Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 443

Cập nhật lúc: 02/03/2026 05:27

“Con Hỏa Liệt Chỉ Điểu đuổi theo làm cát bay đ-á chạy, đám thú nhỏ trong rừng sợ hãi chạy tán loạn tứ phía.”

Không biết đã chạy trốn bao lâu, Phó Bạch Y tiêu hao linh lực quá lớn, lặng lẽ lấy ra một viên Bổ Linh Đan nuốt xuống, sau đó tiếp tục thúc động linh lực, lại dán thêm hai tấm Khinh Thân Phù và hai tấm Tật Hành Phù lên người, tốc độ quả nhiên nhanh hơn một chút, nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Nếu chỉ có một mình, hắn chắc chắn sẽ trực tiếp rút kiếm xông lên, dù kém một đại cảnh giới, hắn cũng có lòng tin vượt cấp chiến đấu.

Nhưng lúc này thì khác, hắn đang mang theo tiểu sư muội, không thể để muội ấy gặp nửa phần nguy hiểm, cho nên chỉ có thể tìm cách cắt đuôi con Hỏa Liệt Chỉ Điểu này trước.

Chỉ là hắn mang theo một người, muốn trốn thoát khỏi con yêu thú có hai cánh thì độ khó không phải bình thường!

009 nhắc nhở:

【Ký chủ, đây chính là núi Tê Phượng, tôi có bản đồ, bay về phía trước bên trái, chỗ đó là lãnh địa của Liệt Địa Hổ.】

Ánh mắt Ninh Nguyệt lập tức sáng lên:

“Tứ sư huynh, rẽ trái."

Phó Bạch Y cũng không hỏi tại sao lại rẽ trái, trực tiếp đổi hướng.

Hỏa Liệt Chỉ Điểu thấy hai con sâu nhỏ trốn sang địa bàn của Liệt Địa Hổ thì không cam lòng, phun một luồng hỏa diễm về phía hai người, Phó Bạch Y lách mình né được luồng lửa đó, tiếp tục bay về phía trước.

Không ngờ con Hỏa Liệt Chỉ Điểu phía sau đột nhiên dừng lại, trơ mắt nhìn họ chạy thoát.

Truyền thuyết nói núi Tê Phượng do thần thú Phượng Hoàng cai quản, nhưng thế giới này lại không thể có thần thú, cho nên không ai biết truyền thuyết đó là thật hay giả.

Điều mọi người biết là núi Tê Phượng có một con Liệt Địa Hổ có tu vi tương đương với Nguyên Anh kỳ của nhân loại.

Vốn dĩ Liệt Địa Hổ có sức chiến đấu mạnh hơn Hỏa Liệt Chỉ Điểu, bọn họ đáng lẽ phải tránh xa mới đúng, nhưng Ninh Nguyệt từ trong cuốn “Dị Văn Lục" biết được rằng, con Liệt Địa Hổ hệ Thổ ở núi Tê Phượng này là một kẻ ham ăn!

Chỉ cần thỏa mãn ham muốn ăn uống của nó thì nó cực kỳ dễ nói chuyện.

Theo như sách nói, có tu sĩ nhân loại vì đưa đồ ăn ngon cho nó mà còn nhận được quà từ nó.

Tất nhiên, nếu nó thực sự dễ nói chuyện như vậy thì con Hỏa Liệt Chỉ Điểu hung tàn kia đã không từ bỏ việc truy sát họ.

Liệt Địa Hổ cũng ăn không ít những tu sĩ nhân loại tự cao tự đại, nhưng so với Hỏa Liệt Chỉ Điểu thì Liệt Địa Hổ vẫn dễ nói chuyện hơn một chút.

Lỡ như không xử lý được nó, thì cùng lắm là tiếp tục chạy thôi.

Phó Bạch Y bay thêm một lát, thấy cuối cùng cũng thoát khỏi Hỏa Liệt Chỉ Điểu mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy bên dưới không có nguy hiểm gì, hắn từ từ hạ xuống mặt đất, lại ăn thêm một viên đan d.ư.ợ.c để hồi phục linh khí tiêu hao trong c-ơ th-ể:

“Sư muội, vừa rồi có bị dọa không?"

Ninh Nguyệt lắc đầu:

“Không có, có sư huynh bảo vệ muội, muội sao có thể bị dọa được?"

Nói đoạn, cô hì hì cười một tiếng:

“Thực ra còn khá kích thích đấy!"

Trên người cô đeo tổng cộng năm món pháp khí phòng ngự, ngoài một món là sư huynh cho, một món sư phụ cho ra, ba món còn lại đều là của các sư thúc tổ chưa từng gặp mặt tặng.

Đừng nói là một con Hỏa Liệt Chỉ Điểu cấp Kim Đan, ngay cả đòn tấn công của Nguyên Anh chân nhân cũng có thể bảo vệ cô vẹn toàn, cho nên khi đối mặt với con Hỏa Liệt Chỉ Điểu đó, trong lòng cô vững lắm!

