Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 392
Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:17
Ninh Nguyệt nói:
“Quỳ tỷ, làm vậy không tốt, trong đám fan này đúng là có thể ẩn chứa một vài thành phần quá khích, nhưng tuyệt đại đa số đều là fan chân chính, không có những fan này thì ai biết tôi là ai?
Họ vì yêu thích tôi mà đường xá xa xôi chạy tới đón máy bay, kết quả tôi lại tránh mặt không gặp, họ sẽ đau lòng biết bao nhiêu?"
Quỳ tỷ sốt ruột hỏi:
“Vậy em muốn làm thế nào?"
“Đặt một phòng họp ở khách sạn gần đây có thể chứa hết tất cả các fan, hiện tại là mười giờ mười ba phút, sẵn tiện đặt luôn bữa trưa tại khách sạn đi, tôi mời họ ăn cơm."
Chương 349 Pháo hôi đỉnh lưu 53
Quỳ tỷ:
“..."
Quả nhiên vẫn cứ là phải có tiền, sau khi trả hết nợ thì xử lý mọi chuyện đều đơn giản hơn nhiều.
“Được, để chị bảo Tiểu Văn đi liên lạc với trưởng nhóm fan, em đợi năm phút nữa hãy ra, chị đi đặt khách sạn."
Chỉ một lát sau Ninh Nguyệt đã thấy đám fan ở gần cửa ra đi ra ngoài một cách có trật tự, sau đó điện thoại của Quỳ tỷ gọi tới, Ninh Nguyệt lúc này mới bước ra khỏi sân bay, lên xe của Quỳ tỷ đi đến khách sạn đã đặt trước, “Dù là gặp mặt ở khách sạn em cũng phải cẩn thận một chút, dạo trước fan của Tô Khanh Ngôn bàn bạc riêng với nhau định cho em một bài học đấy, chị sợ trong số những người hôm nay có kẻ nuôi ý đồ xấu.
Tô Khanh Ngôn là giỏi nhất cái khoản kích động fan gây chuyện."
Ninh Nguyệt cười nói:
“Chị cứ yên tâm, nếu ở bên ngoài họ rất có khả năng hành động theo cảm tính, tạt sơn hay ném trứng thối vào em đều có thể xảy ra, nhưng đến khách sạn họ không dám đâu, dù sao thì cũng có camera giám sát mà!"
“Em cứ cẩn thận thì hơn, đám fan não tàn đó mà có cái đầu óc như vậy thì đã chẳng cam tâm bị người ta dắt mũi rồi."
Ninh Nguyệt tự nhiên là hiểu đạo lý này, nhưng với thân thủ hiện tại của cô thì dù có người thực sự ra tay với mình cô cũng có nắm chắc rút lui an toàn.
Rất nhanh xe của Quỳ tỷ đã đến khách sạn đã đặt, các fan lúc này đều tập trung ở phòng họp lớn nhất, Ninh Nguyệt không dừng lại chút nào mà vội vàng đi hội ngộ với fan, sẵn tiện gửi cho Tiểu Văn một tin nhắn.
Các fan thích cô tuổi đời đều hơi nhỏ, cùng lắm là không quá hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, lứa mười tám, mười chín tuổi chiếm đa số, bởi vì trẻ con ở tầm tuổi này là dễ bốc đồng nhất, nếu không cũng chẳng làm ra được cái chuyện lén lút chạy tới đón máy bay như thế này.
Cũng chẳng trách rất nhiều phụ huynh không thích con cái theo đuổi thần tượng, nếu cô là phụ huynh chắc là cô cũng không tán thành, vừa lãng phí thời gian vừa lãng phí tâm sức, quan trọng nhất là còn lãng phí tiền bạc nữa.
Quá trình gặp mặt fan diễn ra vô cùng thuận lợi, chủ yếu là các fan đặc biệt hưng phấn, thần tượng của bọn họ không chỉ gặp riêng họ, ký tên và chụp ảnh cùng họ, mà còn dùng bữa trưa với họ, những người này thực sự là nhịn mãi đợi cho đến khi Ninh Nguyệt đi rồi mới đăng lên vòng bạn bè và Weibo, chuyện này làm một đống fan không đi được thèm muốn đến phát điên.
Hơn nữa khi họ rời đi, những fan này đều nhận được một món quà nhỏ tinh tế, trong đó có ba mươi bảy em học sinh cấp ba còn nhận được món quà gấp đôi, đó là thêm một bộ đề “Năm năm thi đại học, ba năm mô phỏng" cho tất cả các môn.
Ninh Nguyệt vốn tưởng rằng những fan này nhận được sách bài tập sẽ không vui, dù sao ai cũng từng trải qua thời học sinh mà, ai lại muốn lúc nghỉ lễ còn phải làm bài tập chứ, thế là cô lén dùng acc nhỏ lẻn vào nhóm fan thì thấy những người nhận được sách bài tập người nào người nấy như được tiêm m-áu gà, đua nhau đảm bảo nhất định sẽ làm hết những cuốn sách bài tập này, nhất định sẽ không phụ lòng của thần tượng.
