Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 1014
Cập nhật lúc: 02/03/2026 19:10
Hơn nữa tiền thù lao ông ấy yêu cầu còn chưa đến 2% giá trị chiếc điện thoại của cô, là nằm trong phạm vi bình thường hợp lý, cô từ chối thanh toán là cô vi phạm hợp đồng trước, cho nên số tiền này cô phải trả."
Cô gái lập tức không phục:
“Nhưng tôi định vị điện thoại, khoảng cách giữa hai chúng tôi không quá hai cây số, hai cây số đường đi taxi ngay cả mười tệ cũng không hết."
“Nhưng cô không phải đi taxi, cô là mất đồ mà, cô phải nhờ người ta mang trả lại cho cô chứ, cô làm lỡ dở việc làm ăn của người ta, cô cũng đã đồng ý trả tiền rồi mà."
Người bạn bên cạnh người báo án kéo kéo cánh tay cô ta:
“Thôi cậu trả đi, vì chút tiền này mà chúng ta đã làm lỡ bao nhiêu thời gian rồi."
Cô gái miễn cưỡng đưa tiền, Trương Giai Hằng đón lấy rồi giao cho tài xế:
“Bác tài, số tiền này là bác xứng đáng được hưởng, vừa vặn đến giờ trưa rồi, bác coi như tự cho mình nghỉ ngơi, mau đi ăn miếng cơm nóng đi, hai đứa trẻ không hiểu chuyện, đàn ông chúng ta nhường nhịn một chút thì có làm sao, đúng không?
Bác chắc cũng không muốn vì chút chuyện này mà bị tôi đưa về cục lấy lời khai chứ?"
Tài xế biết, đồng chí cảnh sát đây là đang nói đừng nhắc đến chuyện bị cào nữa, ông không nhịn được sờ sờ mặt mình:
“Coi như tôi xui xẻo, lần sau mà có nhặt được đồ, tôi trực tiếp quẳng vào đồn cảnh sát cho xong, nói năng hẳn hoi rồi mà còn bị cào cho một trận trắng mắt."
Trương Giai Hằng nhìn về phía chủ máy:
“Hai cô cũng đừng đứng đó nữa, dù sao cũng đã cào rách da người ta rồi, người ta đại lượng, không chấp nhặt với các cô nữa, mau xin lỗi bác tài một tiếng đi."
Cô gái báo án nghe xong không chịu, chống nạnh định cãi vã, bị người bạn kia kéo lại, cuối cùng bèn nín nhịn xin lỗi một câu, chuyện này mới coi như kết thúc, cảnh sát Lý ghi chép lại sự việc, để hai bên ký tên, chuyện này thế là xong.
Trên đường về, Trương Giai Hằng tán gẫu với Ninh Nguyệt:
“Có phải thấy rất tẻ nhạt không?
Đội chúng ta ngày nào cũng giải quyết toàn những chuyện lông gà vỏ tỏi như thế này, sau này lâu dần cô sẽ biết, có khi nửa đêm còn phải đến nhà người ta giải quyết chuyện con gà của người ta nữa đấy.
Làm cái nghề này của chúng ta ấy, phải có lòng kiên nhẫn, không được vội, hễ vội là y như rằng có chuyện."
Ninh Nguyệt híp mắt cười lắng nghe, chẳng mấy chốc xe đã chạy về đến đơn vị, Lý Dương đang lái xe mở cửa liền lao xuống, Trương Giai Hằng hét ở phía sau:
“Cậu vội gì thế?"
“Nói nhảm, hôm nay nhà bếp có thịt kho tàu, không nhanh chân thì làm gì còn phần của chúng ta nữa."
Thế là Ninh Nguyệt nhìn thấy, người vừa mới nói với cô là không được vội đã như một luồng gió xoáy vào nhà ăn!
Chương 887 Ngục nạn thành tường (23)
Cơm nước ở đơn vị rất phong phú, ít nhất là ngon hơn trong tù nhiều, mùi vị ngon, món ăn lại đa dạng, Ninh Nguyệt đặc biệt chụp một tấm ảnh, gửi cho mẹ cô, sau đó gọi video:
“Mẹ, mẹ nhìn con gái mẹ khổ chưa này, muốn ăn bánh bao rau mẹ làm mà không được ăn, đơn vị con toàn là những món này, mẹ mau cùng ba qua đây đi."
Mẹ Tạ tức đến bật cười:
“Nghe xem, nghe xem!
Con nói thế mà nghe được à?
Cơm nước thế này mà con còn không hài lòng à?
Cẩn thận bị lãnh đạo nghe thấy lại làm khó con cho xem!"
“Ngon đến mấy cũng nhớ món mẹ nấu, thật đấy mẹ, mẹ cứ qua đây đi, nhà con mua xong rồi, phòng của mẹ và ba cũng bài trí xong xuôi cả rồi.
