Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 408
Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:20
“Trần Khải cũng đúng là nam nhi thực thụ, vì con cái mà ngay cả việc vợ cũ bịa đặt anh ta bạo hành gia đình anh ta cũng không phản bác lấy một câu.
Tài sản, sự nghiệp, danh tiếng trong phút chốc mất trắng!”
“Nhưng mà, có bài hát của cô, tôi chắc chắn có thể nổi lại được.
Chỉ cần nổi tiếng là có thể giúp tôi và con trai sống cuộc sống như mong muốn rồi!"
“Anh có chắc là đợi anh nổi tiếng rồi vợ cũ của anh sẽ không nhảy ra đòi thêm nhiều tiền hơn không?"
Nghĩ đến bản tính của vợ cũ, Trần Khải không nói gì nữa...
“Như thế này đi, anh về suy nghĩ cho kỹ.
Nếu anh thực sự không muốn giải quyết vấn đề theo cách này, chúng ta còn có thể chọn phương pháp khác.
Hoặc là, anh cũng có thể thử trò chuyện với con trai mình xem, biết đâu thằng bé cũng không tán thành cách làm của anh thì sao!"
Trần Khải:
“Chuyện này sao có thể?"
“Tại sao lại không thể?
Nếu không thì lúc đầu tại sao thằng bé không giấu giùm mẹ mình, mà lại chọn kể hết mọi chuyện cho anh nghe?"
Cô nghĩ đứa trẻ đó trong lòng chắc chắn có oán hận với mẹ mình.
Trần Khải không mau ch.óng rũ bỏ người đàn bà đó cho thật xa, mà còn vì đứa con mà thỉnh thoảng lại bị cô ta “tống tiền một lần", tưởng rằng đứa trẻ đó cũng rất không tán thành cách làm của bố mình đâu!
Trần Khải:
“Được, tôi về sẽ hỏi ý kiến đứa bé.
Nếu, nếu nó không phản đối thì nghe theo An tổng."
Ninh Nguyệt:
“Tôi không có ý ép buộc anh, chỉ là cảm thấy vết thương đã mưng mủ thì chỉ nặn mủ thôi là không có tác dụng, chi bằng trực tiếp khoét bỏ phần thịt thối đi, như vậy dù có đau thì cũng chỉ là nhất thời."...
Sau khi Trần Khải đi khỏi, Ninh Nguyệt liền quẳng anh ta sang một bên.
Vì cô thực sự rất bận, việc quay phim “Binh Vương Chi Vương" đã đi vào giai đoạn cuối, cảnh quay của cô đại khái còn vài ngày nữa là xong hết.
Sau đó cô phải lập tức tham gia Tuần lễ thời trang Milan Xuân Hè.
Đại lão Gail thật sự rất coi trọng cô, nghe nói lần này ông định để cô đi màn kết thúc (closed)!
Còn có một đạo diễn Thôi đang “nghiện" quay phim, cứ liên tục đòi cô kịch bản cho bộ phim tiếp theo...
Ninh Nguyệt bị dồn ép đến mức dứt khoát quăng ra kịch bản “Tịch Dương Thiên Sứ" (Gác Kiếm)!
Ba nữ chính, mỗi người một vẻ!
Mà đặc điểm lớn nhất của chị Cù khi ký nghệ sĩ chính là chuyên chọn người đẹp để ký!
Bất kể là Lưu Dĩnh hay Trương Huệ Mẫn cùng ký vào đợt đó, đều đẹp theo những nét riêng biệt.
Ngay cả nghệ sĩ nam cũng vậy, ví dụ như Trương Kế Đông và Thiệu Kỳ Hành.
Hai người này đã qua cái tuổi để trở thành ngôi sao lưu lượng, nhưng chính vì họ có khuôn mặt khiến người ta vừa nhìn đã khó quên nên mới được chị Cù ký về.
Ngược lại, những nghệ sĩ có nét đặc trưng trong công ty đều là do Ninh Nguyệt ký về.
Ví dụ như người đóng vai hạ đẳng binh Nakamura chân vòng kiềng và người đóng vai phiên dịch viên “méo mồm lệch mắt".
Khụ, đây không phải là Ninh Nguyệt có thẩm mỹ kém, mà là cô cảm thấy bất kể ngoại hình như thế nào, chỉ cần có diễn xuất, có thể diễn tốt nhân vật thì đều là một diễn viên giỏi!
Được rồi, nói thật lòng thì cô vẫn là vì để tiết kiệm tiền.
Diễn viên đặc thù, khụ, không có nhiều chuyện, mà tiền kiếm được cũng không ít!
Họ kiếm được nhiều thì công ty kiếm được nhiều.
Hơn nữa một bộ phim cần nhiều người như vậy, cô luôn có thể tìm được vai diễn phù hợp cho bọn họ.
Phim của nhà mình, chỉ xuất hiện có đôi ba cảnh, còn đòi tiền nong gì nữa chứ, đúng không?
Khụ, tiền của nhà tư bản đều là tiết kiệm ra như thế đấy!
