Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 114
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:20
“Chú Cảnh, đang bận đấy ạ?"
Lão Cảnh ngẩng đầu lên, vừa thấy là Ninh Nguyệt liền lập tức đứng dậy:
“Bận gì đâu cháu, cải thìa mọc dày quá nên chú tỉa bớt một ít, nếu không mấy cây còn lại chẳng lớn nổi, vừa hay dùng để nấu cháo rau uống."
Ninh Nguyệt lắc lắc hai con cá trong tay:
“Vừa khéo, cháu thêm món cho chú đây."
Lão Cảnh vội vàng xua tay, hạ thấp giọng nói:
“Đừng, cháu mang về nhà mà ăn.
Chú có một mình, bình thường cũng không làm việc nặng nhọc gì, ăn đại miếng gì là được rồi."
Ninh Nguyệt đưa tay chỉ về phía đông:
“Chú Cảnh, cháu sang bên kia không tiện, còn phải làm phiền chú chạy một chuyến, con to đưa sang bên đó, còn con nhỏ này chú để lại nấu canh mà uống.
Yên tâm đi ạ, nhà cháu có cá, không thiếu cái này đâu.
Đúng lúc cháu còn có việc muốn nhờ chú đây, chú mà không nhận là cháu không mở miệng nổi đâu."
Lão Cảnh nghe thấy cô nói là gửi sang nhà bên cạnh thì đã động lòng, lại nghe cô có việc nhờ vả liền nghiêm túc hẳn lên:
“Cháu nói đi, có chỗ nào dùng đến chú thì cứ việc lên tiếng."
Ninh Nguyệt mỉm cười:
“Cháu có đặt một số đồ ở trên thành phố, có bảo họ là khi nào hàng về thì đến cổng đông tìm một ông lão họ Cảnh, nhờ chú truyền lời giúp cháu.
Dạo này ngoài đồng không có mấy việc, chú chắc chắn là ngày nào cũng vào thành phố, vạn nhất có người tìm chú, phiền chú nhất định phải báo cho cháu một tiếng."
Lão Cảnh:
“Chỉ có chút chuyện này thôi sao?"
Ninh Nguyệt:
“Đây không phải chuyện nhỏ đâu ạ, chú báo tin kịp thời là giúp cháu việc lớn đấy!"
Lão Cảnh lòng nhẹ nhõm hẳn:
“Được, việc này cứ giao cho chú, chỉ cần có người tìm chú, chú chắc chắn về nhà là thông báo cho cháu ngay."
“Vậy thì quyết định thế nhé, cháu về trước đây ạ."
Nói xong, Ninh Nguyệt đặt cá xuống, quay người rời đi.
Lão Cảnh nhìn con cá mà cô bảo là “nhỏ" hơn một chút, không nhịn được mà bật cười, con cá nhỏ cũng phải hơn một cân rưỡi, một mình lão ăn không hết.
Thôi, tối nay không nấu cháo rau nữa, cứ cùng mấy lão già bên cạnh ăn cá hầm vậy, hai con cá lớn này thật sự đủ cho mấy lão già bọn họ ăn cả ngày.
Trong chuồng bò sát vách, lão Tô đang thêm cỏ vào máng bò, con ngựa đen lớn của đội đang ngoe nguẩy cái đuôi, cuộn từng miếng cỏ xanh vào miệng ăn.
Thấy lão Cảnh vào sân, lão Tô lập tức nói:
“Trời còn chưa tối mà, sao ông lại tới nữa rồi?"
Bị mấy kẻ trong đội nhìn thấy nhất định lại sinh sự, lão thật sự không muốn lão Cảnh vì mấy lão già sắp ch-ết như bọn họ mà bị liên lụy.
“Trời tối mới tới thì muộn rồi, nhìn xem, con bé kia lại gửi đến hai con cá, nói là để bồi bổ c-ơ th-ể cho lão Trần, mau bảo bà chị dâu thu dọn rồi hầm lên."
Chuồng bò nằm ở vị trí hẻo lánh, ban ngày còn có người đi ngang qua gần đó, buổi tối thì chẳng có ai lai vãng tới đây.
Vì vậy, chuyện bọn họ ăn thịt hầm cá chỉ có thể lén lút vào ban đêm.
Nếu không bị phát hiện thì sẽ là một đống rắc rối.
Lão Tô vừa nhìn thấy con cá trong tay lão Cảnh là biết người lão đang nói tới là ai:
“Chuyện này...
Cứ nhận đồ của con bé mãi, chúng ta thật sự không biết phải trả thế nào.
Chương 102 Phúc bảo thập niên 70 (27)
Sau khi tới đội sản xuất Hồng Quả, ngoài lão Cảnh ra, đám người trong thôn có ai không trốn bọn họ thật xa?
