Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 10
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:01
Chủ nhiệm lớp cũng biết một số chuyện xảy ra với Ninh Nguyệt, dù sao cô cũng đã đổi cả họ tên, trong trường lại có người cố ý truyền tin, muốn không biết cũng khó.
Vì vậy, việc xin nghỉ của cô khá dễ dàng, trước khi đi, chủ nhiệm lớp vẫn khổ khẩu bà tâm khuyên một câu:
“Mau ch.óng xử lý tốt việc trong nhà đi, đừng để trì hoãn việc học nữa.
Trước kia em có gia thế tốt, thành tích tốt hay xấu ảnh hưởng đến em cũng không quá lớn, nhưng hiện tại gia cảnh em đã khác rồi, cao khảo chính là lối thoát duy nhất của em.
Thầy không có ý gì khác, chỉ muốn cuộc sống tương lai của em có thể nhẹ nhàng hơn một chút.”
Ninh Nguyệt gật đầu:
“Thầy yên tâm, em đều hiểu ạ.”
Rời khỏi trường học, Ninh Nguyệt đeo ba lô ra khỏi cổng trường, tìm một cửa tiệm nhỏ bên ngoài gọi một phần cơm đĩa lấp đầy bụng, sau đó không hề trì hoãn một khắc nào mà chạy thẳng đến tòa nhà Lợi Thị cách trường không xa.
Đã qua giờ tan tầm, quầy lễ tân không có người, Ninh Nguyệt đi thang máy lên tầng 25.
Hai tầng phía trên là tầng văn phòng tổng giám đốc và tầng nghỉ ngơi, thang máy nhân viên không thể đến được, Ninh Nguyệt chỉ có thể đi cầu thang bộ, tuy nhiên ở lối cầu thang bộ lại có “thiết tướng quân” giữ cửa (khóa cửa).
Ninh Nguyệt:
……
Quả nhiên, thỉnh kinh không dễ thỉnh như vậy, phía trước thực sự có tám mươi mốt nạn đang chờ cô.
【009, còn không mau giúp đỡ đi, ngươi đừng nói với ta là ngay cả cái ổ khóa ngươi cũng không mở được nhé?】
009 nghĩa chính ngôn từ nói:
【Ký chủ, ta nói cho cô hay nhé, cạy khóa là phạm pháp đấy.】
Ninh Nguyệt chỉ cảm thấy một đàn quạ đen bay ngang qua trước mắt, kêu quàng quạc liên hồi……
Khóa không mở được, mọi thứ đều vô dụng, chẳng lẽ cửa ải đầu tiên này cô đã không vượt qua được sao?
【Cô ngốc à, cầu thang bộ tầng cao bị khóa, nhưng tầng một tầng hai chắc chắn không khóa đâu, cùng lắm thì ký chủ leo cầu thang bộ thêm một lần nữa thôi.】
Ninh Nguyệt còn có thể làm sao?
Chỉ đành đi thang máy xuống tầng một, rồi bắt đầu leo cầu thang bộ.
Bây giờ cô thầm may mắn vì mình đến sớm, nếu không chỉ riêng việc leo hơn hai mươi tầng lầu này cũng đủ khiến cô mệt ch-ết.
Lúc này, trong văn phòng tổng giám đốc ở tầng 27, Lợi Chính Dân vẫn đang tăng ca, ngay cả bữa tối cũng là gọi đồ ăn ngoài ăn tạm bợ ngay tại văn phòng.
Suốt 27 tầng lầu, Ninh Nguyệt cảm thấy leo đến đỉnh lầu thì hai cái đùi của mình đều g-ầy đi một vòng.
Khó khăn lắm mới lên được sân thượng, Ninh Nguyệt suýt chút nữa là liệt luôn dưới đất, lúc này cô hơi hối hận vì đã không mua chai nước mang theo, leo xong 27 tầng này thực sự là khát khô cả cổ.
Nghỉ ngơi một hồi lâu, cô mới bình phục lại nhịp tim, tìm một nơi khuất gió, âm thầm chờ đợi.
Kim đồng hồ cuối cùng cũng chỉ đến chín giờ, có tiếng bước chân từ phía dưới truyền đến, dần dần, Ninh Nguyệt nghe thấy tiếng nói chuyện.
“Từ khi nào mà em trở nên lãng mạn như vậy, còn muốn cùng anh ngắm chung một vầng trăng, trăng đêm nay cũng đâu có tròn.”
……
“Được được được, đều nghe theo em, đúng là mấy ngày nay anh quá bận không có thời gian ở bên em, lát nữa là có thể cùng em ngắm trăng rồi.”
Tiếng bước chân “cộp cộp” càng lúc càng gần sân thượng, nhưng đôi mày của Ninh Nguyệt lại hơi nhíu lại.
Đợi người đó bước lên sân thượng, mượn ánh sáng từ biển đèn quảng cáo trên nóc tòa nhà, cô nhìn thấy rất rõ ràng, người đến chính là Lợi Chính Dân.
