Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 53

Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:09

Bữa cơm này khiến ba cô gái có chút khó tiêu, các nam sinh đối diện quá nhiệt tình, lúc ba người định rời đi, Kha T.ử Hằng còn đang mời mấy người đi quán bar chơi, Lâm Tranh là người đầu tiên lên tiếng từ chối:

“Tớ có giờ giới nghiêm, trước mười giờ phải về ký túc xá nghỉ ngơi, cố vấn học tập, quản lý ký túc xá đều có s-ố đ-iện th-oại của người nhà tớ, một khi tớ không về, người nhà tớ có thể tìm tới tận nơi đấy."

Ăn xong đã chín giờ rồi, còn đi quán bar thì không biết sẽ quậy đến lúc nào.

Hơn nữa với mấy nam sinh này đều không tính là quen thân, vả lại trên bàn ăn, biểu hiện của họ đều quá nhiệt tình, đặc biệt là, ai cũng biết quán bar không phải nơi tốt đẹp gì, con gái nhà lành, không có việc gì tốt nhất vẫn là không nên đi.

Vì thế Lâm Tranh từ chối vô cùng dứt khoát.

Đồng Giai Mẫn lập tức bĩu môi:

“Lâm Tranh cậu làm thế này thật mất hứng quá, chỉ là đi chơi một chút thôi mà, tớ còn chưa được đi quán bar bao giờ đâu!"

Lâm Tranh nói:

“Tớ có cấm cậu đi đâu, cậu đi cùng bạn trai cậu là được rồi mà?"

Đồng Giai Mẫn nói:

“Nhưng cậu mà đi, Ninh Nguyệt và Mã Lệ San cũng muốn đi theo, tớ làm sao mà mặt dày đi tiếp được chứ!

Thì cứ cùng đi chơi một lát đi, đừng vội về thế được không?"

Ninh Nguyệt đeo túi vải lên vai, sau đó kéo Lâm Tranh đi ra ngoài luôn, Mã Lệ San cũng vội vàng đi theo, hai người dùng hành động thực tế để bày tỏ, không chỉ Lâm Tranh muốn rời đi, mà họ cũng không muốn đi quán bar gì đó.

Trong ba người bạn cùng phòng đi cùng Kha T.ử Hằng hôm nay, Hầu Văn Hãn là người tỉnh Y, ăn mặc rõ ràng cao cấp hơn hẳn mấy người khác, nhìn qua là thấy gia cảnh không tồi, vả lại cũng có thể thấy Kha T.ử Hằng có ý vun vén cho Hầu Văn Hãn và Lâm Tranh, còn tầm mắt của Liêu Thiên Tân cứ đảo quanh cô và Mã Lệ San, cứ như đang kén chọn bắp cải xem cái nào tươi hơn, rẻ hơn vậy.

Điều này khiến cảm nhận của Ninh Nguyệt về mấy người này thực sự không tốt chút nào.

Hơn nữa đi quán bar thì không tránh khỏi việc uống r-ượu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì có hối hận cũng đã muộn.

Đồng Ý là người biết chuyện:

“Không muốn đi thì thôi vậy, sau này có cơ hội rồi tính tiếp, đi thôi, nhân tiện chúng ta cùng về trường luôn, đêm hôm khuya khoắt mấy bạn nữ đi về một mình không an toàn đâu."

Tám người, Hầu Văn Hãn và Liêu Thiên Tân đều lái xe tới, Đồng Giai Mẫn hết sức mời mọc Lâm Tranh cùng ngồi xe của Hầu Văn Hãn, Lâm Tranh không nỡ từ chối đành phải lên xe, kết quả cô bị nhét vào ghế phụ.

Chương 48 Thật Giả Thiên Kim

Đêm đó về đến ký túc xá, không ai nói thêm gì nhiều, chiều ngày hôm sau, Lâm Tranh đã điều tra rõ mồn một lai lịch của mấy người trong phòng Kha T.ử Hằng:

“Cái tên Hầu T.ử Hãn đó, cha anh ta nghe nói là đại gia ở tỉnh Y, trong tay có một miếng đất, năm nay định khởi công rồi, nói là dùng để xây câu lạc bộ, kết quả thủ tục bị kẹt, nhà Đồng Giai Mẫn muốn làm ăn với nhà họ Hầu, vừa khéo, Kha T.ử Hằng là bạn trai cô ta.

Nhà Liêu Thiên Ý (Tân) chính là ở Kinh Thành, điều kiện gia đình khá giả, trong ký túc xá quan hệ với Hầu T.ử Hãn là tốt nhất, đúng rồi, các cậu chắc chắn không biết đâu, đại lý Ferrari 4S ở Kinh Thành chính là của nhà anh ta đấy."

Vậy nhà họ Đồng kia cũng khá lợi hại, muốn mở đại lý 4S, chỉ có tiền thôi là không đủ, mấu chốt nhất chính là nhân mạch.

Lâm Tranh nói:

“Trong bốn người đó, Đồng Ý đối nhân xử thế là chu đáo nhất, nhìn một cái là biết gia giáo không tồi.

