Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 46
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:07
“Theo bà thấy, trong thẻ ngân hàng của con gái đã có chín con số tiền gửi rồi, chẳng lẽ không phải là phú nhất đại sao?”
Bố Ninh sau khi nhận ra:
……
Xoa xoa mái tóc, bố Ninh nghiến răng nói:
“Bà có biết thế nào là phú nhất đại thế nào là phú nhị đại không?
Phú nhất đại là phải tự mình phấn đấu, phú nhị đại là chỉ cần hưởng thụ thôi.
Bà muốn con gái mình ngày nào cũng vất vả hay là ngồi không ở nhà cũng có tiền tiêu?”
Mẹ Ninh:
……
Nếu ông không nghiến răng thì tôi đã tin lời sằng bậy của ông rồi!
Tuy nhiên, muốn gia đình hòa thuận thì có những lời không thể nói thẳng tuột ra, “Ông nói đúng, con gái mình ham học như vậy, ham làm thí nghiệm như vậy, làm cha mẹ như chúng ta chỉ có thể ủng hộ con thôi.
Vậy chuyện kiếm tiền không thể để con phải lo lắng thêm nữa.”
Lời này nói ra, bà thật sự cảm thấy hổ thẹn nha.
Chỉ một xưởng may nhỏ thế này, đừng nói là bọn họ hoàn toàn không biết nghề, kể cả có biết nghề đi chăng nữa, chưa chắc đã thực sự kiếm được tiền, nếu không lão Giang việc gì phải bán xưởng cho con gái họ?
Hai vợ chồng họ —— hừ hừ……
Liều mạng cố gắng thôi, vì để con gái thành “phú nhị đại”!
……
Lúc tan học buổi trưa, Ninh Nguyệt bất ngờ nhận được điện thoại của Nhan phu nhân.
Nghĩ ngợi một lúc cô vẫn bắt máy.
“Nhan phu nhân.”
Giọng nói rất nhạt, không mang theo chút cảm xúc nào, nghe vào tai Nhan phu nhân chẳng hiểu sao lại nảy sinh một luồng cảm giác xa lạ.
Bà luôn cảm thấy, từ ngày Thanh Thanh trở về nhà họ Nhan, đứa trẻ này đã trở nên khác hẳn người mà bà từng biết, “Nguyệt Nguyệt, dù con có quay về nhà họ Ninh, nhưng ta cũng đã nuôi nấng con mười bảy năm, gọi Nhan phu nhân không thấy quá xa lạ sao?”
Ninh Nguyệt:
“Chứ không thì gọi là gì?”
Nhan phu nhân:
……
“Cái đó, ngày mai là cuối tuần rồi, về nhà ăn một bữa cơm đạm bạc đi, ông nội nhớ con rồi.”
“Nhan phu nhân, tôi thấy mối quan hệ giữa chúng ta đã kết thúc vào cái ngày tôi rời khỏi nhà họ Nhan rồi.
Sau này không cần thiết phải tiếp xúc nữa, nếu có chuyện gì bà cứ nói thẳng, không cần phải vòng vo như vậy.”
Nhan phu nhân ở đầu dây bên kia hít một hơi thật sâu, bộ móng tay mới làm xong suýt chút nữa bị bà bóp gãy.
“Dù sao cũng đã sống cùng nhau bao nhiêu năm, con thật sự không muốn về thăm sao?”
Ninh Nguyệt:
“Về để nhìn bộ mặt lạnh lùng của cả nhà các người sao?
Tôi đâu có bệnh, về nhà các người để tự tìm ngược đãi.”
“Nhan phu nhân nếu không có chuyện gì tôi cúp máy đây, bận.”
Sợ cô thật sự cúp máy, Nhan phu nhân cuối cùng cũng mở lời, “Đừng cúp, cổng trường các con có một tiệm đồ ngọt, lát nữa chúng ta gặp nhau ở đó đi, tầm một tiếng nữa ta đến nơi.”
“Nhan phu nhân nghe không hiểu lời tôi nói sao?
Tôi đã nói rồi, tôi bận, không rảnh, có chuyện thì nói, không có chuyện tôi cúp đây.”
Nhan phu nhân hít sâu một hơi, nén lại luồng bực bội trong ng-ực, bên cạnh cậu con trai còn đang điên cuồng nháy mắt với bà, bà chỉ có thể nói lần nữa:
“Ta nghe nói con và Lợi tổng Lợi Chính Dân có quan hệ khá tốt.
Chuyện làm ăn của gia đình đang gặp chút rắc rối, con có thể giúp nói một tiếng với Lợi tổng được không.”
Ninh Nguyệt:
Nói mình và Lợi tổng quan hệ tốt, ám chỉ mình và Lợi Chính Dân có quan hệ mờ ám sao?
“Nghe nói?
Nghe ai nói vậy?”
Nhan phu nhân nghiến răng, tự nhiên là Thanh Thanh và Vũ Trạch nói rồi.
Nói cô sở dĩ có thể tiêu xài ở tòa nhà Thế Kỷ chắc chắn là do được Lợi tổng bao nuôi.
