Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 497
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:21
Bốn vị đồ đệ đồng thanh:
“Sư tôn vất vả rồi, chúc mừng tiểu sư muội kết đan thành công."
Ninh Nguyệt đã tắm rửa thay đồ sạch sẽ, tò mò nhìn khối tròn nhỏ màu đen trong lòng Văn Thanh Viễn:
“Sư huynh, muội không nhìn lầm chứ, đây là tiểu hắc long sao?"
Văn Thanh Viễn cười nhẹ:
“Ừ, nó tên là Long Uyên, muội tặng huynh đấy."
Tiểu hắc long kiêu ngạo liếc nhìn Ninh Nguyệt một cái, sau đó quay đầu lại, rúc vào lòng Văn Thanh Viễn không thèm động đậy nữa.
Ninh Nguyệt:
“..."
“Nó và đại sư huynh, thật đúng là rất xứng đôi!"
Đại lục tu chân này đã nhiều năm không xuất hiện thần thú như Long Phượng rồi, chúng nó cũng biến mất cùng với thông đạo phi thăng.
Giờ đây, con Tiểu Tứ Nhãn mà Ninh Nguyệt khế ước và con tiểu hắc long trước mắt này giống như đang thầm ám chỉ điều gì đó.
Văn Thanh Viễn mỉm cười:
“Quả thực là vậy."
Ninh Nguyệt thấy được đại sư huynh đặc biệt yêu thích con tiểu hắc long này.
Đương nhiên rồi, bất kỳ ai có thể khế ước được với Rồng thì cũng chỉ có nước vui mừng thôi.
Hỏa Minh chân quân thấy mấy đứa đồ đệ này cứ nói mãi không thôi, không nhịn được mà ho một tiếng:
“Được rồi, các con lui ra trước đi, để tiểu sư muội các con bế quan củng cố cảnh giới một chút.
Các con cũng lo mà tu luyện đi, ngàn vạn lần đừng để bị muội ấy đuổi kịp, nếu không thì, hừ..."
Bốn vị đồ đệ giải tán ngay lập tức!
Lời sư tôn chưa nói hết bọn hắn đều hiểu, nếu không thì mất mặt lắm!
Mặc dù Nguyên Anh kỳ là có thể tự lập ngọn núi riêng rồi, nhưng Văn Thanh Viễn và Triển Bằng Phi đều là người sợ rắc rối, không ai muốn ra riêng tự lập môn hộ cả.
Không rời khỏi ngọn núi thứ chín cũng được, nhưng bị người đi sau vượt mặt thì không xong đâu.
Tiểu sư muội biến thái quá, cảm giác không nỗ lực tu luyện thật sự có khả năng sẽ bị muội ấy vượt qua mất.
Sau khi bốn vị đồ đệ rời đi, Hỏa Minh chân quân cũng đi mất.
Ninh Nguyệt bước vào phòng, lúc này mới lấy ngọc giản truyền tin ra xem một chút.
Trên đó có rất nhiều tin nhắn, đều là Đinh Chỉ chi-a s-ẻ với cô về những chuyện xảy ra xung quanh nàng.
Lúc đầu tin nhắn nàng gửi đến rất nhiều, đa số đều nói về những thứ liên quan đến Tống Uyển Yên, ví dụ như cô ta ôm ấp hôn hít vị sư huynh nào đó bị Trần Cẩn bắt quả tang tại trận, sau đó các sư huynh sư đệ đ-ánh thành một đoàn.
Tóm lại chuyện xảy ra không chỉ một hai lần, toàn bộ tông môn Phiêu Miểu đều loạn cào cào.
Nhưng những tin nhắn này đều là của hai tháng trước rồi.
Hai tháng gần đây tin nhắn nàng gửi đến ít đi rất nhiều, đặc biệt là tin nhắn cuối cùng đã là từ bảy ngày trước nàng gửi tới rồi.
Ninh Nguyệt không khỏi nhíu mày, cảm thấy có chút không ổn nha.
Chẳng lẽ Đinh Chỉ bị cặp thầy trò không làm người kia bắt nhốt lại rồi?
Cô vuốt tin nhắn lên trên một chút, một tháng rưỡi trước Đinh Chỉ lại ra ngoài làm nhiệm vụ, chỉ là nội dung nhiệm vụ nàng không nói, cũng không nói khi nào về, chỉ là ra sức nói Tống Uyển Yên đáng ghét, Trần Cẩn đáng ghét, Dạ Văn Hiên đáng ghét...
Nếu để người khác nhìn thấy tin nhắn nàng gửi, chắc chắn sẽ nghĩ nàng là một người không mấy được lòng người, nếu không sao lại đi ghét sạch sành sanh người của đỉnh Phiêu Miểu như vậy?...
Bích Vân Tông, đỉnh Phiêu Miểu.
Đinh Chỉ mà Ninh Nguyệt đang lo lắng đang bị nhốt trong một căn phòng tối nhỏ cách biệt với mọi linh lực.
Hơn nữa tất cả mọi thứ trên người nàng đều bị lục soát mang đi hết, bao gồm cả ngọc giản truyền tin của nàng, ngoại trừ quần áo thì chẳng còn gì khác.
