Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 769
Cập nhật lúc: 02/03/2026 15:16
Ninh Nguyệt mở vali xem thử ngay trước mặt đối phương, vì có l-ãi su-ất nên bên trên có đặt một xấp tiền lẻ, Ninh Nguyệt vốc một nắm nhét vào tay giám đốc:
“Cảm ơn nhé."
Giám đốc ngân hàng vui mừng khôn xiết:
“Thưa ngài, sau này ngài có bất kỳ nhu cầu gì đều có thể tới tìm tôi..."
Ninh Nguyệt xách vali hỏi ông ta một câu:
“Nhà vệ sinh ở đâu, nước uống nhiều quá, phải đi giải quyết một chút."
Giám đốc vội vàng chỉ đường cho cô, Ninh Nguyệt xách vali đi vào nhà vệ sinh:
“Ông đi bận đi, lát nữa tôi tự rời đi là được."
“Được được được, vậy mời ngài."
Lòng ông ta bây giờ đang nóng hầm hập đây, nắm đô la Mỹ lớn đó ít nhất cũng phải ba bốn nghìn đồng, ba bốn nghìn đấy, ông ta phải làm bao lâu mới kiếm được chừng đó tiền.
Giám đốc đi rồi, Ninh Nguyệt sau đó ra khỏi nhà vệ sinh nhưng chiếc vali trong tay cô đã biến mất.
Ra khỏi cổng ngân hàng, đám du côn vây quanh bên ngoài ngân hàng khi thấy cô tay không đi ra thì lại chê bai thu hồi ánh mắt.
Một tên nghèo kiết xác, không xứng để chúng ra tay....
Số 76.
Trương Bỉnh Dương ngủ một giấc dài, sau khi tỉnh dậy mới biết tài xế của mình vẫn chưa về, trong lòng có chuyện nên đi tới văn phòng Lý Sĩ Quân, nào ngờ gõ cửa nửa ngày bên trong cũng không có động tĩnh gì.
Vừa vặn trưởng phòng tài vụ Diệp Tiên cầm cái ca uống trà lắc lư đi ra:
“Tìm chủ nhiệm có việc à?"
Trương Bỉnh Dương:
“Gõ cửa hồi lâu chủ nhiệm không mở, chẳng lẽ chủ nhiệm sáng sớm đã đi ra ngoài rồi?"
Diệp Tiên liền nói ngay:
“Không thể nào, vừa rồi tôi còn thấy tài xế của chủ nhiệm đang ăn cơm ở nhà ăn mà."
Trương Bỉnh Dương nghe vậy lập tức lại gõ cửa phòng, tuy nhiên bên trong vẫn không có lấy một chút động tĩnh, cả hai người ở cửa đều có dự cảm chẳng lành, Trương Bỉnh Dương lập tức rút s-úng lục nhắm thẳng vào ổ khóa b-ắn một phát, cửa phòng được mở ra.
Một mùi m-áu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, trên mặt đất nằm hai th-i th-ể, một th-i th-ể bị lột chỉ còn lại nội y là Vạn Mỹ Tình, còn một th-i th-ể chính là người nắm quyền thực sự của số 76 - Lý Sĩ Quân!
Nam Phương Vân T.ử khi nhận được tin tức thì trên mặt thoáng qua một tia khinh miệt:
“Lý Sĩ Quân cái đồ ngu xuẩn này, thế mà lại để người ta mò tới tận nhà, ch-ết cũng đáng đời!"
Tiểu Lâm quân nói:
“Con ch.ó Lý Sĩ Quân này vẫn rất dễ dùng, nhưng bây giờ hắn ch-ết rồi, vị trí phó chủ nhiệm này ai sẽ tiếp quản?"
Nam Phương Vân T.ử nói:
“Họ Đinh kia gian xảo lắm, mang danh chủ nhiệm nhưng lại luôn đẩy Lý Sĩ Quân ra tiền đài, bây giờ họ Lý không còn nữa, đương nhiên là đến lượt Đinh chủ nhiệm đích thân ra tay rồi."
Thế là Đinh Mặc Xuân vốn dĩ tinh minh liền bị người Nhật lôi ra, lùng sục hung thủ ám s-át Lý Sĩ Quân và Vạn Mỹ Tình.
Trương Bỉnh Dương không ngờ Lý chủ nhiệm ch-ết rồi, hắn lại trở thành người đầu tiên bị điều tra!
“Chủ nhiệm, tôi đã nói mấy lần rồi, phó chủ nhiệm đêm qua đích thân gọi điện thoại cho tôi yêu cầu thẩm vấn ba người của tiệm may Cát Tường kia, một người nghe lệnh hành sự như tôi sao dám dị nghị chứ?
Những việc này những người trực đêm qua đều nhìn thấy, còn nữa, tên tài xế kia của tôi đến nay vẫn chưa trở về.
Chính vì tài xế một đêm không về tôi mới phát hiện ra chủ nhiệm và Vạn Mỹ Tình đã ch-ết từ lâu!"
Đinh Mặc Xuân đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi:
“Còn gì muốn nói nữa không?"