Bị b.a.o n.u.ô.i mà còn có thể thân thiết với vị tiểu thiếu gia nhà họ Lợi như vậy, rõ ràng đứa con nuôi này của bà cũng có chút thủ đoạn, nói không chừng có thể giúp được chút việc trong dự án ở phía Nam thành phố.
“Nguyệt Nguyệt, nghe ai nói không quan trọng, dù sao nhà họ Nhan cũng đã nuôi con mười bảy năm.
Nay nhà họ Nhan gặp khó khăn, con thật sự không thể giúp anh trai con một chút sao?”
“Thứ nhất, bà thấy không quan trọng là vì đó không phải chuyện của bà.
Thứ hai, nhà họ Nhan nuôi tôi mười bảy năm, nhà họ Ninh cũng nuôi Nhan Thanh Thanh mười bảy năm.
Nếu bà cứ nhất quyết nói số tiền tôi tiêu ở nhà họ Nhan nhiều hơn Nhan Thanh Thanh tiêu ở nhà họ Ninh, tôi có thể trả tiền.
Thứ ba, mẹ tôi chỉ sinh một mình tôi, tôi không nhớ mình còn có một người anh trai nào cả.
Thứ tư, theo tôi được biết, trong dự án phía Nam thành phố, Nhan thị vốn đã là đối tác với Lợi thị rồi, tôi không biết ý nghĩa của việc Nhan phu nhân tìm tôi nói giúp là ở đâu?”
Sắc mặt Nhan phu nhân đen như than, con nhỏ này quả nhiên sẽ không giúp bọn họ.
Nào ngờ Ninh Nguyệt lại mở miệng:
“Tuy nhiên, nếu bà đã nhất quyết dùng ơn nuôi dưỡng của nhà họ Nhan để uy h.i.ế.p tôi, tôi cũng không phải là không thể giúp.
Nhan thị bị kẹt vốn lưu động, hy vọng Lợi thị nhường một bước, rót vốn sớm để dự án phía Nam thành phố nhanh ch.óng triển khai đúng không?
Vậy tôi sẽ giúp bà nói một tiếng với Lợi tổng, nhưng chỉ duy nhất lần này thôi, sau này nợ nần giữa tôi và nhà họ Nhan coi như xóa sạch.
Bà đợi điện thoại của tôi đi.”
Nhan phu nhân nhìn chiếc điện thoại đã bị cúp mà hận đến nghiến răng nghiến lợi, “Nó và họ Lợi quả nhiên là có quan hệ, nếu không nó không thể biết rõ ràng như vậy được.”
Mặc kệ cô ta có quan hệ hay không, Nhan Hạo Thiên chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng, “Mẹ, con nhỏ đó nói sao?
Nó có đồng ý không?”
Nhan phu nhân:
“Nó bảo mẹ đợi điện thoại.”
Chương 42 Thật Giả Thiên Kim
Nhan Hạo Thiên thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, vậy là coi như thành rồi.
May quá, sớm biết con bé này có bản lĩnh như vậy, lúc đầu bọn họ nên giữ người lại, nhà họ cũng đâu phải không nuôi nổi.
Cúp điện thoại của Nhan phu nhân, Ninh Nguyệt liền liên lạc với Lợi Chính Dân.
“Sắp được rồi ạ, Nhan phu nhân một người cao ngạo như vậy mà lại đang tìm cách lân la với cháu.
Cháu vừa thử một chút, vốn lưu động của Nhan thị thực sự đã bị kẹt cứng toàn bộ rồi.”
Lợi Chính Dân cười như một con cáo già.
Trước Tết, Nhan thị chạy đôn chạy đáo khắp mấy ngân hàng lớn, nhưng khoản vay lấy ra được cũng chẳng thấm vào đâu.
Dẫu sao bản thân họ cũng đã có khoản vay ở các ngân hàng lớn rồi, miếng thịt trong miệng này nuốt không trôi nhả không xong, lúc này họ không nhường chút lợi ra thì chẳng ai chịu tiếp nhận đống hỗn độn này đâu.
“Được, chú biết rồi.”
Lợi Chính Dân cúp điện thoại, trong lòng thầm thắp nến cầu nguyện cho nhà họ Nhan.
Rõ ràng là có ơn với Ninh tiểu thư, kết quả là cái nhà đó mắt không tròng, cứ thế mà kết oán.
Nhà họ Ninh so với nhà họ Nhan thì đúng là một trời một vực, không thích thì cứ tránh xa ra, việc gì phải dẫm người ta một cái chứ?
Giờ thì hay rồi, bị người ta tính kế, thoải mái chưa?
Hơn nữa ông không tin Ninh tiểu thư chỉ làm chút việc nhỏ xíu thế này thôi đâu.
Người nhà họ Nhan nôn nóng chờ đợi, nhưng mãi đến chiều tối điện thoại vẫn không kêu.
Ngay lúc họ tưởng mình bị Ninh Nguyệt chơi khăm, thì điện thoại của Nhan tổng cuối cùng cũng vang lên, người gọi đến là thư ký của Lợi Chính Dân.
