Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 1164
Cập nhật lúc: 02/03/2026 20:06
“Ninh Nguyệt lật qua lật lại xem thử, không phải long văn, văn hoa bên trên trông giống như một loại phù văn nào đó.”
“Thứ này muội có đầy, lại không bán lấy tiền được, tỷ phu chẳng thà cho ít ngân phiếu đi."
Ninh Kiểu vươn tay đón lấy ngọc bội liếc nhìn một cái, sau đó lại nhét vào tay Ninh Nguyệt, nói với nam t.ử mặc gấm:
“Coi như ngươi qua cửa."
Lại nhìn Ninh Nguyệt:
“Cứ cầm lấy đi, ở kinh thành hễ là cửa tiệm nào có chữ 'Đan' (丹), muội mang miếng ngọc bội này vào, lúc nào cũng có thể lấy ra vạn lượng bạc."
Ninh Nguyệt sướng rơn, tỷ phu tương lai hào phóng quá!
“Đa tạ Tam tỷ phu, Tam tỷ muội đi trước đây, hai người cứ thong thả nói chuyện."
Ninh Kiểu còn muốn đính chính cách xưng hô của muội muội, nhưng Ninh Nguyệt chuồn quá nhanh, căn bản không kịp.
Tức đến nỗi nàng chỉ có thể trút giận lên nam nhân trước mặt:
“Ngươi có phải bị bệnh gì không, bị đ-ánh đến nghiện rồi à?
Cách hai ngày không bị đ-ánh một trận là ngươi khó chịu sao?"
“Đúng vậy, bản vương chính là thích Kiểu Kiểu đ-ánh ta.
Đúng rồi, tối nay hai chị em nàng chạy tới phủ Thái phó làm gì?"
“Không liên quan tới ngươi!"
Đan Dương vương đắc ý nói:
“Sao lại không liên quan?
Bản vương tối nay định đi tìm nàng, kết quả đi nửa đường nhìn thấy hai chị em nàng, nếu không phải bản vương đ-ánh ngất ám vệ của Cố phủ trước, nàng tưởng nàng có thể dễ dàng vào thư phòng của Cố Thái phó vậy sao?"
Hắn mới không phải hạng ngốc làm việc tốt không để lại tên, việc làm vì người phụ nữ của mình thì phải để nàng biết, nếu không làm sao hắn có được trái tim của nàng?
Trước kia nam nhân này luôn nói hắn nhường nàng, Ninh Kiểu không tin, hôm nay, có chút tin rồi!
Dung Chính Tu theo nàng suốt một quãng đường mà nàng lại không phát hiện ra, hắn còn giúp nàng dọn dẹp ám vệ của Cố phủ.
“Vậy, có cần ta cảm ơn ngươi không?"
“Không cần, Kiểu Kiểu chỉ cần lấy thân báo đáp là được rồi."
Ninh Kiểu lườm hắn:
“Đừng có mơ!
Chẳng phải ngươi đang nhòm ngó sòng bạc của bản tiểu thư sao?
Bản tiểu thư tuyệt đối không để ngươi hưởng lợi đâu!"
Dung Chính Tu sững sờ tại chỗ:
“Nàng, cái đầu nhỏ của nàng ngày ngày nghĩ cái gì thế?
Bản vương là em trai ruột của Hoàng thượng đương triều, chỉ riêng ban thưởng hằng năm cũng đã nhận đến mỏi tay, trong phủ chỉ có mình ta là chủ t.ử, bạc nhiều tiêu không hết, lại đi nhòm ngó cái sòng bạc rách của nàng?"
Ninh Kiểu:
“Vậy sao ngươi lại phái người điều tra sòng bạc của ta, còn ngày ngày bám theo ta như kẹo mạch nha thế?"
“Sòng bạc lớn nhất kinh thành ngày thu vào bộn tiền, Hoàng huynh sợ có đứa con nào lợi dụng sòng bạc để tích góp tiền bạc mưu đồ bất chính, liền phái bản vương là đệ đệ ruột đi tra, bản vương phát hiện là nàng nên vốn định bẩm báo trực tiếp lên trên, nhưng vì tư tâm nên mãi chưa báo.
Nàng biết đấy, sòng bạc loại này không thích hợp nắm trong tay nàng, nếu không dù Hoàng huynh và cha nàng tình cảm có tốt đến đâu cũng sẽ nảy sinh hiềm khích.
Nàng đem sòng bạc giao cho bản vương thì khác, bạc vẫn là của nàng, ngay cả người của bản vương cũng là của nàng, Hoàng huynh cũng tuyệt đối không nghĩ nhiều.
Nàng hiểu ý ta chứ?"
Ninh Kiểu:
“Đừng hòng!
Bản tiểu thư thà ngày mai đổi nghề cũng không thèm gả cho ngươi!
Đúng, ngày mai bản tiểu thư sẽ đóng cửa sòng bạc, mở thanh lâu!"
Ninh Nguyệt định đi nhưng chưa đi xa, nghe vậy tức đến nỗi muốn xông lên đ-ánh cho Đan Dương vương tỉnh ra, cái lão “trai thẳng" này đúng là không biết nói chuyện, nói như vậy chẳng phải khiến Tam tỷ hiểu lầm lão muốn cưới Tam tỷ là vì sòng bạc sao?