Đối diện khu nhà là công viên, có người đ-ánh bài đ-ánh cờ đ-á cầu, buổi tối còn có từng đám từng đám người nhảy múa quảng trường, mẹ muốn nhảy phong cách bốc lửa, hay phong cách nhẹ nhàng, phong cách tùy ý đều được, mẹ còn có thể cùng ba học nhảy giao tế nữa..."
Mẹ Tạ:
“Con chắc không phải đang đùa với mẹ đấy chứ!
Nhà con mua thật rồi à?"
“Chuyện này con lừa mẹ làm gì?
Mẹ cứ nghe con, hôm nay mau dọn dẹp đồ đạc đi, cũng không cần mang theo nhiều đồ đâu, quần áo của hai người mang đến đây đều không mặc được, đến đây mua đồ mới luôn, đồ gì quý giá thì mang theo, mai con giúp hai người đặt vé máy bay, mẹ bảo anh cả đưa hai người ra sân bay."
Mẹ Tạ trợn mắt:
“Con chơi thật đấy à?"
Ninh Nguyệt cười hì hì:
“Mẹ, mau đến đi, đi theo con gái hưởng phúc, sau này nhà mình không bao giờ phải làm ruộng nữa, không để mẹ và ba phải chịu vất vả đó, đợi mẹ đến, con cũng mua bộ trang sức vàng bốn món cho mẹ, lại làm cho mẹ cái thẻ, mẹ cũng đi làm đẹp tuần hai lần, đảm bảo không quá nửa năm, mẹ sẽ trẻ ra mười tuổi.
Mẹ, mẹ và ba cũng đến lúc nên hưởng phúc của con gái rồi."
Mẹ Tạ quay đầu liền hướng ra ngoài hét lớn:
“Tạ Nhị Xuân, mau lên, vào thu dọn đồ đạc cho tôi, mai chúng ta đi xa!"
Video tắt rồi, Ninh Nguyệt lên mạng đặt vé cho hai cụ, mười một giờ sáng mai cất cánh, đủ để hai người bên kia xoay xở rồi.
Buổi chiều, tiếp tục bận rộn như buổi sáng, Ninh Nguyệt phần lớn thời gian đi theo đội trưởng Trần, trước đây chưa từng tiếp xúc với ngành này, còn rất nhiều điều phải học.
Bận rộn chạy vạy cả ngày, năm giờ tan sở, trong cục chắc chắn phải để người trực ban, nhưng Ninh Nguyệt là người mới, không cần, cho nên đến giờ là cô về nhà.
Vào nhà, đ-á văng đôi giày, Ninh Nguyệt lấy điện thoại ra, lại gọi một cuộc cho mẹ Tạ:
“Alô, mẹ, dọn dẹp đến đâu rồi, đã nói với anh cả chưa ạ?"
“Trưa nay thấy con ở đơn vị nên mẹ nhịn không hỏi, giờ con đang ở nhà phải không?"
Ninh Nguyệt cười:
“Con biết ngay là mẹ thông minh nhất mà, con đang ở nhà, mẹ nói đi, ở nhà chỉ có mình con thôi."
“Con nói thật với mẹ đi, tiền mua nhà ở đâu ra?"
Ninh Nguyệt khoanh chân ngồi lên sô pha, giơ điện thoại nói thật với mẹ:
“Mẹ, mẹ còn nhớ vốn dĩ con được nghỉ năm ngày, kết quả là ngày thứ ba con đã quay lại không?
Đó là vì con mua vé số trúng giải đấy ạ, vội quay lại để đổi thưởng, đổi thưởng xong con liền mua nhà mua xe, mẹ mà không tin thì cứ lên mạng tra, giải thưởng tám mươi triệu tệ, tra một cái là ra ngay."
Mẹ Tạ “oáp" một tiếng hét lên, làm Ninh Nguyệt giật cả mình:
“Mẹ, đừng kích động đừng kích động, tuổi này của mẹ không nên cảm xúc lên xuống thất thường như vậy đâu."
“Thật sự tám mươi triệu à?"
“Thật ạ!
Nhưng trừ thuế đi thì đến tay còn hơn bảy mươi triệu, con mua nhà với xe hết cũng khá nhiều..."
Mẹ Tạ cuối cùng cũng hồi phục lại bình thường, ngay sau đó liền nói:
“Không lôi thôi với con nữa, ngày mai mười một giờ máy bay đúng không, mẹ với ba con năm rưỡi sáng đã xuất phát từ nhà rồi, tám chín giờ là đến sân bay, đến Nguyên Dương mẹ sẽ gọi lại cho con."
Điện thoại lại bị ngắt, mẹ Tạ ra lệnh cho ba Tạ:
“Ông gọi điện cho chú ba đi, bảo là mai mình thuê xe chú ấy ra sân bay Kinh Thành, tiền xe bao nhiêu cứ tính bấy nhiêu, bảo chú ấy năm giờ đúng có mặt ở nhà mình, ăn sáng xong là mình đi."
