Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 375
Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:14
Ninh Nguyệt:
“Bán chứ ạ, nhưng mà bạn cháu đi gọi người rồi, nếu họ không mua thì cháu mới có thể bán cho người khác được."
“Tới rồi tới rồi, chúng tôi ở đây cơ mà, con cá này tôi lấy."
Xung quanh hồ chứa nước có không ít nhà hàng, ông chủ thường xuyên thu mua cá từ những người đi câu, loại cá lớn như con của Ninh Nguyệt câu được là thứ họ thích thu mua nhất, chỉ riêng cái danh “cá lớn trăm cân" thôi đã đủ thu hút không ít người muốn tới nếm thử một phen rồi.
Ninh Nguyệt:
“Được ạ, chú xem rồi cho một cái giá đi."
Ông chủ đó cúi người xuống thử nhấc con cá chép lên, sau đó đưa ra giá:
“2000 tệ nhé, cá chép giá không đắt, chỗ chúng tôi cũng chỉ có tám chín tệ một cân, đó còn là giá bán lẻ, con cá này cũng khoảng trăm cân thôi, 20 tệ một cân là không ít đâu."
Ninh Nguyệt không có ý kiến gì, ra hiệu bằng ánh mắt cho Trần Khải, hai người liền đi giao dịch, cô thì tiếp tục thả mồi câu cá, còn nợ tám con cá nhiệm vụ nữa mà, vả lại buổi trưa thế nào cũng phải có thêm vài món ăn chứ.
Tuy nhiên cá lớn thì cô chẳng muốn bắt thêm con nào nữa đâu, quá lãng phí thời gian, chẳng thà bắt cá nhỏ còn nhanh hơn.
Cô đang nghĩ như vậy thì miệng cũng trực tiếp nói ra luôn, những người trên màn hình đ-ạn sắp tức phát điên rồi:
“Người phụ nữ này đáng ghét quá đi mất, cái gì mà bắt cá lớn lãng phí thời gian chứ, tôi mà câu được một con cá lớn như thế này thì cả đời này cũng mãn nguyện rồi!"
“Á á á, tức ch-ết mất thôi, sao không bắt thêm một con cá lớn nữa đi?
Xem vẫn chưa đã mà!"
“Các người thật sự tưởng cô ta nói muốn loại cá nào là có loại cá đó sao?
Tưởng mình là đế vương chuyển thế à?
Kim khẩu ngọc ngôn?"
Trong màn hình, hai cái cần câu đồng thời động đậy:
“Anh Khải, nhanh lên, cá c.ắ.n câu rồi!"
“Ai ai ai tới đây!"
Nhanh ch.óng nhét xấp tiền cá mà ông chủ vừa đưa vào túi, Trần Khải vội vàng chạy đến ven bờ, giật cần câu kéo cá.
Sau đó, cá cứ từng con từng con một được kéo lên, những người vây xem vốn dĩ định đi ăn trưa nhưng thấy họ lên cá nhanh như vậy nên chẳng nỡ rời đi, kết quả họ đã nhìn thấy cái gì?!
Một con cá vược, lại một con cá vược, thêm một con cá vược nữa, rồi lại thêm một con cá vược nữa, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, hai cái cần câu đã kéo lên tổng cộng bốn mươi ba con cá vược, cộng thêm một con cá rô phi và một con cá chép trước đó, tổng cộng đã câu được bốn mươi lăm con cá!
Ồ, bên phía Chung Nhất Chương cũng có thu hoạch, người ta cũng câu được hai con cá.
Cho nên buổi trưa họ đã giành được tư cách ăn ba mươi bảy món ăn.
Ninh Nguyệt lập tức gọi điện cho Tô Mạt:
“Đến đâu rồi?"
“Sắp đến hồ chứa nước rồi sao?
Vậy thì vừa khéo, bọn mình tìm một chỗ đợi các cậu trước, các cậu nhanh chân lên nhé!"
Trương Túc hưng phấn hét lên:
“Ninh Nguyệt đúng là có nghĩa khí, biết ngay là cậu sẽ không quên Tô Mạt mà!"
Nhiệm vụ tạm thời không phải chỉ phát cho mỗi nhóm của Ninh Nguyệt, mà là phát đều cho các nhóm, cho nên Ninh Nguyệt đã sớm gửi tin nhắn cho Tô Mạt, nếu không câu được cá thì cứ việc đến đầu quân cho cô!
Trương Túc và Tô Mạt quả nhiên đã hớt hải chạy tới.
Trần Khải nói:
“Đi thôi, để tôi đi hỏi thăm xem nhà nào có món ăn ngon nhất, ba mươi bảy món, nói thật ngoài việc đi ăn buffet ra tôi thực sự chưa từng thử qua cảm giác một bữa ăn ba mươi bảy món đâu!
Anh Chung đi thôi!"
Đạo diễn Trần phía sau màn hình giám sát không nhịn được mà chép miệng, sơ suất quá, lúc phát nhiệm vụ đáng lẽ nên giở chút trò, cho cái con số của họ tăng thêm gấp đôi gấp ba thì tốt rồi!
