Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 433
Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:25
“Vạn Kiếm Tông quả nhiên là tông môn nghèo nhất tu chân giới, không có ngoại lệ.”
Chỉ là khi nàng cố gắng điều động linh khí thì phát hiện linh khí trong c-ơ th-ể nàng sau khi chảy vào đan điền liền chia làm năm luồng, mỗi luồng tự làm theo ý mình, mà nàng chỉ có thể điều động đoàn linh lực màu vàng kim, bốn luồng khác hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới nàng!
Đan điền vốn dĩ vị trí có hạn vậy mà bỗng chốc có năm chiếc xe cùng đỗ vào, khổ nỗi bốn chiếc trong đó nàng không lái được, vứt thì không vứt ra được, dùng thì không dùng được, ở lì chỗ đó chiếm hết chỗ, cái này giống như đan điền của nàng rõ ràng có thể chứa linh lực Kim gấp năm lần nhưng bây giờ chỉ còn lại một phần năm vị trí là linh lực Kim thôi, thực lực chẳng phải là giảm sút gấp bốn lần so với tu sĩ cùng cấp bậc hay sao?
Hơn nữa nàng hấp thụ linh khí suốt một đêm, kết quả linh lực chỉ tăng thêm có bấy nhiêu, nàng hận thấu cái đan điền vớ gì cũng ăn này rồi, không kén ăn cũng không thể không kén đến cái mức độ này của nó chứ?
Đồ vô dụng, nó chạy vào làm gì?
Không được, nàng phải nhanh ch.óng làm rõ xem linh căn của nàng rốt cuộc là chuyện gì, nếu không ngày nào nàng cũng sống trong nơm nớp lo sợ thế này.
Đang định tới Tàng Thư các tìm sách xem thì đèn cấm chế của động phủ sáng lên, đây là có khách tới thăm, Ninh Nguyệt vội vàng mở cấm chế động phủ, Văn Thanh Viễn với vẻ ngoài thanh sảng bước vào.
Mắt Ninh Nguyệt trong tích tắc sáng lên:
“Đại sư huynh huynh đột phá rồi?"
Trên mặt Văn Thanh Viễn vẫn không có biểu cảm gì nhưng trong đôi mắt lại thêm một tia ấm áp:
“Ừm, đột phá rồi, Nguyên Anh rồi, đại sư huynh đặc biệt tới cảm ơn muội đây.
Nói đi, muội muốn cái gì đại sư huynh đều giúp muội kiếm về."
Ninh Nguyệt khẽ ngẩng đầu nhìn Văn Thanh Viễn:
“Cảm ơn muội?
Vì muội khiến đại sư huynh đốn ngộ sao?"
Nam t.ử thanh lãnh vóc người cao ráo hơi nhếch môi:
“Không chỉ vậy, sư huynh bị kẹt ở Kim Đan kỳ đã lâu, nếu không phải nhờ có muội thì còn chưa biết bao giờ mới tìm thấy cơ duyên để đột phá, thời gian lâu dần không chừng sẽ nảy sinh tâm ma, muội là cứu mạng sư huynh."
Ninh Nguyệt lập tức nghiêm mặt nói:
“Đại sư huynh, vậy ơn cứu mạng có phải có thể khiến huynh làm bất cứ việc gì không?"
Văn Thanh Viễn hơi ngẩn người nhưng sau đó liền nói:
“Đương nhiên."
Chương 382 Tu chân quyến vương 10
“Vậy muội muốn huynh đảm bảo sau này gặp một nữ t.ử tên là Tống Uyển Yên, đại sư huynh có thể tránh xa bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu, vả lại nếu muội và cô ta xảy ra tranh chấp huynh nhất định phải luôn đứng về phía muội."
Văn Thanh Viễn có chút khó hiểu hỏi:
“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Không còn yêu cầu nào khác sao?"
Ninh Nguyệt gật đầu.
Thực ra yêu cầu này chẳng đơn giản chút nào.
Đó là khí vận nữ chính mà, trong cốt truyện ban đầu đại sư huynh vì đọa ma mà bị nữ chính g-iết ch-ết, nhưng bây giờ cốt truyện thay đổi rồi a, đại sư huynh bây giờ là thực lực Nguyên Anh kỳ, lại được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam tu chân giới.
Nếu thực sự bị Tống Uyển Yên - cái đồ hải vương tâm cơ kia nhìn trúng, biết đâu cô ta sẽ nghĩ mọi cách để dụ dỗ đại sư huynh!
Vả lại Tống Uyển Yên xinh đẹp vô cùng, cộng thêm cái vẻ tiểu bạch hoa đó của cô ta, vạn nhất đại sư huynh cũng không thoát khỏi sức hút của cô ta, bị cô ta dụ dỗ thì nàng chẳng phải sẽ tức ch-ết sao!
“Được, đại sư huynh hứa với muội."
Còn Tống Uyển Yên là ai, tại sao anh phải tránh xa cô ta thì không quan trọng, anh chỉ cần nghe lời tiểu sư muội là được rồi.
