Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 594
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:27
“Việc Ngụy Vương tạo phản hắn tham gia từ đầu đến cuối nên tự nhiên là biết rõ, nhưng hắn không ngờ phụ vương tốt của mình lại thất bại nhanh đến thế, thậm chí còn mất mạng.
Nếu không phải Sài Hinh Nguyệt đưa hắn ra khỏi hoàng cung, có phải hắn cũng sẽ ch-ết trong cung rồi không?”
……
Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn, đằng xa còn truyền đến tiếng sói hú.
Những người này hiện giờ đều trói gà không c.h.ặ.t, nếu thật sự gặp phải bầy sói, thì chỉ có nước làm mồi cho chúng.
Vì vậy mấy người vội vàng bắt đầu tìm nơi trú chân.
Nhan Hinh Nguyệt đã từng nghe Ninh Nguyệt kể về quá trình nàng sống sót như thế nào, thế nên rất nhanh nàng đã tìm thấy cái sơn động mà Ninh Nguyệt từng nhắc đến.
Bên trong đúng là có một cái hũ gốm vỡ, trên đất trải cỏ, cách sơn động không xa cũng quả thật có một con sông.
Nhóm Dung Thước nhìn cái sơn động này, từng người mặt đen như than.
Tiêu Dật Phong:
“Tại sao chúng ta phải rúc trong một cái sơn động nhỏ xíu thế này?"
Trên khuôn mặt vẫn còn xinh đẹp của Sài Hinh Nguyệt không có biểu cảm gì, chỉ là ánh mắt nàng có chút đờ đẫn.
Nàng đang nghĩ, mục đích của con em gái tốt kia khi vứt bọn họ ở đây là gì?
Trừng phạt?
Sau khi trừng phạt thì sao?
Việc mình hạ độc nó, nó đã biết rồi, nhưng nó lại có thể nhẫn nhịn lâu như vậy mà không phát tác, đúng là giỏi chịu đựng thật.
Người càng như vậy thì tâm địa càng độc ác, chẳng lẽ, chẳng lẽ nó muốn g-iết sạch bọn họ sao?
Không không không không không, nàng vẫn chưa sống đủ, nàng không muốn ch-ết!
“Hay là huynh liên lạc với phía cha huynh đến đón chúng ta?"
Sài Hinh Nguyệt nói.
Nam Cung Hạo đi mười bước xoay năm vòng trong sơn động, giơ chân đ-á thẳng vào cái hũ gốm vỡ kia, một tiếng “pằng", hũ gốm vỡ nát tan tành.
“Cái nơi rách nát này, trẫm một khắc cũng không muốn ở lại!
Các người muốn thế nào trẫm không quản, trẫm phải về kinh, trẫm phải đoạt lại hoàng vị!"
Dung Thước ngồi bệt xuống đống cỏ.
Hắn trước đây luôn sống ở Thần Y Cốc, lúc mới bái sư, khi còn là học đồ đều do các sư thúc trong cốc dẫn lên núi hái thu-ốc nhận mặt thu-ốc, ngủ lại trên núi rất nhiều.
Cho dù sau này hắn trở thành đại sư huynh, thành thiếu cốc chủ cũng không tránh khỏi việc ra ngoài hái thu-ốc, môi trường khắc nghiệt đến đâu hắn cũng có thể chấp nhận được.
Những người khác thì không xong, thân phận ai nấy đều cao quý, không có ai từng chịu khổ, bọn họ ai cũng không muốn ở lại trong cái sơn động rách nát này nữa.
Chẳng mấy chốc mấy gã đàn ông này đã bàn bạc xong, muốn cùng nhau rời khỏi đây, hơn nữa dựa vào năng lực của mấy người đàn ông bọn họ, chỉ cần rời khỏi đây thì ngày tháng sẽ không quá tệ.
Nam Cung Hạo dẫn đầu đi ra ngoài, Sài Hinh Nguyệt tự nhiên đi ở cuối cùng.
Đi được khoảng một khắc đồng hồ, cũng chính là nơi bọn họ bị vứt xuống xe ngựa, một bóng người màu trắng xuất hiện trước mặt mọi người.
Trong đêm tối mịt mù, tiếng thú gào xa xa, gió núi rít gào, váy của Ninh Nguyệt bị gió thổi kêu phần phật.
Nàng cứ thế ôm kiếm đứng trước mặt mấy người, không nói một lời mà nhìn bọn họ.
Nam Cung Hạo:
“Ngươi, ngươi là ai?"
Cứ như ma vậy, dọa hắn giật cả mình!
“Sao nào, muốn đi?
Đã đến rồi thì cứ thành thật mà ở lại đi."
Nam Cung Hạo đã quen thói cao cao tại thượng, sao có thể thèm để ý nàng?
Thấy nàng chắn đường, hắn dứt khoát đổi hướng tiếp tục xuống núi.
Tuy nhiên, bọn họ vừa xoay người, Ninh Nguyệt đã lại đứng trước mặt bọn họ.