Địa điểm ăn trưa ba người chọn một nhà hàng lớn nhất ven hồ chứa nước, khà khà, quán nhỏ không có bàn lớn như vậy.
Chọn xong nhà hàng chưa đầy vài phút Tô Mạt hai người đã tới, năm người gọi hết một lượt các món ngon của quán:
“óc đậu hũ, thịt xông khói bản đao, bánh thạch đầu, măng núi Vấn Chính... tất nhiên còn có cá vược thối, đậu hũ lông ăn hoài không chán... các món gọi ra thật sự quá nhiều, mặc dù quán đã sắp xếp cho họ cái bàn lớn nhất nhưng đĩa thức ăn vẫn xếp lớp này chồng lên lớp kia.”
“Món ăn này có vẻ hơi nhiều quá rồi, năm người chúng ta chắc ăn không hết đâu."
Ninh Nguyệt nói:
“Chuyện này có gì khó đâu, bảo phục vụ qua đây một chuyến, đem tất cả các món này chia làm đôi, các anh quay phim cũng phải ăn cơm chứ."
Trên màn hình đ-ạn có người tán thưởng:
“Hai ngày liên tiếp đều là An Ninh Nguyệt nghĩ đến việc sắp xếp cơm nước cho mấy anh quay phim, hơn nữa người ta còn nói là chia tất cả các món làm hai phần, người chu đáo như vậy thật sự không còn nhiều nữa."
Trong lòng mấy anh quay phim cũng nghĩ như vậy, trước đây họ đi quay các show thực tế khác có ngôi sao nào thèm quan tâm họ có ăn gì hay không đâu, cũng chỉ có An lão sư là còn nghĩ tới họ thôi.
Còn đối với Ninh Nguyệt mà nói nếm thử ba mươi bảy món mỹ vị mà thức ăn cũng không bị lãng phí, quả thực là hoàn hảo!
Dùng xong bữa trưa, Tô Mạt hỏi Ninh Nguyệt:
“Chiều nay các cậu định đi check-in ở đâu tiếp?"
Ninh Nguyệt cũng không giấu cô ấy:
“Đi hồ Vân Dao."
“Bọn mình vừa từ bên đó quay về, cách đây khá xa đấy, đi đi về về cộng với thời gian tham quan địa điểm cũng phải mất nửa ngày, vậy thì các cậu tổng cộng mới chỉ check-in được ba địa điểm thôi, mình có hỏi rồi, còn hai nơi nữa tên có chữ nước, hay là các cậu đừng đi hồ Vân Dao nữa, đi cùng bọn mình đi."
Ninh Nguyệt bỗng chốc bật cười:
“Còn lôi kéo mình nữa là đạo diễn Trần lại phát hỏa đấy, chiều nay các cậu cũng không cần phải vội vã quá đâu, hôm nay chỉ riêng việc câu cá thôi mình đã kiếm được hơn bốn ngàn tệ rồi, đủ để chúng ta cùng nhau ăn một bữa tối thịnh soạn đấy."
Lúc này Tô Mạt càng thấy chua xót hơn:
“Chậc~ chương trình quy định không được hành động cùng nhau, vậy bọn mình đi trước đây."
Dùng xong bữa trưa hai bên tách ra, hồ chứa nước bên này cũng coi như đã check-in xong, ba người Ninh Nguyệt lại ngồi lên chiếc xe do tổ chương trình chuẩn bị đi tới hồ Vân Dao.
Điều khiến cô kích động chính là lúc xe đến địa điểm tham quan hồ Vân Dao thì không gian cũng chính thức kết thúc đợt thăng cấp lần này.
Tìm một cái cớ cô liền đi vào nhà vệ sinh, sau đó tiến vào không gian, quả nhiên có sông rồi!
Hơn nữa không gian rõ ràng đã trở nên lớn hơn, núi non đã lùi ra xa, giữa sông và suối lộ ra một khoảng đất trống rất rộng, chắc là có thể dùng để trồng trọt lương thực.
Nước sông thông với nước biển, chất nước hơi có chút đục và chia ra vài nhánh phụ, dọc đường có thêm không ít ruộng đất, nhìn những mảnh ruộng này Ninh Nguyệt bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo:
“Nếu trong không gian của cô có thêm con người thì tốt biết mấy, tài nguyên trong không gian đủ sức nuôi sống hàng vạn người đấy.”
Thử dùng tinh thần lực gieo trồng lương thực lên những mảnh ruộng này, đột nhiên phát hiện ra sau khi trồng xong toàn bộ diện tích ruộng đất vốn đã tăng thêm ít nhất hai lần so với trước kia, cô vậy mà không hề có chút cảm giác mệt mỏi nào, cô bỗng chốc mắt sáng rực lên, cho nên tinh thần lực và thần thức là thông nhau, bởi vì đã thăng cấp biển thần thức nên hiện tại khả năng kiểm soát không gian của cô cũng tăng cường rồi!