“Chủ nhiệm, tên giả mạo Vạn Mỹ Tình đưa ba tên Hồng đảng đi đó thuật hóa trang quá lợi hại, cô ta không chỉ giống về ngoại hình mà giọng nói cũng cực giống, hạng người như vậy thực sự khiến người ta khó mà phòng bị."
Chương 675 Điệp Tông Mê Ảnh 14
Nghe xong những lời này, Đinh Mặc Xuân cũng không làm khó Trương Bỉnh Dương nữa, trực tiếp cho người rời đi.
Hiện giờ vì c-ái ch-ết của Lý Sĩ Quân, toàn bộ Thượng Hải đã bị giới nghiêm nhưng Đinh Mặc Xuân biết tên sát thủ đó chắc chắn là không tìm thấy rồi.
Hắn bây giờ nghĩ nhiều hơn chính là sự sợ hãi!
Cũng may hôm qua hắn không ở lại số 76, nếu hắn cũng ở đó thì có phải cũng sẽ mất mạng tại chỗ không?
Hồng đảng từ bao giờ lại đột nhiên xuất hiện nhiều người tài như vậy?
Một kẻ g-iết người xuyên tường còn chưa tính, lại thêm một kẻ có thể biến mình hoàn toàn thành người khác, có hai người này ở đây, muốn g-iết ai chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Thế là từ ngày này trở đi, Đinh Mặc Xuân càng thêm cẩn thận, ra ngoài ít nhất sẽ mang theo hai mươi người, dù ngủ ở số 76 thì trong phòng ngoài phòng cũng phải có người canh giữ.
Xe của mình cũng không dám ngồi nữa, bắt gặp xe của ai là lái xe của người đó, sự phòng vệ của số 76 cũng được tăng cường, tóm lại là vô cùng cảnh giác.
Trong phòng giam của số 76.
Thanh Hằng thấy lính canh trong ngục tám tiếng đồng hồ vẫn chưa thay người, lấy khuỷu tay hích hích người đàn ông bên cạnh.
Triệu Thừa hạ thấp giọng:
“Sao vậy."
Thanh Hằng cũng hạ thấp giọng theo:
“Vạn Mỹ Tình đêm qua tới áp giải người đi, không phải là Vạn Mỹ Tình thật."
“Anh nói gì cơ?"
Thanh Hằng nói:
“Cái tát cô ta đ-ánh tôi đó, nghe thì kêu nhưng không đau!
Còn nữa, tôi và Vạn Mỹ Tình là bạn học ba năm, tới Thượng Hải lại làm việc chung hai năm, quá hiểu cô ta rồi.
Cô ta, cô ta luôn cảm thấy mình trẻ đẹp, luôn thích ăn diện như gái chưa chồng, cho nên tuyệt đối sẽ không nói ra hai chữ 'bà cô đây', vì như vậy sẽ tỏ ra cô ta già.
Còn nữa, ở lông mày bên phải của cô ta có một nốt ruồi đỏ, to bằng hạt kê, đứng xa có thể bị bỏ qua nhưng đêm qua tôi ở gần cô ta như vậy mà không hề thấy trên mặt cô ta có nốt ruồi.
Tôi phát hiện ra điểm này xong lúc đó đã sững sờ, đần người ra, kết quả cô ta liền nhét cho tôi một cái lọ nhỏ."
Mấy người che chắn cho nhau, Thanh Hằng mở lọ ra, lấy mảnh giấy bên trong ra:
“Anh xem, chữ viết trên này không giống của Vạn Mỹ Tình."
Triệu Thừa mượn ánh đèn mờ nhạt liếc nhìn một cái, chỉ thấy trên giấy viết:
“Thu-ốc trong lọ có thể giữ mạng, trọng thương một viên là được, hãy kiên nhẫn đợi thời cơ.”
Vạn Mỹ Tình là không thể nào để lại cho họ mảnh giấy như vậy, bởi vì họ chính là bị Vạn Mỹ Tình bán đứng!
Thanh Hằng lẩm bẩm:
“Cũng không biết trong tổ chức từ bao giờ lại xuất hiện một vị thần nhân như vậy, thế mà thật sự lừa được người của mình ra ngoài.
Hơn nữa tôi thấy số 76 này chắc là xảy ra chuyện lớn rồi..."
Triệu Thừa được hắn nhắc nhở như vậy, liền vò nát mảnh giấy đó nhét vào miệng nuốt chửng vào bụng:
“Nhanh, chia thu-ốc trong lọ cho những người bị thương nặng, giữ lấy mạng cho mấy vị đó trước đã.
Cái lọ cũng phải xử lý sớm đi."
Thanh Hằng cũng tỉnh táo lại, đêm qua Vạn Mỹ Tình có tiếp xúc với hắn, hiện giờ Vạn Mỹ Tình đó là giả thì Trương Bỉnh Dương rất có thể sẽ phản ứng lại mà tới thẩm vấn hắn, vậy thì lọ thu-ốc trong tay hắn tuyệt đối không được giữ lại.
“Đúng vậy, tôi sẽ đưa Nhạc Bàn T.ử qua kiểm tra xem căn phòng mật thất kia có thể gia cố thêm không, để cô yên tâm cất giữ đồ đạc của mình.
Cô có muốn tôi giúp gì thêm nữa không?"
