng không biết còn sống được mấy năm nữa. Em chỉ mong trước khi em qua đời, anh trai có thể được thả ra.”
“Nếu không thì ba mẹ em biết làm sao bây giờ?”
Cố Tu Thành nghe những lời này của cô thì lòng trắc ẩn nổi lên, nói: “Em yên tâm, em nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, anh hứa với em.”
Tuy rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng kế hoạch ban đầu không thay đổi, dù sao thì ơn nghĩa của Tần Mạn Ngữ đối với anh vẫn còn đó. Bây giờ công cụ đã có trong tay, chỉ cần tìm lại được Như Thu, thanh mai của anh sẽ có được thân thể khỏe mạnh.
Anh cũng có thể chuyên tâm vào chuyện của Vân Xu.
Tần Mạn Ngữ kín đáo đ.á.n.h giá Cố Tu Thành. Vẻ mặt anh thật sự chân thành tha thiết, không giống như đang nói dối. Chẳng lẽ Tần Đằng đã nghĩ sai rồi, Cố Tu Thành cũng không hề thích con nhân ngư kia, tất cả chỉ là anh trai cô đã nghĩ nhiều?
Nếu thật sự là như vậy, thì Tần Đằng đúng là đã làm một chuyện ngu xuẩn tày trời, đúng là thừa hơi.
Sự việc đã đến nước này, Tần Mạn Ngữ chỉ có thể tính toán nhiều hơn cho bản thân. Mục đích chính hôm nay đã đạt được, thái độ của Cố Tu Thành khiến cô yên tâm hơn phần nào, anh vẫn chưa từ bỏ cô, tiếp theo cô có thể an tâm chờ đợi trái tim nhân ngư đến tay.
Mục đích thứ hai… cũng sắp đạt được rồi.
Tần Mạn Ngữ cảm nhận được những ánh mắt dường như có dường như không xung quanh, chẳng mấy chốc mọi người sẽ biết Tần Mạn Ngữ cô vẫn đang chung sống hòa hợp với Cố Tu Thành.
Mọi chuyện đều đang diễn ra theo kế hoạch của cô, Tần Mạn Ngữ vốn vẫn nghĩ như vậy.
Nhưng mà.
“A Thành?” Tần Mạn Ngữ kinh ngạc.
Người đàn ông đột ngột đứng dậy, phớt lờ tiếng gọi của cô, gần như mất bình tĩnh đi về phía bên trong quán cà phê, bước chân vội vã.
Khóe mắt Cố Tu Thành liếc thấy bóng hình quen thuộc in sâu trong lòng, tâm thần rối loạn. Anh bước nhanh đến bàn của người con gái nọ: “Xu Xu, là em đúng không? Sao em lại ở đây? Anh vẫn luôn tìm em.”
Ánh mắt sáng như sao trời kia dù bao lâu Cố Tu Thành cũng không thể quên được.
Vân Xu khó chịu, cô chỉ là ra ngoài mua chút đồ ngọt, sao lại xui xẻo đụng phải Cố Tu Thành chứ? “Đừng có gọi tôi như vậy, quan hệ của chúng ta không tốt chút nào!”
Những người xung quanh vốn đã bị hành động của người đàn ông thu hút sự chú ý, lúc này tự nhiên cũng nghe được lời họ nói, ai nấy đều trợn tròn mắt. Đây là diễn biến gì vậy? Tại sao Cố tổng cao cao tại thượng lại lộ vẻ bối rối như vậy? Tại sao người con gái này lại nói chuyện không chút khách khí?
Mọi người đều cảm thấy có ẩn tình gì đó, nhao nhao dựng tai lên hóng chuyện.
