Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 673

Cập nhật lúc: 09/03/2026 08:00

Giọng nói trầm thấp trùng hợp với suy nghĩ trong lòng cô, ý cười trong mắt Vân Xu càng sâu.

Thời gian không còn sớm, hai người đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Vừa ra khỏi phòng riêng, Vân Xu đã bị gọi lại.

“Vân tiểu thư.”

Vân Xu xoay người, chủ nhân cuộc đấu giá Trương tiên sinh đang đứng ở cách đó không xa.

Cô có chút xấu hổ, tuy rằng văn vật trở về tổ quốc là một chuyện đáng mừng, nhưng đối với Trương tiên sinh mà nói, e là không phải chuyện tốt.

Trương tiên sinh đi tới, người hầu phía sau đang bưng một chậu hoa.

Ông chào hỏi Kinh Nam Lĩnh, rồi nhìn Vân Xu, cười nói: “Vân tiểu thư, đây là món quà mọn mà tôi chuẩn bị cho cô.”

Vân Xu ngạc nhiên, cuộc đấu giá thành ra thế này, Trương tiên sinh vậy mà còn tặng đồ cho cô, cô nói: “Trương tiên sinh quá khách sáo, món quà này tôi không thể nhận.”

Cô cũng ngại nhận.

Trương tiên sinh nói: “Xin cô đừng từ chối, đây vốn dĩ là món quà chuẩn bị cho cô, tình cờ có được Tố Quan Hà Đỉnh, hy vọng Vân tiểu thư sẽ thích.”

Vân Xu kiên quyết từ chối, Tố Quan Hà Đỉnh là một loài thực vật cực kỳ quý hiếm, giá trị hoàn toàn không thua kém bất kỳ một món đồ cổ nào.

Trương tiên sinh cứ nhìn cô như vậy, đây quả thực là một mỹ nhân tuyệt thế vô song.

Nếu là người khác phá hỏng cuộc đấu giá của ông, ông nhất định sẽ khiến người đó phải trả một cái giá t.h.ả.m khốc, nhưng đổi lại là Vân tiểu thư, ông lại không thể nổi lên bất kỳ ý định trả thù nào.

Thậm chí sau khi cuộc đấu giá kết thúc, ông còn muốn tặng Tố Quan Hà Đỉnh cho cô.

Trương tiên sinh thở dài trong lòng, mình thua t.h.ả.m không kém gì những khách hàng kia, điều đáng sợ nhất là, ông phát hiện mình cam tâm tình nguyện.

“Vân tiểu thư, nghe nói cô rất am hiểu về hoa cỏ, thay vì rơi vào tay một kẻ dốt đặc cán mai như tôi, chi bằng tặng cho cô, cũng đỡ phải vài ngày sau nó tàn úa.”

Trương tiên sinh nở một nụ cười hiền hòa, chậm rãi nói vài câu, từng chút từng chút thay đổi ý định của Vân Xu.

Ông quả thực là một người giỏi ăn nói.

Vân Xu cuối cùng vẫn nhận lấy Tố Quan Hà Đỉnh.

Trương tiên sinh nói: “Gần đây tôi rất hứng thú với việc trồng hoa cỏ, không biết có may mắn được Vân tiểu thư bớt chút thời gian giao lưu vài câu không?”

Vân Xu đồng ý, đã nhận một món quà quý giá, cô không thể từ chối yêu cầu nhỏ nhoi này.

Trương tiên sinh cười cười, so với những kẻ không được việc kia, ông sẽ xuất phát từ sở thích của Vân Xu.

Cuộc đấu giá đã hỏng, không thể để mất cơ hội làm quen với mỹ nhân.

Trương tiên sinh hơi nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, trong lòng ông kinh ngạc, rồi lặng lẽ thở dài.

Đáng tiếc nhất là tuyệt thế danh hoa đã có chủ.

Hai bên hàn huyên vài câu, Vân Xu và Kinh Nam Lĩnh chuẩn bị rời đi.

Trương tiên sinh nhìn theo bóng dáng hai người, rất lâu vẫn chưa rời mắt, người đấu giá đi đến bên cạnh ông: "Tiên sinh, chuyện này cứ như vậy sao?”

“Nếu không thì sao?” Trương tiên sinh hỏi ngược lại: "Cô nỡ làm gì?”

Người đấu giá im lặng, cô thật sự không nỡ, dù đều là phụ nữ, cô cũng đã thương tiếc Vân Xu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cách đó không xa, Phương Hàn Triệt trầm mặc nhìn chiếc xe rời đi.

Ngoại trừ cái liếc mắt nhìn đầu tiên ở cuộc đấu giá, cô cơ bản không nhìn anh thêm lần nào nữa.

Đây thật sự là một chuyện đáng buồn và bất lực.

Nhưng ——.

Phương Hàn Triệt nhớ lại nụ cười cuối cùng của cô, cô vui vẻ vì những bảo vật đã trở lại nơi này, anh cũng đã mua lại một món.

Như vậy coi như trong nụ cười đó có một chút là vì anh đi.

Ít nhất anh đã giúp được cô.

……

Trên đường trở về, Vân Xu ngắm nghía khẩu s.ú.n.g ngắn của phụ nữ trong tay, khẩu s.ú.n.g có màu vàng sẫm, trên báng s.ú.n.g khắc hoa hồng.

Đây cũng là món đồ Kinh Nam Lĩnh mua cho cô, cô không hiểu biết nhiều về s.ú.n.g, khẩu s.ú.n.g này dường như là tác phẩm của một đại sư nào đó ở Châu Âu.

Vân Xu nghiên cứu một hồi, đột nhiên nói: “Đây là anh tặng cho em để phòng thân sao?”

Kinh Nam Lĩnh dựa vào ghế sau, ánh mắt bình tĩnh, nói: “Đúng vậy, nếu có người đe dọa em, thì cứ g.i.ế.c, những chuyện khác anh sẽ giải quyết.”

Lời này có chút m.á.u me, Vân Xu ngẩn ra, cô không hề sợ hãi, nhưng nghe ra một tầng ý nghĩa khác.

Kết hợp với những tin tức gần đây, các khu vực khác đang có chiến tranh nổ ra.

Tim Vân Xu nhảy dựng, tay nắm c.h.ặ.t báng s.ú.n.g: "Anh phải đi sao?”

Trong xe im lặng.

Kinh Nam Lĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chiến sự sắp bắt đầu, đã đến lúc anh phải ra chiến trường.”

“Có phải vì chuyện này, anh mới quyết định dạy em b.ắ.n s.ú.n.g?” Vân Xu nhanh ch.óng nhớ lại chuyện trước đây.

Kinh Nam Lĩnh ngầm thừa nhận, anh luôn hy vọng cô có thể an toàn hơn.

Tay cô truyền đến một chút lực, Kinh Nam Lĩnh cúi mắt nhìn xuống, bàn tay trắng nõn đang nắm lấy ống tay áo anh, nắm rất c.h.ặ.t, anh lần đầu tiên thấy cô có biểu hiện như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.