Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 633
Cập nhật lúc: 02/03/2026 11:24
“Tiền Mạch Hàn nói một tiếng ăn cơm rồi hướng đũa về phía món cá nướng, không ngờ món cá này không chỉ đẹp mắt mà hương vị còn ngon như vậy, anh vốn dĩ thích các món hương tỏi cũng thích ăn cá, ừm, gần đây còn phát hiện ra mình cũng khá thích đồ nướng nữa, nửa con cá nướng hương tỏi này thực sự đã thơm thấu vào tận tim anh.”
Anh lại nếm thử nửa con cá hấp kia…
Ninh Nguyệt đặc biệt ngồi cạnh nhóc con, nhóc con này cũng là một đứa mê cá, bữa cơm hôm nay trên bàn chỉ riêng các món làm từ cá đã có bốn món, nhóc con thích ăn cá hố cô sợ cậu bé bị hóc xương nên chỉ có thể tỉ mẩn gỡ từng chút xương cá ra cho cậu bé, thỉnh thoảng cô còn chào mời Thịnh Nam Viễn, “Món thịt gà đó hầm bằng nhân sâm đấy, rất bổ, em nếm thử đi."
Thịnh Nam Viễn ăn đến phê luôn, món ăn nhà chị hai thực sự là quá thịnh soạn, tay nghề đầu bếp cũng giỏi, nhà cậu thực sự là không so bì được mà, chị hai còn rất quan tâm cậu, mấu chốt là không khí chung sống của gia đình họ quá tốt, cho dù anh rể lạnh lùng với khuôn mặt bị hủy dung đó cũng khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Chị hai, món ăn nhà chị thịnh soạn quá, lần sau em lại đến."
Ninh Nguyệt phụt một cái cười thành tiếng, “Làm như nhà em không có cơm ăn vậy, thích đến thì cứ đến, em muốn ở lại đây luôn cũng được chị còn đuổi em được chắc.
Tiện thể Hựu Hựu hàng ngày đều phải học lớp quản lý, em cũng có thể học cùng."
Thịnh Nam Viễn nghe đến đi học liền lập tức lắc đầu, bốn năm đại học cậu đã học quản lý đến phát ngán rồi được không?
Hơn nữa để một người tốt nghiệp đại học như cậu đi học cùng một đứa trẻ năm tuổi thì mặt mũi cậu để đâu nữa?
Tiền Mạch Hàn kín đáo xoa xoa cái bụng hơi căng của mình, thói quen sinh hoạt từ nhỏ khiến anh mỗi bữa đều chỉ ăn no tám phần, hôm nay vậy mà không kiềm chế được.
Sau bữa trưa Ninh Nguyệt theo lệ cùng tiểu Hựu Hựu về phòng ngủ trưa, Thịnh Nam Viễn thì bị Tiền Mạch Hàn gọi vào thư phòng.
Mãi đến bốn giờ chiều mới đi ra.
“Chị hai, anh rể thực sự là quá giỏi, giáo sư khoa em giảng bài cũng không hay bằng anh rể giảng đâu!"
Ninh Nguyệt:
“Vậy thì học cho tốt vào, anh ấy không phải ai cũng dạy đâu, sau này chị hai có bao nhiêu tiền tiêu vặt đều trông cậy vào em cả đấy."
Thịnh Nam Viễn rời khỏi Vân Gian Nhã Uyển lúc đã gần năm giờ, khi đó Tiền Mạch Hàn đang nhận một cuộc điện thoại quốc tế đường dài nên chỉ dặn dò quản gia tiễn khách rồi không quản cậu ta nữa.
Cúp điện thoại anh lập tức dặn dò quản gia sắp xếp hành lý cho mình.
Ninh Nguyệt liền hỏi thăm một câu:
“Anh đi công tác à?"
“Hàng hóa bên nước ngoài có chút vấn đề anh phải đích thân qua đó xử lý, em ở nhà một mình phải cẩn thận đấy."
Ninh Nguyệt chớp chớp mắt, cô nhớ ra rồi, trong ký ức của nguyên chủ Tiền Mạch Hàn sở dĩ bị đồn đại đáng sợ như vậy không chỉ vì anh ra tay tàn độc với kẻ chọc giận mình mà còn vì kẻ thù của anh đặc biệt nhiều.
Nguyên chủ từng vô tình biết được Tiền Mạch Hàn kinh doanh buôn bán v.ũ k.h.í ở nước ngoài, cô đã từng thấy s-úng trên người anh!
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô cực kỳ chán ghét và sợ hãi Tiền Mạch Hàn.
Nghĩ đến mỗi lần cô ra ngoài đều có những vệ sĩ âm thầm đi theo bảo vệ, nghĩ đến đêm đó khi biết có người theo dõi họ động tác vô thức sờ vào thắt lưng của vị đội trưởng đó, lại nghĩ đến việc anh vừa dặn cô ở nhà phải cẩn thận, lẽ nào là việc làm ăn v.ũ k.h.í ở nước ngoài của anh gặp vấn đề.
