Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 704

Cập nhật lúc: 02/03/2026 12:19

“Nếu không phải vì trong tay không có linh thực cao cấp, cô tin rằng ngay cả d.ư.ợ.c tề cấp 9 cô cũng có thể luyện ra được.”

Day day cái trán hơi đau nhức, Ninh Nguyệt vươn vai một cái, sau đó ngồi thiền tại chỗ để hấp thụ linh khí.

Bởi vì cô phát hiện ra khi cô hấp thụ linh lực, tốc độ hồi phục tinh thần lực sẽ tăng lên gấp bội.

Không biết đã tới mấy giờ, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, Ninh Nguyệt thoát khỏi trạng thái tu luyện.

“Đoàn trưởng, đoàn trưởng, mau tới xem thu hoạch hôm nay của chúng tôi này!"

Ninh Nguyệt đứng dậy đi ra khỏi lều của mình:

“Các anh thế mà muộn thế này mới về à?"

Giọng nói oang oang của Thẩm Hổ vang lên:

“Đoàn trưởng, thu hoạch hôm nay quá nhiều, không chỉ kho đông lạnh trên tàu đã đầy mà ngay cả tất cả hộp bảo quản có thể bảo quản tươi sống trong tay chúng tôi cũng đều đầy nhóc rồi, nếu không chúng tôi còn chẳng nỡ về đâu!"

Thu hoạch một ngày hôm nay của họ có thể bằng cả một tháng trước đây, điều này bảo sao Thẩm Hổ không hưng phấn cho được?!

“Các anh em có ai bị thương không?"

“Ngoại trừ có hai người vì vội vàng phân loại nên không cẩn thận bị cứa vào tay, còn lại không một ai bị thương cả!

Đoàn trưởng, cái lưới hôm nay người đưa cho Thương Nam là lấy từ đâu vậy?

Đó đúng thật là thần khí!

Nếu Đoàn đ-ánh thuê số 9 chúng ta có thêm mấy chiếc lưới như vậy nữa thì lo gì Đoàn đ-ánh thuê số 9 không nổi danh tinh tế."

Ninh Nguyệt mỉm cười:

“Vậy các anh có phát hiện ra chiếc lưới đó còn có khuyết điểm gì không?"

Thẩm Hổ:

“Chiếc lưới tốt như vậy thì làm gì còn khuyết điểm nào nữa!”

“Không có, chẳng có khuyết điểm gì cả!

Nếu thật sự phải bới lông tìm vết thì chính là nó chứa được nhiều quá!

Người không biết đâu, mẻ lưới nhiều nhất hôm nay chúng tôi kéo được hơn bốn vạn cân hải sản, tốn sức quá chừng!"

Ninh Nguyệt tức giận cốc vào sau gáy anh một cái:

“Được hời còn khoe mẽ!

Ban đầu còn định đưa thêm cho các anh mấy chiếc lưới như vậy nữa, nhưng vì anh nói nó không tốt dùng nên thôi vậy!"

Thẩm Hổ lập tức biến sắc:

“Đừng mà đoàn trưởng, tôi nói sai rồi không được sao?"

Ninh Nguyệt:

“Đi thôi, dẫn tôi đi xem thu hoạch hôm nay có những gì, ngoài ra bảo bên nhà ăn tới nhận thịt dị thú, tối nay chúng ta ăn mừng một bữa!"

Thẩm Hổ vui vẻ đáp:

“Rõ, tiểu nhân dẫn đường cho người ngay."

Lúc này điểm đóng quân của Đoàn số 9 đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt lạ thường.

Các lính đ-ánh thuê ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, đây cũng là lúc náo nhiệt nhất trong đoàn kể từ khi nguyên chủ bị thương nửa tháng trước.

Ninh Nguyệt cũng bị lây nhiễm bởi niềm vui này.

Nhìn thấy loài cá Thất Tuyến Điêu quý giá trong kho, cô vung tay một cái:

“Bảo các anh em tới khuân đi, nhất định phải để mọi người đều được ăn, không cần thêm tích phân.

Còn cái này, cái này nữa, mỗi loại lấy ra một nghìn cân, các anh em đều tới nhà bếp giúp một tay.

Ngoài ra liên lạc với cục quân nhu, gửi danh sách hàng hóa qua đó, hỏi xem họ có hứng thú không?"

Thẩm Hổ:

“Được, tôi bảo người đi làm ngay!"

Thu hoạch hôm nay của họ nhìn thì có vẻ rất nhiều nhưng so với mức tiêu thụ của quân đội thì thật sự chỉ là muối bỏ bể.

Thế là tối hôm đó, khi các lính đ-ánh thuê tại điểm đóng quân vừa dùng xong một bữa tối ngon lành thì Quân trưởng quân đoàn 1 được tin từ cục quân nhu đã đích thân dẫn người tới Đoàn đ-ánh thuê số 9 để kiểm tra hàng.

“Quân trưởng Tiêu, hàng đều ở bên này ạ.

Đoàn trưởng của chúng tôi nói nếu các ngài có ý định thì giá cả rất dễ thương lượng."