Lão nên nói là:
“Ta thích nàng, cho nên muốn giúp nàng giải quyết chuyện sòng bạc mới đúng chứ.”
Dung Chính Tu:
...
Sao Kiểu Kiểu còn càng ngày càng tức giận thế này?
Hắn thật sự thắc mắc, hắn cũng chỉ lớn hơn Ninh Kiểu có năm sáu bảy tám tuổi, giữa hai người sao lại có khoảng cách thế hệ lớn như vậy?
Mạch suy nghĩ của cô nàng này, hắn chưa một lần nào bắt kịp được.
“Mở thanh lâu cũng được, không đúng, mở thanh lâu không được, chỗ đó bẩn lắm, nàng là tiểu thư Quốc công phủ mà để người ta biết mở thanh lâu, danh tiếng cũng hỏng bét!"
Ninh Kiểu:
...
“Bản tiểu thư muốn làm gì thì làm, muốn mở cái gì thì mở, liên quan gì đến ngươi!"
Nói xong, không thèm đoái hoài tới Dung Chính Tu nữa, nhanh ch.óng rời đi.
Ninh Nguyệt cũng vội vàng chạy lên phía trước, không dám để Tam tỷ biết nàng nãy giờ vẫn luôn nghe trộm.
Chân trước mới về đến tiểu viện của mình, chân sau Ninh Kiểu cũng đã theo tới.
“Tam tỷ, nhanh vậy sao?"
Ninh Kiểu tức giận lườm nàng một cái:
“Đừng có giả bộ với tỷ, tưởng tỷ không biết muội nghe trộm sao?"
Ninh Nguyệt:
...
Sơ suất quá, lần sau mình phải đứng nghe trộm xa hơn chút.
“Tam tỷ, sao tỷ lại giỏi thế nhỉ?
Đó là Đan Dương vương đấy, đệ đệ ruột của Hoàng thượng, sao lại bị tỷ 'cua' được rồi?"
Ninh Kiểu vừa ngồi xuống ghế định uống chén trà cho bình tĩnh lại tâm trạng, lập tức biến sắc:
“Đừng nói bừa, không có chuyện đó đâu."
Chạy một chuyến tiêu hao không ít năng lượng, Ninh Nguyệt dặn dò nha hoàn mang cho mỗi người một bát mì thịt bò.
Đợi nha đầu đều ra ngoài hết, Ninh Kiểu từ trên người lôi ra một xấp ngân phiếu:
“Những thứ khác không tìm thấy, chỉ lấy được ít ngân phiếu, chị em mình chia đôi."
Ninh Nguyệt cũng lấy ra một xấp ngân phiếu lớn:
“Trùng hợp quá, muội cũng kiếm được ít ngân phiếu mang về, chia đôi."
Ninh Kiểu:
...
Muội muội xuất sắc quá mức rồi đấy, được, chỉ có người như vậy mới xứng làm chị em của nàng!
“Thôi đi, của ai người nấy giữ."
Ninh Nguyệt không có ý kiến, dù sao nhà họ cũng chẳng ai thiếu bạc tiêu.
“Nhìn bộ dạng Cố Minh Tuyết, muốn ra ngoài gây rối chắc phải đợi một thời gian nữa."
Ninh Nguyệt:
“Gấp cái gì?
Muốn g-iết ả dễ như trở bàn tay, nhưng muội chỉ muốn để ả 'cầu mà không được' rồi tức đến hộc m-áu mà ch-ết!
Muội thật sự không hiểu nổi, ả thích Thái t.ử thì cứ đi theo đuổi Thái t.ử đi, ả có tài, sắc cũng không tệ, chưa chắc Thái t.ử đã không thích ả.
Nhưng ả lại bày bố trận thế bấy lâu chỉ để g-iết ch-ết những người có khả năng trở thành Thái t.ử phi, loại người này muội thật sự nhìn một cái cũng không lọt mắt!"
Ninh Kiểu:
“Cũng đúng, nhưng lời Đan Dương vương nói lúc nãy muội cũng nghe thấy rồi đó, sòng bạc của tỷ chắc là không mở tiếp được nữa rồi, Tứ muội, muội có cao kiến gì không?"
Ninh Nguyệt:
“Trực tiếp chuyển nhượng sòng bạc cho Đan Dương vương, hơn nữa còn phải đòi thật nhiều bạc vào!"
Dù sao Tam tỷ sớm muộn gì cũng gả cho Đan Dương vương, sòng bạc cũng là từ tay trái sang tay phải, cuối cùng chẳng phải vẫn là của Tam tỷ sao?
Gác chéo chân, Ninh Kiểu ngẫm lại lời Ninh Nguyệt một lượt, đừng nói, thật sự rất có lý.
Cái lão nam nhân kia chẳng phải vẫn luôn nhòm ngó sòng bạc của nàng sao?
Dù sao những năm này nàng kiếm được đã đủ nhiều rồi, mặc dù mục đích ban đầu của nàng là lợi dụng sòng bạc để thu thập tin tức trong kinh, thậm chí là nắm giữ hướng dư luận trong kinh.