“Vậy anh cũng chú ý an toàn nhiều nhé!
Đúng rồi, còn một tuần nữa là trường mầm non khai giảng rồi, ngày mai em sẽ đưa Hựu Hựu đi xem trường mầm non, anh có ý kiến gì không?"
Tiền Mạch Hàn nói:
“Em cứ xem mà quyết định, anh sẽ cố gắng quay về lúc Hựu Hựu khai giảng, chúng ta cùng đưa con đi học."
Nhóc con lúc này đang bày đồ chơi ở phòng khách, nghe thấy vậy hiếm khi mỉm cười với ba mình một cái.
“Đúng rồi, anh thấy hôm nay em không nói gì với Thịnh Nam Viễn cả."
Ninh Nguyệt liền mỉm cười, “Có anh phối hợp như vậy em không cần nói gì cũng đã đủ rồi.
Tin không, đợi cậu ta về đến nhà con cáo già Thịnh Vinh Phú đó sẽ hỏi cặn kẽ mọi chuyện xảy ra ở nhà chúng ta, Thịnh Nam Viễn cho dù có không kiên nhẫn cũng sẽ ngoan ngoãn khai ra hết.
Thịnh Kiều Kiều từ rất sớm đã đang nuôi phế Thịnh Nam Viễn, chỉ cần Thịnh Nam Viễn không ngốc tiếp xúc với bên này thêm vài lần là cậu ta có thể nhận ra ngay.
Đến lúc đó địa vị của Thịnh Kiều Kiều trong lòng Thịnh Nam Viễn sẽ sụp đổ.
Mà Thịnh Vinh Phú là điển hình của trọng nam khinh nữ, kiên định cho rằng công ty chỉ có thể truyền cho con trai con gái đều phải đứng sang một bên, một khi ông ta phát hiện ra dã tâm của Thịnh Kiều Kiều ông ta sẽ ra tay!"
Còn về phía nhà họ Phồn, con cháu nhà họ Phồn quá nhiều người ưu tú hơn Phồn Tư Nghĩa khối ra đó, chỉ cần động tay động chân một chút là Phồn Tư Nghĩa tuyệt đối không có cửa nắm quyền nhà họ Phồn, lúc đó Thịnh Kiều Kiều nhất định sẽ hối hận vì đã chọn Phồn Tư Nghĩa.
Tiền Mạch Viễn không nói thêm gì nữa, lúc này quản gia cũng đã sắp xếp xong hành lý cho anh, anh đi đến trước tủ lạnh lấy túi đồ sáng nay anh mang về ra.
Phải đuổi kịp chuyến bay nên Tiền Mạch Hàn vội vàng dặn dò một câu có việc gì thì gọi điện cho anh rồi vội vàng đi ngay, xem ra sự việc thực sự rất gấp.
Anh vừa đi Ninh Nguyệt lập tức tháo giày ra chơi đồ chơi cùng nhóc con, sau đó cô liền phát hiện ra đồ chơi của nhóc con thực sự là quá hay, chơi đến mức gây nghiện luôn.
Hựu Hựu:
…
Mẹ còn ham chơi hơn cả cậu bé!
“Mẹ ơi, tối nay ba không có nhà mẹ có nhớ ba không?"
Ninh Nguyệt rất bất ngờ khi nhóc con nhắc đến ba mình, “Vậy tiểu Hựu Hựu thì sao, có nhớ ba không?"
Cô cứ ngỡ nhóc con sẽ nói nhớ hoặc không nhớ, không ngờ cậu bé lại trả lời:
“Chỉ có phụ nữ mới suốt ngày nhớ tới nhớ lui, con là nam t.ử hán."
Ninh Nguyệt không nhịn được “hừ" một tiếng, nít ranh mà đã đòi làm nam t.ử hán rồi!
Lắp ráp xong linh kiện trong tay Ninh Nguyệt vẫn hỏi ra câu hỏi trong lòng, “Vậy nếu hôm nay người đi vắng là mẹ thì Hựu Hựu có nhớ mẹ không?"
Cô cứ ngỡ nhóc con này sẽ trực tiếp nói không nhớ, dù sao trước đây nguyên chủ cũng chẳng ít lần ngược đãi cậu bé!
Tuy nhiên cô lại đoán sai rồi, nhóc con không hề do dự nói:
“Nhớ ạ!"
Chương 557 Mẹ ruột phản diện 33
Ninh Nguyệt bế nhóc con ngồi lên đùi mình, “Tại sao?
Rõ ràng trước đây mẹ, trước đây mẹ đã làm rất nhiều việc sai trái, tại sao Hựu Hựu vẫn nhớ mẹ?"
“Bởi vì Hựu Hựu biết trước đây mẹ bị bệnh, mẹ đối xử với Hựu Hựu như vậy không phải cố ý, mẹ đ-ã s-ửa đ-ổi rồi, hiện tại Hựu Hựu không trách mẹ."