Quân trưởng Tiêu đích thân vào kho bảo quản một chuyến, lại kiểm tra qua các hộp bảo quản mà Thẩm Hổ đưa ra.

Một đoàn đ-ánh thuê chỉ có khoảng nghìn người mà lại có thể săn được nhiều hải sản như vậy, hơn nữa còn không có ai bị thương, trong này chắc chắn có bí mật gì đó.

“Đội trưởng Thẩm, có thể nói xem làm sao các anh lại bắt được nhiều hải sản như vậy không?"

Thẩm Hổ tuy chất phác nhưng không ngốc, chuyện nhà mình sao có thể nói hết cho người ngoài?

“Haiz~ chính là vận may thôi!

Vận may thôi mà!

Đúng rồi, Quân trưởng Tiêu, những thứ này ngài có lấy không ạ?

Nếu không lấy thì theo ý của đoàn trưởng chúng tôi là sẽ treo hết lên trung tâm mua sắm trên mạng để bán đấy ạ."

Quân trưởng Tiêu vốn cũng không nghĩ là có thể hỏi ra được sự thật, thế là lập tức gật đầu:

“Toàn bộ số này Quân đoàn 1 chúng tôi lấy hết, nhưng giá cả hai bên cần phải thương lượng kỹ một chút."

Chương 618 Tinh cầu số 9 (7)

Thẩm Hổ đã sớm nhận được lời dặn của Ninh Nguyệt, cứ bán đúng giá mà bán, bởi vì giá ấn định không hề thấp.

Cuối cùng, Quân trưởng Tiêu gặp Ninh Nguyệt.

“Thu đoàn trưởng, Tiêu mỗ có chuyện muốn bàn bạc với cô một chút."

Ninh Nguyệt mỉm cười:

“Quân trưởng Tiêu muốn hỏi tại sao đoàn của chúng tôi chỉ có vỏn vẹn nghìn người mà lại có thể thu hoạch được nhiều như vậy trên vùng biển đầy rẫy nguy hiểm mà không ai bị thương chứ gì?"

Quân trưởng Tiêu gật đầu.

“Không giấu gì tướng quân, là vì chúng tôi vừa có được một chiếc lưới không phân cấp bậc, không ngờ hiệu quả rất tốt, mẻ nào cũng đầy ắp.

Chỉ là lưới hơi nhỏ một chút nên số lượng hải sản bắt được mỗi mẻ có phần hơi ít."

Quân trưởng Tiêu lập tức cười rộ lên:

“Thu đoàn trưởng sẽ không tự dưng nói tin tức quan trọng như vậy cho tôi biết đâu, chúng ta cũng đừng vòng vo nữa, Thu đoàn trưởng cứ nói thẳng đi."

Ninh Nguyệt cũng nở một nụ cười nhạt nhưng trên người lại toát ra một khí thế nắm chắc phần thắng:

“Tôi có thể cho Quân trưởng Tiêu mượn chiếc lưới đó về nghiên cứu một ngày, sau một ngày chúng ta sẽ bàn tiếp."

Quân trưởng Tiêu lộ vẻ ngạc nhiên.

Đưa lưới cho ông ta nghiên cứu, cô không sợ người trong quân đội của ông ta học lỏm được khiến cô sau này mất đi nguồn thu nhập sao?

“Cô tự tin đến thế sao?"

“Tự tin thì không dám nói, tôi chỉ là thích đ-ánh cược thôi!"

Quân trưởng Tiêu hiểu ý của cô rồi, cô đây là đang mưu đồ chuyện lớn lao đây, cược thua thì cô chẳng qua chỉ mất đi một chiếc lưới tốt dùng, còn nếu thắng, thắng rồi cô không chừng sẽ đưa ra yêu cầu gì đó.

Nhưng dù biết rõ ý của đối phương là vậy, liệu ông ta có thể từ chối không?

Không thể!

Bởi vì sự cám dỗ quá lớn!

Quân trưởng Tiêu không kỳ kèo nhiều về giá cả, sau khi kiểm kê xong hàng hóa liền chuyển khoản cho Ninh Nguyệt, sau đó ông ta mang chiếc lưới đó rời đi.

Nhóm Thẩm Hổ vô cùng thắc mắc nhưng không ai nghi ngờ quyết định của Ninh Nguyệt.

“Đoàn trưởng, vậy ngày mai chúng ta không có lưới thì đi săn hải sản bằng cách nào?"

Ninh Nguyệt:

“Ai bảo là không có?"

Chiếc lưới luyện chế từ vật liệu cấp thấp nhất thì có gì mà không nỡ chứ, lát nữa cô sẽ mua thêm một ít vật liệu tốt hơn, luyện lại khoảng trăm tám mươi chiếc lưới mới, công năng sẽ đầy đủ hơn và dễ dùng hơn chiếc trước đó nhiều.

Còn về phía Quân đoàn 1, cô đang đợi đối phương bước vào cái hố do cô đào sẵn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 704: Chương 704 | MonkeyD