Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 23

Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:03

“Ninh ba cũng nhàn rỗi hơn, hàng ngày chuyên trách việc đưa đón Ninh Nguyệt đi học.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe tải nhỏ của Ninh ba đã trở thành một cảnh tượng độc đáo trước cổng trường Nhất Cao.

Nhan Thanh Thanh đã vài lần nhìn thấy Ninh ba ở cổng trường, cô ta rất giỏi ngụy trang, cố ý chủ động trò chuyện với Ninh ba, sau đó giới thiệu với bạn học đây là ba của Ninh Nguyệt.

Ánh mắt các bạn nhìn Ninh ba thực sự đầy ẩn ý.”

Ninh ba từ đó về sau không bao giờ thèm để ý đến Nhan Thanh Thanh nữa.

Ông tính tình thật thà chứ không có ngốc, sự khinh miệt và mỉa mai thoáng hiện qua ánh mắt của Nhan Thanh Thanh khi nói chuyện với ông là quá rõ ràng.

Điều này khiến ông có chút nghi ngờ, Nhan Thanh Thanh thực sự là đứa trẻ mà ông và vợ đã dốc lòng nuôi nấng bấy lâu nay sao?

Nhan Thanh Thanh cố tình phơi bày sự nghèo khó của nhà họ Ninh trước mặt bạn học.

Hai vợ chồng làm lụng nửa đời người mới mua nổi một chiếc xe chưa đến mười vạn tệ, đây chẳng phải là nghèo sao?

Tuy nhiên, Ninh Nguyệt chẳng thèm để tâm đến những lời đàm tiếu đó.

Hàng ngày cô vẫn đường hoàng ngồi xe của Ninh ba đi học, lại còn đường hoàng giới thiệu Ninh ba với các bạn.

Sau đó, những phụ huynh khác đều phải ghen tị:

“Hạng nhất toàn khối đấy, lại là hạng nhất của trường Nhất Cao, chắc chắn là đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại rồi.”

Không đạt được hiệu quả như mong đợi, Nhan Thanh Thanh tức tối đ-ập phá đồ đạc trong nhà hai lần.

Trong kỳ thi thử lần thứ hai, thành tích của Nhan Thanh Thanh lại giảm sút.

Ninh Nguyệt cảm thấy điều này có liên quan ít nhiều đến việc cô ta dồn hết tâm trí vào việc tính kế mình.

Có những người luôn sống thuận lợi nên khả năng chịu đựng tâm lý khá kém, một khi gặp phải chút không thuận lợi là tâm cảnh sẽ không vững vàng, Nhan Thanh Thanh rõ ràng là loại người này.

Cộng thêm việc “nghèo hèn bỗng chốc giàu sang", từ sau khi về nhà họ Nhan, cách ăn mặc của cô ta đã có sự thay đổi rất lớn, nói trắng ra là có chút hư vinh.

Cô ta luôn thích khoe khoang với những người xung quanh rằng đồ đạc trên người mình đắt giá thế nào, nhà họ Nhan giàu có ra sao, cha mẹ đối xử tốt với mình nhường nào, vị hôn phu yêu mình đến mức nào.

Những điều này sẽ làm phân tán sự tập trung của cô ta, cộng thêm thành tích của Ninh Nguyệt luôn đè nặng trên đầu, khiến cô ta càng thêm bực bội, việc thành tích giảm sút là điều tất yếu.

Nhan Thanh Thanh nhìn thành tích thi thử lần này mà không kìm được đỏ hoe mắt, 617 điểm, vậy mà thấp hơn kỳ thi chuyển trường tới bảy mươi mốt điểm.

Xếp hạng toàn khối cũng tụt ra ngoài top 100, thành tích thấp đến mức không nỡ nhìn.

Không nên như vậy, cô ta không nên thi được ít điểm như thế!

Hạng nhất toàn khối phải thuộc về cô ta mới đúng, chứ không phải cái đứa Ninh Nguyệt cái gì cũng không bằng cô ta kia.

“Nhan Thanh Thanh, theo thầy vào văn phòng một lát.”

Nhan Thanh Thanh c.ắ.n môi, cũng đoán được giáo viên chủ nhiệm định nói gì với mình.

Cô ta chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi lớp dưới sự chú ý của tất cả các bạn học.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 1 là một giáo viên ưu tú từng đào tạo ra hai thủ khoa và giải nhất kỳ thi Olympic Toán học, bình thường trông rất nghiêm túc, văn phòng cũng là phòng riêng.

Nhan Thanh Thanh đứng trước mặt giáo viên chủ nhiệm có phần chột dạ.

Mười phút sau, Nhan Thanh Thanh cúi đầu ủ rũ bước ra khỏi văn phòng.

Cô ta chẳng còn tâm trí nào để lên lớp nữa, cô ta không hiểu tại sao thành tích của mình lại tụt dốc nhanh đến vậy.