Một người đàn ông dùng giọng điệu như vậy để gọi điện thoại, dù thế nào cũng không giống như muốn tự sát, vậy thì việc Lợi Chính Dân tự sát ở kiếp trước nhất định là có ẩn tình khác!
Lợi Chính Dân bận rộn gọi video với đối phương, cũng không chú ý thấy trên sân thượng vốn dĩ đã có một người.
Cuộc điện thoại này gọi gần mười phút hai người mới coi như nói xong.
Bởi vì khi gọi video phải nhìn mặt, Lợi Chính Dân trực tiếp mở loa ngoài, điều này cũng khiến Ninh Nguyệt nghe ra người gọi điện chính là vợ của Lợi Chính Dân – Lợi phu nhân:
“Được rồi, lúc này coi như nghỉ ngơi đủ mười phút rồi, anh mau chụp cho em một tấm ảnh vầng trăng gửi qua đây, em còn đang chờ xem đây này.”
Lợi Chính Dân đành phải ứng lời, ông cũng không ngắt video, trực tiếp mở máy ảnh cầm điện thoại hướng về phía vầng trăng trên trời chụp liên tục, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Lợi phu nhân:
“Ái chà, ông xã, góc độ này không đẹp, anh di chuyển vị trí thêm chút nữa đi.”
Lợi Chính Dân dịch sang trái dịch sang phải, khoảng cách với mép sân thượng lại gần thêm một chút, có lẽ do nghĩ ngợi quá tập trung, cho đến khi hai bóng người xuất hiện trên ban công Ninh Nguyệt mới phát hiện ra đối phương, mà hai người đó trên tay đều cầm một thanh sắt, lặng lẽ tiếp cận Lợi Chính Dân đang bận chụp ảnh, Ninh Nguyệt cuối cùng đã biết nguyên nhân c-ái ch-ết thực sự của Lợi Chính Dân rồi!
Cô nhanh ch.óng đứng dậy, vừa hô “Cẩn thận”, vừa lao về phía hai bóng đen kia, Lợi Chính Dân bị tiếng hô này làm cho giật mình, điện thoại đều rơi xuống đất, khi quay đầu lại nhìn thì thấy hai người đàn ông vạm vỡ cầm thanh sắt đang tiến về phía mình, mà một người khác rõ ràng là người vừa lên tiếng nhắc nhở, đang lao về phía một trong hai gã đàn ông, một cước đ-á văng thanh sắt trên tay hắn, dùng một đòn chỏ nhân lúc hắn không phòng bị mà đ-ánh ngã hắn xuống đất trước.
Ngay sau đó cô tung nắm đ-ấm về phía gã đàn ông còn lại, nhưng đối phương đã có sự cảnh giác, cú đ-ấm này không có hiệu quả, cô gái nhỏ không hề nản chí, chiêu thức trên tay càng thêm sắc bén, chỉ là dường như sức lực hơi kém một chút, vì vậy lại dùng đến xảo lực mới cuối cùng đ-ánh ngã được gã đàn ông kia xuống đất.
Gã đàn ông phát ra một tiếng gào t.h.ả.m thiết, sau đó muốn bỏ chạy, cô gái nhỏ trực tiếp đạp lên đầu gối hắn, chỉ nghe thấy tiếng “răng rắc”, gã đàn ông không động đậy được nữa.
Ninh Nguyệt suýt nữa thì liệt luôn tại chỗ, cô thực sự mệt muốn ch-ết rồi!
Thời gian xuyên qua quá ngắn, căn bản không kịp rèn luyện c-ơ th-ể cho tốt, trong đầu cô tuy có kỹ thuật chiến đấu mà chú đã dạy, nhưng thi triển ra lại không được thuận tay cho lắm.
Cũng may, hai gã đàn ông này chỉ là cường tráng và có sức hơn người bình thường một chút, có học qua vài chiêu nhưng không tinh thông, nếu không hôm nay cô e là phải cùng đại tổng tài Lợi gia bỏ mạng tại đây rồi.
Chao ôi, quả nhiên đường tắt không dễ đi, nơi nơi đều có rủi ro!
“Cô là ai?”
Ninh Nguyệt lúc này rất mệt, thực sự một câu cũng không muốn nói nữa, nhưng cô biết nếu cô không đưa ra một lời giải thích hợp lý, rất có thể sẽ bị Lợi Chính Dân coi là đồng bọn của hai kẻ đang nằm dưới đất kia mà bị tống vào đồn cảnh sát.
“Lợi tổng, điện thoại của ông chắc là vẫn chưa ngắt, muốn nghe những lời tiếp theo của tôi, làm phiền ông tắt điện thoại trước đã.”
Ánh mắt Lợi Chính Dân lóe lên, nhưng thoáng chốc ông đã nhặt điện thoại lên, liếc nhìn một cái, cuộc gọi video hiển thị vừa mới kết thúc, ông không nhịn được mím môi.
“Cô có thể nói rồi.”