Nhưng pháp khí có khả năng phòng ngự mạnh cơ bản đều là loại tiêu hao, cho nên, cô có thể tiết kiệm thì vẫn nên tiết kiệm một chút.

Phó Bạch Y mỉm cười:

“Vậy thì tốt, chúng ta nghỉ ngơi trước đã, đợi con chim ch-ết tiệt kia rời đi, chúng ta sẽ nhanh ch.óng quay về.

Núi Tê Phượng này cách rừng Yêu Thú hàng vạn dặm, trận pháp dịch chuyển kia vậy mà truyền chúng ta đi xa đến mức này."

Ninh Nguyệt nói:

“Đã đến thì cứ yên tâm ở lại thôi, dù sao cũng đã tới rồi, cũng không thể đi tay không về, lát nữa muội còn phải đào th-ảo d-ược săn yêu thú."

Phó Bạch Y:

“Tiểu sư muội đúng là nghé con mới đẻ không sợ hổ mà!”

Tiểu sư muội của hắn quả nhiên không giống với những nữ tu hễ chút là khóc lóc sướt mướt kia, tính cách này hắn thích!

Chương 391 Tu chân quyến vương 19

Hắn vừa nghĩ như vậy, từ xa truyền đến một tiếng hổ gầm, đám thú nhỏ trong rừng điên cuồng chạy tán loạn, ngay sau đó một con mãnh hổ màu vàng oai phong lẫm liệt dài sáu thước, cao bốn thước xuất hiện trong tầm mắt của hai người.

Ninh Nguyệt thấy con hổ này quả nhiên xuất hiện, vội vàng lấy ra một cái bàn dài từ trong kho không gian, sau đó bày lên đó đúng bốn mươi món đại thực:

“Chúng tôi vô tình xông vào địa bàn của ông, không có ác ý, những món ăn này coi như là quà tạ lỗi, xin mời ông nếm thử."

Con Liệt Địa Hổ vốn định một mồm ăn tươi nuốt sống kẻ dám tự tiện xông vào lãnh địa của mình, nhưng luồng t.ử khí nồng đậm trên người cô bé trước mắt khiến nó dập tắt ý định đó.

Trên người nó có một tia huyết mạch của thần thú Bạch Hổ, vì vậy từ trong truyền thừa biết được rằng, người có loại t.ử khí này, hoặc là có đại cơ duyên đại khí vận, hoặc là nhân gian đế vương, nhưng bất kể là loại nào, nó cũng không nên kết oán với đối phương.

Hơn nữa con bé này cũng khá hiểu chuyện, vừa lên đã dọn ra một bàn thức ăn lớn như vậy, tuy rằng thức ăn trước mắt không có chút linh khí nào nhưng ngửi thì rất thơm.

Đồ dâng tận miệng không ăn thì phí, Liệt Địa Hổ lập tức tiến lên nếm thử, vừa ăn vừa chê bai:

“Hương vị thì không tệ, nhưng nguyên liệu không được.

Thôi vậy, hai con người trước mắt này tu vi quá thấp, chắc chắn không đối phó được với những con thú ngon kia, cứ ăn tạm vậy.”

Rất nhanh, bốn mươi đĩa thức ăn đã bị nó quét sạch như gió cuốn vào bụng, đáng tiếc bụng nó quá lớn, ăn không đủ.

Nó gầm gừ vài tiếng về phía Ninh Nguyệt, Ninh Nguyệt nhìn sư huynh.

Phó Bạch Y:

...

Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần đưa sư muội tiếp tục bỏ chạy rồi, kết quả, thao tác của sư muội làm con hổ ngớ người ra, xem ra hai bên còn muốn giao lưu một chút, nhưng hắn cũng không có chức năng phiên dịch này nha.

Liệt Địa Hổ lúc này mới nhớ ra đối phương không hiểu thú ngữ:

“Đi theo ta, mang theo cả cái bàn này nữa."

Ninh Nguyệt đột nhiên nghe thấy con hổ này nói tiếng người thì sửng sốt một chút, sau đó cô liền nói:

“Hổ ca, không lẽ ông nhìn trúng cái bàn này của tôi rồi chứ?

Đây là đồ nghề ăn cơm của tôi đấy, cả ngọn núi của chúng tôi chỉ có mỗi cái bàn ăn cơm này, cho ông rồi thì chúng tôi lấy gì mà dùng?"

Liệt Địa Hổ không tin, con bé này cậy nó không biết nhìn hàng sao?

Cái bàn này nhìn thì đẹp, dùng thì tiện, nhưng nó chỉ được làm từ loại gỗ bình thường, chẳng có chút linh khí nào, lừa ai cơ chứ?

Ninh Nguyệt xòe tay ra với nó:

“Hổ đại ca ông kiến thức rộng rãi, chắc chắn đã nghe nói qua Vạn Kiếm Tông rồi chứ?"

Liệt Địa Hổ:

...

Vạn Kiếm Tông?

Chẳng phải là cái lũ nghèo rớt mồng tơi trong số những kẻ nghèo sao?

Hai đứa nhỏ này là người của Vạn Kiếm Tông?

Vậy, vậy lời con bé nói có lẽ là thật!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.