Như vậy cô liền yên tâm rồi, sau đó, sau đó cô bị Quỳ tỷ kéo vào công ty phụ giúp làm việc.
Ninh Nguyệt:
“..."
Chẳng còn cách nào khác, hiện tại khung sườn của công ty đã dựng lên rồi nhưng mọi người vẫn còn lạ lẫm lắm, và cần một khoảng thời gian để mài giũa, cô là trụ cột thì chỉ có thể tọa trấn ở công ty thôi.
Công ty thuê tầng 36 của tòa nhà Cảnh Thiên, tiền thuê hàng năm đắt đỏ đến mức vô lý.
Để mỗi đồng tiền bỏ ra đều có giá trị, vì vậy mọi công việc của công ty đều vận hành với tốc độ cao.
Đến khi kỳ thứ bảy của “Tiếng hát thiên nhiên" kết thúc, Ninh Nguyệt không tham gia nữa, chương trình đó sớm đã định sẵn ai là quán quân rồi, cô dù có đưa ra những bài hát hay hơn nữa thì cũng chẳng thay đổi được kết quả, cho nên chi bằng rút lui sớm cho rảnh.
“Cùng nhau đi du lịch" cũng đã quay xong kỳ cuối cùng, nói thật nếu không phải nể tình đạo diễn Trần và Quỳ tỷ thì những kỳ sau cô rất có khả năng sẽ không tham gia nữa.
Bởi vì cô thực sự quá bận rộn, “Lục Chỉ Cầm Ma" đã chính thức khai máy, với tư cách là diễn viên chính kiêm nhà đầu tư, cô luôn có mặt ở đoàn phim.
Khai máy được vài ngày đạo diễn Thôi bắt đầu cau mày ủ rũ:
“An tổng, bộ phim này có rất nhiều đoạn đ-ánh đàn, phải tìm một người đóng thế biết đàn cổ cầm, nhưng tôi thấy tay cô trắng quá, ngón tay lại thon dài, tìm người đóng thế này hơi khó!
Tôi bảo trợ lý đi tìm mấy người ở học viện âm nhạc rồi mà đều không hợp."
Ninh Nguyệt:
“..."
“Thôi đạo, tôi nói này, liệu có khả năng nào cái món cổ cầm này bản thân tôi cũng biết đàn không?"
Mắt đạo diễn Thôi lập tức trợn tròn như quả nhãn:
“Cô nói thật chứ?"
Ninh Nguyệt gật đầu.
Đạo diễn Thôi vỗ đùi một cái bộp, tiếng động lớn đến mức những nhân viên công tác đang nghỉ ngơi gần đó đều giật b-ắn mình, Ninh Nguyệt cảm thấy đùi đạo diễn Thôi chắc chắn bị ông ấy tự vỗ cho đỏ lựng rồi!
“Phó đạo, phó đạo đâu rồi?
Mau lên, mang đàn tới đây cho tôi, giờ cô thử luôn đi, tôi xem cô đàn thế nào, chỉ cần không quá tệ là cô trực tiếp làm luôn!"
Sau đó một cây cổ cầm được mang tới, Ninh Nguyệt nhìn cây cổ cầm đặt trước mặt hồi lâu mới nghẹn ra được một câu:
“Cây đàn này tốn chưa đến một vạn tệ phải không?"
Đạo diễn Thôi bị hỏi cho ngẩn ra, sau đó cười hì hì:
“Chẳng phải là để tiết kiệm chút tiền sao?
Đây còn là tôi nhờ người quen đặt làm đấy, nếu không mười vạn tệ cũng chưa chắc lấy được đâu."
Trong bản gốc của bộ phim điện ảnh này Thiên Ma Cầm xuất hiện mấy lần đều có chút khác biệt, số lượng và màu sắc dây đàn đều không giống nhau, lúc mở đầu là 16 dây với bốn màu, nhưng trong hồi ức lại là 8 dây và không có màu đặc biệt, có người nói Thiên Ma Cầm là cổ cầm, lại có người nói là cổ tranh, thậm chí có người nói không phải cầm cũng chẳng phải tranh mà là lai tạp giữa mấy loại nhạc cụ, Ninh Nguyệt dứt khoát viết thành cổ cầm luôn!
Ninh Nguyệt vẫn đi rửa tay, mặc phục trang diễn, ngồi tĩnh lặng trước đàn một lát, sau đó đôi tay thon thả gảy nhẹ, tiếng đàn vang lên, một luồng khí tức tiêu sát ập thẳng vào mặt, các nhân viên công tác và diễn viên đang nghỉ ngơi trong đoàn phim đều vây lại, đợi tay cô dừng lại, Vi Tuyết là người đầu tiên lên tiếng hỏi:
“Ninh Nguyệt, khúc nhạc này tên là gì?"
“Thiên Long Bát Âm."
Đạo diễn Thôi vỗ đùi:
“Tôi còn đang nghĩ trong kịch bản này cô chỉ viết 'Thiên Long Bát Âm', khúc nhạc này tôi phải đi tìm ai để viết đây, được lắm, hóa ra cô đã có tính toán cả rồi đúng không?
Cô đưa ra sớm một chút chẳng phải tôi cũng đỡ tốn tâm sức sao?"