Ninh Nguyệt mãn nguyện rồi, tiếp theo chính là đuổi người, không cách nào khác, thời gian của nàng có hạn, không tranh thủ thì không đủ dùng:
“Đại sư huynh đêm qua độ kiếp chắc chắn mệt lắm rồi, mau về nghỉ ngơi đi, muội cũng phải tới Truyền Pháp đường học tập đây."
Văn Thanh Viễn:
...
Xem xem tiểu sư muội quan tâm anh biết bao nhiêu!
Sư tôn còn chẳng bảo anh về cái là đi nghỉ ngơi luôn, còn mấy thằng sư đệ thì càng không trông mong gì được.
“Được, vậy sư huynh về trước đây, cái túi trữ vật này cho muội, bên trong có một số phù lục phẩm giai thấp mà sư huynh luyện chế, muội bây giờ Luyện Khí tầng bốn rồi vừa hay có thể dùng được."
Đúng vậy, sau khi Ninh Nguyệt lại tu luyện một đêm nữa thì đã là Luyện Khí tầng bốn rồi, cũng mãi đến lúc này nàng mới cảm thấy nguyên chủ trước đây thực sự là không chịu khó tu luyện cho lắm, lúc đầu cô ấy phải mất nửa tháng mới dẫn khí nhập thể, ba năm mới Trúc Cơ, đổi lại là nàng tới thì chỉ một ngày đã Luyện Khí tầng bốn rồi, mặc dù tu luyện càng về sau càng chậm nếu không nàng cũng không đến nỗi một đêm mới thăng được một cấp nhỏ, nhưng nghĩ lại thăng tới Trúc Cơ kỳ chắc chắn là không cần đến ba năm mới đúng.
Văn Thanh Viễn lại nói:
“Ngoài ra còn có một số linh thạch phù lục, bây giờ sư huynh đều không dùng tới, muội cầm lấy mà chơi đi."
Phù lục dưới tứ phẩm anh vẽ tùy ý, giờ anh đã thăng cấp rồi có thể thử vẽ phù lục ngũ phẩm được rồi.
Đợi anh vẽ xong sẽ lại mang tới cho tiểu sư muội.
Mắt Ninh Nguyệt sáng lên, có phù lục à, vậy vừa hay lấy ra học tập một chút:
“Cảm ơn đại sư huynh."
Văn Thanh Viễn thấy nàng nhận lấy thì lòng nhẹ nhõm hẳn, cũng không ở lại đây lâu, anh còn phải về bế quan để củng cố cảnh giới.
Sau khi anh đi Ninh Nguyệt mới mở túi trữ vật ra xem một chút, ngoài những phù lục đại sư huynh nói ra vậy mà còn có một vạn khối cực phẩm linh thạch!
Đây mới thực sự là một đêm giàu sụ này đúng không?
Mặc dù quà gặp mặt mấy vị phong chủ cho trước đó cũng không rẻ nhưng dù quý đến mấy cũng không thể đem quà bậc cha chú tặng đi đổi linh thạch được.
Sư huynh ra tay thật rộng rãi, xem ra đại sư huynh là một người thực sự biết kiếm linh thạch!
Tiện tay đem đồ đại sư huynh cho để vào không gian hỗn độn, thử ăn một viên Bích Cốc đan, không có mùi vị gì quá đặc biệt nhưng trong dạ dày bỗng chốc thấy no căng.
Sau đó dùng nước linh tuyền trong không gian tắm rửa một cái, lúc này mới mang theo loại trà ngon nhất sản xuất trong không gian tới Tàng Thư các.
Dù sao thời gian còn sớm nàng vẫn có thể xem sách thêm một canh giờ nữa, thuận tiện học hai thuật pháp thực dụng để tránh bị những chuyện vặt vãnh này làm lãng phí thời gian tu luyện của mình.
Người trông cửa quả nhiên vẫn là ông lão đó, khi Ninh Nguyệt tới đối phương đang nhắm mắt dưỡng thần, Ninh Nguyệt cũng chẳng quản đối phương có nhìn thấy hay không trước tiên cúi chào một cái, sau đó đem bộ đồ ăn đã rửa sạch cùng với trà nàng đã chuẩn bị đặt lên bàn đăng ký, thấy đối phương vẫn chưa có phản ứng gì nàng dứt khoát tự mình quẹt ngọc bài thân phận, lúc này mới bước vào Tàng Thư các.
Nàng vừa mới bước chân vào thì ngay sau đó ông lão mở mắt ra, nhìn số trà đặt trên bàn ông cầm lên ngửi ngửi, ừm?
Vậy mà là linh trà có chứa linh khí sao?
Đây là đồ tốt hiếm thấy a!
Con bé này còn khá có lương tâm!
Không khí rung động, ông lão nhanh ch.óng thu món đồ vào nhẫn trữ vật của mình, giây tiếp theo bóng dáng Hỏa Minh chân quân liền xuất hiện bên ngoài Tàng Thư các.
Ông rảo bước vào Tàng Thư các, chắp tay chào ông lão, đang định mở miệng đột nhiên ngửi thấy mùi trà trong không khí:
“Sư thúc, ngài giấu đồ tốt gì vậy?
Mau mau mau, gặp mặt chia nửa!"