Nhìn thấy Ninh Nguyệt xuất hiện, trong lòng Sài Hinh Nguyệt nảy sinh một cảm giác quả nhiên là vậy.
Nàng biết mà, nàng biết mà, con em gái tốt này của nàng từ đầu đến cuối đã không hề có ý định buông tha cho bọn họ.
“Tại sao ngươi lại cản đường chúng ta, rốt cuộc ngươi là ai?"
Ninh Nguyệt:
“Hô, giọng cũng lớn thật đấy, mấy vị này không lẽ đã quên mất tình trạng hiện giờ của mình rồi sao?”
Chương 523 Đệ nhất mỹ nhân 35
Giơ chân đ-á một phát vào ng-ực Nam Cung Hạo, cả người Nam Cung Hạo lập tức bay ra ngoài, sau khi tiếp đất m-ông còn mài trên mặt đất một đoạn xa mới dừng lại.
Ninh Nguyệt cảm thấy, con đường này thật sự quá gồ ghề, ảnh hưởng đến sự phát huy của nàng.
Nếu là trên đường xi măng hay trên gạch lát, nàng tuyệt đối có thể khiến Nam Cung Hạo một cước vào hang.
Quay đầu nhìn về phía Tiêu Dật Phong đứng hàng đầu, giơ chân……
Tiêu Dật Phong sợ hãi vội vàng lùi lại, những người khác cũng lùi lùi lùi.
Lúc đi ngang qua chỗ Nam Cung Hạo đang ngất xỉu, hai người mỗi bên kẹp một cánh tay nhấc hắn lên, sau đó chạy ngược trở lại như gió.
Sài Hinh Nguyệt tuy muốn trốn, nhưng tình hình hiện tại, vẫn là giữ cái mạng nhỏ quan trọng hơn!
Lần nữa trở lại sơn động, không còn ai chê bai điều kiện ở đây kém nữa.
Dù sao mọi người cũng từng ngủ chung một giường lớn, rất nhanh sáu người đã chen chúc trên đống cỏ, dù có ngủ được hay không, thế này ít nhất cũng ấm hơn một chút.
009:
【Ký chủ, cô không định cứ thế nhìn chằm chằm ở đây mãi chứ, thế thì mệt lắm!
Lại còn lạnh nữa!】
Ninh Nguyệt:
【Sao mà mệt được?
Để nguyên chủ hài lòng, một số quá trình là bắt buộc!】
Trực tiếp cầm d.a.o “cạch cạch" hết bọn họ thì còn gì là cảm giác trải nghiệm nữa?
Phần đặc sắc đều nằm ở hai năm cuối cùng này, nguyên chủ đã phải đau khổ ròng rã suốt hai năm trong cung, bọn họ làm sao có thể thoát được?!
Ngày hôm sau, những người này bị lạnh đến tỉnh.
Dung Thước vừa tỉnh dậy đã vứt thêm củi vào đống lửa, nếu không, thật sự sẽ bị ch-ết rét mất.
“Tỉnh cả rồi, phải ra ngoài tìm cái gì đó ăn thôi, nếu không, chúng ta không bị đ-ánh ch-ết cũng sẽ bị ch-ết rét, ch-ết đói."
Cuối cùng, Sài Hinh Nguyệt vì là phụ nữ nên được để lại trong sơn động, những người khác đều ra ngoài tìm thức ăn.
Dân giang hồ, ít nhiều cũng có chút kiến thức sinh tồn nơi hoang dã, dù bây giờ là mùa đông cũng tìm được một ít đồ ăn.
Nội lực không còn nhưng kỹ xảo vẫn dùng được, mấy người bắt được hai con thú nhỏ.
Vì tối qua hũ gốm đã bị đ-ập vỡ, bọn họ không có nồi, nhưng có thể dùng mảnh gốm vỡ để xử lý con mồi.
Lóng nga lóng ngóng mãi đến gần trưa, hai con thỏ mới được nướng chín.
Thịt là do đại thiếu gia Tiêu Dật Phong nướng, nghe hắn bảo được rồi, Dung Thước lập tức xé một cái đùi thỏ đưa cho Sài Hinh Nguyệt trước.
Kết quả, Sài Hinh Nguyệt c.ắ.n một miếng, thế mà lại thấy cả tia m-áu.
“Dung Thước~ vẫn chưa chín này……"
Giọng nàng vẫn nũng nịu, mềm mại như trước, khiến người ta không nảy sinh ác cảm.
Dung Thước vội vàng lấy lại cái đùi thỏ từ tay nàng:
“Vậy cái này đưa ta, nàng đợi một lát nữa rồi ăn.
Tiếc là không có gia vị, vị chắc chắn là không ngon rồi……"
Sài Hinh Nguyệt:
“Có cái ăn là tốt rồi, mọi người nhẫn nhịn một chút, nó không thể canh chừng chúng ta suốt mười hai canh giờ một ngày được, chúng ta vẫn phải tìm cơ hội trốn ra ngoài."
Nói đến cuối cùng nàng hạ giọng cực thấp.