Ban đầu cô tưởng rằng đưa kịch bản cho đạo diễn Thôi, rồi bày tỏ ý định bộ phim này là để lăng xê Lưu Dĩnh và Trương Huệ Mẫn là cơ bản không còn việc gì của cô nữa.
Tuy nhiên, thực tế không phải vậy!
Đoàn phim vừa chuẩn bị được vài ngày, đạo diễn Thôi đã xách một cái ba lô du lịch hầm hố chạy đến công ty:
“An tổng, ba nữ chính, cô định đóng vai nào?"
Ninh Nguyệt:
“Tôi không tham gia diễn xuất.
Tô Mạt bao nhiêu năm nay các vai diễn đều đã bị đóng khung rồi, bộ nào cũng hầu như là thiên kim tiểu thư phú nhị đại, cô bạn thân giàu nứt đố đổ vách, hay công chúa ngang ngược.
Lần này để cô ấy đóng vai người chị Irene, xem thử có thể chuyển hình được không."
Kịch bản vừa viết xong cô đã đưa cho Tô Mạt một bản.
Tô Mạt vui mừng đến mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên.
Thực ra rất nhiều đạo diễn khi chọn diễn viên không phải xem trọng nhất là diễn xuất.
Nếu thực sự xem trọng diễn xuất thì tại sao họ lại phải đến các trường nghệ thuật chuyên nghiệp để chọn người mới?
Cái họ nhìn phần lớn vẫn là khí chất của bản thân diễn viên có phù hợp với vai diễn sắp đóng hay không.
Độ tương thích giữa nhân vật và con người cao thì không cần có diễn xuất tinh xảo cũng có thể diễn tốt, hay còn gọi là diễn xuất bằng chính bản sắc của mình.
Ví dụ như Tô Mạt, người ta sinh ra đã được gia đình nuôi dưỡng như một nàng công chúa rồi, cho nên những kịch bản cô ấy nhận phần lớn cũng là loại vai diễn này.
Nói một cách nghiêm túc thì vai Trần Ái Lân không phù hợp với cô ấy lắm, ngay cả diễn vai em gái còn dễ dàng hơn một chút.
Nhưng sau khi xem kịch bản xong, nghe nói Ninh Nguyệt muốn cô ấy diễn vai người chị, Tô Mạt vui mừng tặng cho Ninh Nguyệt một đống quần áo trang sức.
Phải nói là, ra tay một cái là những thứ trị giá hàng triệu tệ đấy, dùng xe chuyên dụng chở thẳng đến công ty.
Cái trận thế đó lớn đến mức nhân viên công ty còn tưởng có đại gia nào muốn b.a.o n.u.ô.i cô cơ!
Trong lòng đạo diễn Thôi trỗi dậy một chút nuối tiếc, thực ra ông khá hy vọng An tổng nhà mình diễn vai Trần Ái Lân.
Bộ phim này nếu có cô tham gia thì doanh thu chắc chắn được đảm bảo, dù sao những cảnh hành động đ-ánh đ-ấm trong đó cũng khá nhiều.
Nhưng hiện tại điều quan trọng nhất không phải là chuyện này:
“An tổng, cô không biết đâu, tin chúng ta chuẩn bị lập đoàn phim mới vừa truyền ra là có không ít người đã liên lạc với tôi, sống ch-ết đòi nhét nghệ sĩ của họ vào phim chúng ta.
Tôi nói vị trí vai chính, vai phụ quan trọng đều do nghệ sĩ công ty mình đóng rồi, thật sự không nhét thêm người được.
Nhưng bọn họ cứ như bị trúng tà vậy, ngay cả những vai chỉ có vài câu thoại bọn họ cũng sẵn lòng.
Còn có hai người quản lý lén lút đưa tiền cho tôi, tôi không nhận không được!"
Chương 362 Pháo hôi đỉnh lưu 66
Nói đoạn ông liền đặt cái ba lô lên bàn làm việc, rồi kéo khóa ra.
Ninh Nguyệt nhìn qua, trong ba lô đựng toàn là những xấp tiền mặt trăm tệ, đại khái có khoảng hai ba mươi xấp.
Ninh Nguyệt lập tức lộ ra vẻ trầm ngâm:
“Một vai diễn chỉ có vài câu thoại mà bọn họ cũng sẵn sàng đưa ra nhiều lợi lộc như vậy, thế ngài nói xem nếu tôi nhường ra một vai nữ chính thì bọn họ phải đưa bao nhiêu tiền?"
Đạo diễn Thôi:
“An tổng, cô không định làm thật đấy chứ?"
“Tất nhiên là... giả rồi!
Nữ chính là đã định sẵn từ lâu, không thể đưa cho người khác được.
Bộ phim này của chúng ta đầu tư hơn hai trăm triệu tệ, là một chế tác lớn.
Bỏ ra nhiều tiền như vậy khiến vốn liếng công ty căng thẳng, tôi chắc chắn phải tiết kiệm chi phí rồi.
Giờ có người mang tiền dâng đến tận cửa, tôi dĩ nhiên là nhận hết sạch.