Trong lòng thấy tủi thân, cô ta dứt khoát trốn vào nhà vệ sinh gọi điện cho Cung Vũ Trạch.

Nhưng chuông điện thoại reo mãi mà không có người nhấc máy.

Nhan Thanh Thanh không khỏi nhíu mày, đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Ngay cả khi Cung Vũ Trạch đi họp, anh ta cũng sẽ mang theo điện thoại, nếu không tiện nghe máy sẽ nhắn tin cho cô ta....

Chương 21 Thật Giả Thiên Kim

Trong phòng suite sang trọng của khách sạn Hy Lâm.

Cung Vũ Trạch bị tiếng chuông điện thoại đ-ánh thức.

Khi anh ta vươn tay lấy điện thoại thì vừa lúc cuộc gọi bị ngắt.

Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, Cung Vũ Trạch “bật" một cái ngồi dậy từ trên giường, bộ não đang mụ mẫm lúc này cũng đã tỉnh táo lại.

Chiếc giường lớn bừa bộn, thân thể trần trụi, cùng với mấy vết cào trên ng-ực khiến anh ta hiểu rằng mọi chuyện xảy ra đêm qua đều là thật.

Nhưng trên giường chỉ có một mình anh ta, anh ta trần truồng đi một vòng quanh phòng cũng không tìm thấy người đâu, người đàn bà kia vậy mà đã chạy trước rồi.

Anh ta cầm điện thoại, lập tức gọi vào số của trợ lý.

“Cung tổng.”

“Hãy sao chép toàn bộ video giám sát của khách sạn Hy Lâm đêm qua cho tôi.”

“Vâng, Cung tổng.”

Điện thoại cúp máy, Cung Vũ Trạch lấy một điếu thu-ốc ra hút.

Anh ta cũng không ngờ đêm qua lại gặp cô gái từng có duyên gặp mặt một lần đó ở đây, càng không ngờ trong bữa tiệc có một người đàn bà không biết sống ch-ết vì muốn tiếp cận anh ta mà dám hạ thu-ốc.

Anh ta suýt chút nữa đã bị người ta chiếm tiện nghi, may mà lúc quay về phòng đã nhìn thấy cô gái đó, sau đó... sau đó anh ta được cứu, người bị chiếm tiện nghi lại trở thành cô gái có nụ cười rạng rỡ như hoa kia.

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Cung Vũ Trạch, cái tên người gọi đến chính là “Thanh Thanh".

Nụ cười trên môi Cung Vũ Trạch biến mất, ngay lập tức bắt máy:

“Thanh Thanh, vừa rồi anh ở trong nhà vệ sinh, đang định gọi lại cho em đây.”

Nhan Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm:

“Anh Cung, em nhớ anh quá.”

Cung Vũ Trạch nghĩ đến chuyện đêm qua, trong lòng ít nhiều thấy áy náy:

“Lát nữa anh qua đón em, trưa nay cùng đi ăn cơm nhé, anh cũng nhớ Thanh Thanh rồi.”

Nhan Thanh Thanh lập tức hớn hở:

“Vâng, vậy em đợi anh ở trường, anh Cung lái xe cẩn thận nhé.”

Cúp điện thoại, Cung Vũ Trạch trực tiếp đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, sau đó chỉnh đốn trang phục chỉnh tề, lái xe đến trường Nhất Cao.

Tiết học tiếp theo Nhan Thanh Thanh hoàn toàn không có tâm trí nghe giảng.

Vừa đến giờ nghỉ trưa, Nhan Thanh Thanh gần như dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét lao ra cổng trường.

Cung Vũ Trạch thấy cô ta ra tới liền trực tiếp xuống xe, mở cửa đưa người vào trong xe.

Cửa xe vừa đóng, ngăn cách mọi ánh nhìn, Cung Vũ Trạch đặt một nụ hôn lên môi cô ta.

Nhan Thanh Thanh thẹn thùng cúi đầu, vì thế cũng không phát hiện ra đôi mắt Cung Vũ Trạch có thoáng trầm xuống, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, sau đó anh ta liền khôi phục lại bình thường.

“Thời gian nghỉ trưa có hạn, anh đã đặt chỗ trước tại quán đồ Nhật em thích rồi, được không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhan Thanh Thanh lúc này đỏ bừng:

“Tất nhiên là được ạ, chỉ cần được ở bên anh Cung thì em ăn gì cũng được.”

Cung Vũ Trạch nhìn khuôn mặt thẹn thùng của cô ta phát ra một tràng cười trầm thấp, chiếc xe thể thao màu xanh xé gió lao đi....

Cùng lúc đó, Ninh Nguyệt cũng nhìn thấy những bức ảnh Văn Hiểu Dung gửi tới.

Ninh Nguyệt xem xong không nói gì, chỉ chuyển thêm cho cô ấy một khoản tiền.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 23: Chương 23 | MonkeyD