Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 669

Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:05

Quản Giác nói: “Em cùng cha đến, không ngờ lại vừa khéo gặp được chị Xu. Chịđêm nay có muốn thứ gì không, cứ nói với em một tiếng.”

Lời này vừa nói ra, tiếng ồn ào nhỏ dần, mọi người đều muốn biết cô nhắm vào món đồ nào, biết đâu có thể có cơ hội thể hiện.

Vân Xu nói: “Chị còn chưa xem kỹ danh sách, tạm thời chưa rõ lắm.”

Mọi người tiếc nuối, tiếp tục không ngừng tìm đề tài trò chuyện.

Vân Xu không chịu nổi sự nhiệt tình của họ, tiến lại gần Kinh Nam Lĩnh hơn một chút.

Kinh Nam Lĩnh bước lên một bước, ánh mắt sắc như d.a.o, hờ hững quét về phía những người trước mặt, áp lực vô hình lan tỏa ra.

Những người đang tiến lên cảm thấy sống lưng chợt lạnh, không tự giác lùi về phía sau, nhường đường.

Kinh Nam Lĩnh lúc này mới thong thả nói: “Xin phép.”

Chủ nhân buổi đấu giá, Trương tiên sinh, nhân cơ hội tiến lên, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình vừa phải: “Vân tiểu thư đã đến, khiến cho buổi đấu giá sơ sài này của tôi thêm phần rạng rỡ, kẻ hèn này vô cùng vinh hạnh.”

“Ngài quá khen rồi." Vân Xu cười nói.

Trương tiên sinh cười mà không nói, đây không phải là khoa trương, mà là lời nói chân thành của ông.

“Lô của Kinh tư lệnh và Vân tiểu thư ở trên lầu hai, tôi xin phép dẫn hai vị lên.”

Lô VIP trên lầu hai so với lầu một còn lộng lẫy hơn, phần lớn giống hệt nhau, chỉ có một gian khác biệt. Các lô khác chỉ có một tấm bình phong phía sau, nhưng lô ở giữa còn có rèm châu thủy tinh rủ xuống phía trước, bên trong mọi thứ đều có vẻ mờ ảo.

“Đây là đặc biệt chuẩn bị cho Vân tiểu thư." Trương tiên sinh nhiệt tình nói: "Người bên trong đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.”

Kinh Nam Lĩnh đ.á.n.h giá xung quanh: “Ông có lòng.”

Vân Xu cũng rất hài lòng, nói lời cảm ơn với Trương tiên sinh.

Có một lớp rèm châu che chắn, những ánh mắt nóng rực cuối cùng cũng dịu bớt.

Trương tiên sinh rời khỏi lô VIP, đứng một hồi lâu, trái tim đang đập loạn của ông mới dần bình tĩnh lại. Ông mới trở về Bình Hải Thị gần đây, nghe nói Kinh tư lệnh có người trong lòng, là tiểu thư Vân gia.

Thái độ không để trong lòng chợt thay đổi sau khi nhìn thấy tờ báo kia, giờ đây nhìn thấy người thật, ông mới biết báo chí thậm chí còn chưa thể hiện được một nửa vẻ đẹp của cô.

Tuyệt thế vô song, danh bất hư truyền.

Khách mời của buổi đấu giá lục tục đến hiện trường, trong sảnh lớn rộng rãi lộng lẫy, tiếng trò chuyện nhỏ vang lên ở các góc.

Những người đến muộn hơn một bước biết được từ những người khác rằng, người ngồi ở lô VIP chính giữa lầu hai, chính là vị Vân tiểu thư đang được mọi người ngưỡng mộ.

Tấm rèm châu thủy tinh nhỏ vụn trong suốt ngăn cách phần lớn ánh mắt, mọi người chỉ có thể thoáng thấy một bóng dáng thướt tha, không khỏi thầm thở dài.

Đúng giờ, buổi đấu giá bắt đầu.

Người bán đấu giá mặc chiếc sườn xám màu đỏ tươi cười rạng rỡ bước lên bục đấu giá, giới thiệu quy tắc cho khách.

“…Quy tắc của buổi đấu giá là mỗi lần ra giá mười vạn, không có giới hạn. Quý vị tiên sinh, tiểu thư cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Một khi chiếc chuông này của tôi vang lên, có nghĩa là giao dịch đã thành công, sau đó ra giá cao hơn cũng vô ích.”

“Mỗi món đồ ở đây đều là trân phẩm độc nhất vô nhị, dù là mua về cất giữ hay tặng cho người khác, bỏ lỡ rồi thì không còn cơ hội nữa.”

Lời của người bán đấu giá dường như là nói tùy ý, nhưng cũng như có ý sâu xa, tất cả đều tùy thuộc vào cách mọi người lý giải.

“Như vậy, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.”

Ánh mắt người bán đấu giá mỉm cười: “Món hàng đấu giá đầu tiên của chúng ta hôm nay ở bên trái tôi, xin mời bắt đầu xem.”

Một cô gái mặc sườn xám cẩn thận nâng lên một chiếc khay, bên trên là một chiếc bình hoa tinh xảo được đậy bằng l.ồ.ng kính trong suốt, dường như là tác phẩm của một triều đại nào đó.

Chiếc bình hoa dừng lại một lát trước mỗi lô VIP, để người mua có cơ hội quan sát.

Có người gật đầu, có người lắc đầu.

Khi chiếc bình hoa dừng lại trước lô VIP ở giữa lầu hai, mọi người đồng loạt nhìn về phía đó.

Vân tiểu thư có hứng thú với món đồ này không?

Người hầu vén rèm châu, đưa bình hoa cổ lên.

Vân Xu nhìn thoáng qua, không hứng thú, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không thích sao?” Kinh Nam Lĩnh hỏi.

Vân Xu đáp: “Em không nghiên cứu về cái này, cầm cũng lãng phí.”

Cô hầu hiểu ý lùi lại, đi về phía lô khác. Người trong sảnh có chút tiếc nuối.

Họ đã chuẩn bị ra giá, tiếc là Vân Xu không để ý.

Bình hoa tiếp tục được rao bán, nhanh ch.óng có người mua được.

Món đồ đầu tiên không gây nhiều chú ý, người bán đấu giá và ông Trương không vội, điều hay còn phía sau.

“Tiếp theo, chúng ta sẽ bán đấu giá trâm cài trân châu lả lướt bát bảo." Người bán đấu giá giới thiệu: "Tương truyền chiếc trâm này do ba thợ thủ công giỏi nhất thiên hạ làm ra, mỗi viên trân châu đều được lấy từ biển cực đông, là trân phẩm trong trân phẩm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.