Mỗi ngày sẽ có người đúng giờ mang cơm đến cho nàng, nàng chỉ có thể mượn chút thời gian đưa cơm này để nhìn ánh nắng mặt trời bên ngoài một chút, nhưng cũng chỉ là chớp nhoáng.
Mà trạng thái này đã kéo dài năm ngày rồi.
Ai mà ngờ được chứ?
Đi làm nhiệm vụ một chuyến trở về nàng bị thương, tu vi Luyện Khí đỉnh phong vốn có bị tụt mất hai tầng.
Sau đó nàng không những không nhận được sự giúp đỡ từ các sư huynh sư tôn, ngược lại còn bị đại sư huynh cướp mất tài nguyên tu luyện mà nàng đáng lẽ được nhận.
Nàng đi tìm sư tôn khiếu nại, thế mà thế nhưng lại trực tiếp bị nhốt lại!
Chuyện Ninh Nguyệt nói với nàng một năm trước ở bí cảnh đã trở thành sự thật rồi!
Sư tôn có lẽ là vì mãi không tìm thấy Tẩy Linh Thảo nên đã cuống cuồng rồi, ông ta thật sự định ra tay với đứa đệ t.ử mang hai linh căn được đặc biệt thu nhận về như nàng rồi.
Ngoài cửa bất ngờ truyền đến hai tiếng bước chân.
Trước đây người mang cơm cho nàng đều là đệ t.ử tạp dịch trên đỉnh Phiêu Miểu, đưa xong là đi ngay, đến một lời cũng không nói với nàng, cũng chưa từng có hai người cùng lúc xuất hiện.
Đinh Chỉ âm thầm sờ lên cổ tay mình, từ bên trong lấy ra một viên Lưu Ảnh Thạch kích cỡ bằng cái cúc áo, gắn vào trâm cài tóc của mình, sau đó không cử động nữa.
Còn phải cảm ơn vị sư tôn tốt của nàng, vì biết nàng không chạy thoát được nên cũng không trói nàng lại.
Tiếng mở ổ khóa vang lên, “két" một tiếng, cánh cửa dày nặng bị đẩy ra, ánh sáng nương theo khe cửa chiếu vào căn phòng tối.
Một bóng người bước vào, một người khác chắc là đứng lại bên ngoài cửa.
Đợi khi Đinh Chỉ thích nghi được với ánh sáng như vậy, một đôi giày thêu hoa trà trắng xinh đẹp xuất hiện trước mắt nàng.
Đôi giày này nàng biết, là một đệ t.ử nội môn nào đó trên đỉnh Phiêu Miểu tặng cho Tống Uyển Yên.
Giày có chức năng phòng ngự, hơn nữa khi chạy còn có tốc độ cộng thêm, tóm lại là một món thần khí chạy trốn.
Ngày Tống Uyển Yên nhận được nó đã đến trước mặt vị sư tỷ là nàng đây khoe khoang, còn bóng gió mỉa mai nàng không được ai yêu thương.
Ngay sau đó trong căn phòng tối bừng sáng lên, là Tống Uyển Yên lấy ra một viên Dạ Minh Châu.
Đinh Chỉ khẽ cử động đầu, đảm bảo Lưu Ảnh Thạch có thể quay được toàn bộ Tống Uyển Yên.
“Tam sư tỷ, Yên nhi đến thăm tỷ này."
Đinh Chỉ:
“Ừ, vậy thì thật là cảm ơn tiểu sư muội rồi."
Tống Uyển Yên hưng phấn nói:
“Tam sư tỷ đúng là nên cảm ơn muội.
Tỷ còn chưa biết đâu nhỉ, sư tôn đã tìm thấy cách giúp chúng ta loại bỏ linh căn rồi, rất nhanh chúng ta cũng có thể trở thành đơn linh căn rồi đó, sư tỷ có vui không?"
Đinh Chỉ:
“Nếu nàng chưa từng nghe qua lời của Khương sư tỷ, có lẽ nàng thật sự sẽ tin đấy.”
Nàng giả bộ mang bộ dạng rất có hứng thú hỏi:
“Ồ, chẳng lẽ là sư tôn đã tìm thấy Tẩy Linh Thảo rồi sao?
Vậy thì thật là quá tốt rồi!"
Nói xong biểu cảm của nàng lại có chút chán nản:
“Nhưng ta nghe nói Tẩy Linh Đan cũng không nhất định một lần là có thể tẩy sạch hoàn toàn linh căn không muốn đâu, nếu đan d.ư.ợ.c chỉ có hai viên thì tiểu sư muội cứ giữ lấy hết đi, c-ơ th-ể muội là quan trọng nhất, sư tỷ thật sự không muốn nhìn muội bị bệnh nữa."
Thần sắc Tống Uyển Yên đầu tiên là cứng đờ, sau đó lại đắc ý nói:
“Tam sư tỷ, sư tôn không có tìm thấy Tẩy Linh Thảo đâu nhé.
Tuy nhiên tỷ cứ yên tâm, muội chắc chắn sẽ ổn thôi, chỉ là tam sư tỷ thì phải xem vận may rồi!"
Đinh Chỉ muốn dụ cô ta nói ra chân tướng, nhưng tiếp theo dù nàng có gài bẫy thế nào Tống Uyển Yên cũng né tránh không nói.
Đinh Chỉ tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng chẳng có cách nào cả.