Giờ đây, trong thôn có một con bé tên Ninh Nguyệt lần lượt bày tỏ thiện ý với bọn họ, trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của lão Tô như được rót vào một dòng suối ấm, khắp người khoan khoái!
“Vậy để lần sau gặp tôi sẽ hỏi con bé xem nó có chỗ nào cần dùng đến chúng ta không."
Hai ông lão bước vào căn phòng đầu tiên phía đông, một bà cụ ngoài sáu mươi tuổi đón ra, lão Tô chủ động nói:
“Chị dâu, mau thu dọn cái này một chút, món cá chị hầm là ngon nhất đấy."
Thực ra bí quyết hầm cá chính là khử mùi tanh, chỉ cần hết mùi tanh thì cá ai làm cũng đều ngon cả.
Vợ của lão Trần họ Liễu, tên là Liễu Quốc Chi, hai vợ chồng đều là trí thức, năm đó từng đi du học, cùng học về chế tạo máy móc.
Tay nghề nấu nướng của Liễu Quốc Chi không tệ, cá làm ra không có mùi tanh.
Ba con cá lần trước cơ bản đều dùng để hầm, bỏ thêm hành gừng vào hương vị sẽ rất thơm ngon.
Lão Trần chính là nhờ uống canh cá mà cầm cự qua được, bây giờ sức khỏe lão Trần đã hồi phục không ít, có thể đổi cách ăn khác rồi.
Bà cụ nhận lấy hai con cá lớn, đôi tay bỗng chốc trĩu xuống, bà nhìn lão Cảnh:
“Cá ở đâu ra thế?
Ông lại xuống sông mò cá à?"
Lão Cảnh nói:
“Là cô bé lần trước tặng đấy."
Bà cụ mặt mày nghiêm chỉnh lại:
“Nghe ông nói cô bé đó vừa tròn mười tám phải không?
Hỏi con bé xem có muốn học tiếng Nga với tôi không, nếu muốn thì bảo nó tối đến đây."
Không phải bà hấp tấp, mà là mấy con cá lớn mang về lần trước thực sự có tác dụng rất lớn.
Mấy người bọn họ kể từ khi bị đưa về nông thôn cải tạo, cả ngày ăn không no mặc không ấm, nếu không có lão Cảnh thường xuyên chăm nom, nói không chừng đã sớm ch-ết đói rồi.
Con trai thứ hai của lão Cảnh từng là cấp dưới của lão Tô, chính vì mối quan hệ này mà lão Cảnh mới đi lại gần gũi với mấy người này.
Nhưng năng lực của lão cũng có hạn, bình thường cùng lắm là chia bớt ít lương thực hoặc rau xanh trồng trong sân mang sang, thịt thà là không kiếm đâu ra được.
Mà ba con cá lớn Ninh Nguyệt gửi lần trước chắc cũng phải hơn mười cân, đó toàn là thịt cả, nói là cứu lão Trần một mạng cũng không quá lời.
Người tặng ta nước cam lộ, ta muốn đáp lại bằng mật ngọt, chỉ là không biết người ta có bằng lòng nhận một viên kẹo trái cây nhỏ bé này hay không.
Chuyện này, lão Cảnh thật sự để tâm.
Tuy lão là lão nông dân chân lấm tay bùn nhưng lại hiểu một đạo lý, người ta học thêm chút kiến thức thì chẳng bao giờ sai cả.
Vợ chồng lão Trần từng đi du học ở Nga, học về chế tạo máy móc, nếu con bé Ninh Nguyệt có thể học tập với hai vị này thì tuyệt đối có lợi cho nó.
Chỉ là, chuyện này phải làm trong âm thầm.
Phương Thiệu vốn đang ở trong phòng bầu bạn tán gẫu với Giáo sư Trần liền nhanh tay đón lấy cá từ tay Giáo sư Liễu mang đi làm sạch.
Anh ta là cảnh vệ của lão Tô, vốn dĩ không cần phải theo xuống nông thôn hạ phóng, nhưng anh ta không con không cái, rời khỏi nhà họ Tô thì chẳng có chỗ nào để đi, dứt khoát cùng lão Tô tới đội sản xuất Hồng Quả, sẵn tiện chăm sóc lão.
Vừa cạo vảy cá, Phương Thiệu vừa bồi thêm một câu:
“Tôi cũng có thứ có thể dạy cho cô bé đó."
Trước khi trở thành cảnh vệ của lão Tô, anh ta từng theo sư phụ bôn ba giang hồ, mà vị sư phụ này của anh ta là một danh đạo (siêu trộm), công phu trên tay đều đã truyền hết cho anh ta.