Còn cái tên họ Liêu kia..."

Nhắc đến Liêu Thiên Tân, Lâm Tranh nhíu mày, ấn tượng của cô về Liêu Thiên Tân vô cùng tệ, cái ánh mắt nhìn người đó khiến người ta vô cùng chán ghét.

Ninh Nguyệt cười nói:

“Có phải giống như một tên công t.ử đào hoa không?"

Lâm Tranh vỗ tay:

“Đúng là cái cảm giác đó đấy!

Nhà anh ta chắc cũng có chút điều kiện, nhưng khẳng định không bằng họ Hầu và Đồng Ý, nếu không cũng không nuôi ra cái tính nết như vậy."

Mã Lệ San nói:

“Quản bọn họ là hạng người gì làm chi, dù sao cũng biết mục đích của họ rồi, sau này tránh xa ra là được."

Lâm Tranh nói:

“Có lẽ coi tớ thành mấy cô tiểu thư ngốc nghếch ngọt ngào rồi, tiện tay dùng 'mỹ nam kế' với tớ, nhưng anh ta cũng đâu phải mỹ nam đâu."

Nói đoạn còn nhăn mũi, như thể đang chê bai tên họ Hầu kia xấu trai vậy.

Động tác này cô làm ra thực sự rất đáng yêu, Ninh Nguyệt không nhịn được mà nhéo má cô một cái, con gái đáng yêu ai mà chẳng yêu chứ, đúng không?

“Người xứng được với Tranh Tranh nhà mình, ít nhất cũng phải là đệ nhất mỹ nam thiên hạ, kém một chút cũng không xong."

Mã Lệ San cũng ở bên cạnh phụ họa theo, ba người đang nói cười vui vẻ thì Đồng Giai Mẫn trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Trong phòng bỗng im bặt, Lâm Tranh lười chẳng muốn đoái hoài đến Đồng Giai Mẫn, lại kéo Ninh Nguyệt nói chuyện:

“Học kỳ này cậu vẫn định vào phòng thí nghiệm à?"

“Giáo sư đã đăng ký dự án mới rồi, chỉ cần kinh phí được duyệt là chắc sẽ vào phòng thí nghiệm thôi."

Đồng Giai Mẫn vốn dĩ đang xị mặt, nhưng thấy không ai thèm đếm xỉa đến mình, vội vàng nặn ra một nụ cười, đi tới bên bàn học của Lâm Tranh:

“Tranh Tranh, Hầu Văn Hãn gọi cậu xuống dưới một lát kìa, cậu mau xuống xem thử đi, chắc là có việc tìm cậu đấy."

Mấy người đi tới bên cửa sổ nhìn xuống, quả nhiên thấy Hầu Văn Hãn đang đứng dưới lầu, trên tay còn xách một cái túi, Liêu Thiên Tân cũng ở đó.

Lâm Tranh rụt đầu lại, nói với Đồng Giai Mẫn:

“Cậu bảo anh ta, tớ không rảnh."

Chẳng qua là mang cho cô ít đồ ăn đồ uống gì đó thôi, nhưng một là tình cảm của họ chưa đến mức đó, hai là, cô có thiếu chút đồ ăn đó đâu?

Vậy tại sao anh ta lại nghĩ cô sẽ nhận đồ của anh ta chứ?

Đồng Giai Mẫn còn định khuyên:

“Ái chà, cậu cứ xuống một chuyến đi cho rồi, chẳng lẽ cứ để người ta đợi mãi, nếu không Hầu Văn Hãn chẳng phải rất mất mặt sao?"

Ninh Nguyệt:

“Nói thế mà nghe được à, vốn là người chẳng quen thân gì, anh ta muốn gặp là Lâm Tranh phải phối hợp sao?

Hơn nữa, mặt mũi của Hầu Văn Hãn liên quan gì đến Lâm Tranh?

Hôm nay anh ta có thể ép Lâm Tranh xuống gặp một lần, ngày mai có phải anh ta có thể ép Lâm Tranh yêu đương với anh ta, ngày kia có phải còn ép Lâm Tranh kết hôn với anh ta không?"

Đồng Giai Mẫn bực mình:

“Cậu nói gì vậy?

Yêu đương cái gì chứ, người ta đâu có ý đó?"

Ninh Nguyệt:

“Cậu chắc chắn anh ta không có ý đó không?

Vậy bây giờ anh ta đang làm cái gì?

Cậu làm sao mà chắc chắn được?

Chẳng lẽ cậu là con sán trong bụng anh ta à?"

Lời này khó nghe thật, Đồng Giai Mẫn đương trường biến sắc, thấy không ai giúp mình lấy một câu, lập tức phẩy tay áo rời đi, trước khi đi còn sập cửa ký túc xá một tiếng vang dội.

Sau đó, Mã Lệ San nhìn thấy hai người dưới lầu cùng rời đi với Đồng Giai Mẫn.

“Thật không biết cô ta nghĩ cái gì nữa, nhìn cứ như có bệnh nặng ấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 53: Chương 53 | MonkeyD